Trí Tuệ Đại Tống – Chương 685: Quyển 11 – Chương 8: Gia quy thần kỳ – Botruyen

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 685: Quyển 11 - Chương 8: Gia quy thần kỳ

Vân Nhị vậy là đã thành thân rồi, tuy có chóng vánh một chút, lễ nghi thiếu một chút, khách khứa ít một chút không hề gì, với Vân gia mà nói đóng cửa lại vui vẻ với nhau càng thoải mái, nhưng phòng ngủ lại có hai cái giường thì rất có vấn đề, chua kể ở giữa còn có một ma ma tuổi cao ngủ trên ghế tựa.

Ma ma đó vốn là nhũ nương của Lục Khinh Doanh, địa vị trong Vân gia rất cao, chỉ là xưa nay sống thầm lặng, giờ mới dùng đến vũ khí tối thượng này.

Nam nữ Vân gia trước khi tròn mười sáu không cho phép có quan hệ phu thê, vốn Vân Tranh quy định là mười tám tuổi, Lục Khinh Doanh nói hết nước hết cái mới hạ tuổi xuống được.

Năm nay Vân Nhị vừa tròn mười sáu, nhưng Triệu Uyển mới mười lăm, cho nên Triệu Uyển và Vân Nhị chỉ còn biết mắt qua mày lại cách ma ma đang ngáy khò khò.

Hai người thì thầm suốt cả đêm, đến khi trời sáng mới ngủ thiếp đi, ngủ chưa được bao lâu thì gà báo sáng gáy váng nhà, đám nha hoàn xông vào thay y phục cho hai người, đều là nanh vuốt của Lục Khinh Doanh, xong xuôi đưa tới đại sảnh nơi mọi người tụ tập đông đủ quanh cái bàn ăn tròn rất lớn.

Theo quy củ Triệu Uyển cầm chén trà nóng, quỳ dưới đất cung kính dâng lên: – Mời đại tẩu uống trà.

Lục Khinh Doanh nhận lấy chén trà, tượng trưng uống một ngụm, mỉm cười nói: – Tối qua ngủ không ngon hả, trong phòng có thêm một người đúng là vướng víu, nhưng đó là quy củ do lão gia định ra, an bài hai đứa ở cùng phòng là ta đã làm trái gia quy rồi.

Vân Nhị thấy Triệu Uyển mặt đỏ như táo chín không nói lên lời, lên tiếng thay: – Đệ đã giải thích với Tiểu Uyển, đại tẩu đừng lo.

Lục Khinh Doanh gật đầu: – Nếu hai đứa đã hiểu thì ta không nhiều lời nữa, lát nữa Liêu quản gia sẽ tới bẩm báo với muội tài sản thuộc về nhị phòng, còn thiếu cái gì cứ nói với ta, nhân thủ không đủ cứ chọn thêm, trừ Tịch Nhục ra thì muốn lấy ai cũng được.

Tịch Nhục ngồi giữa đám trẻ con, cắm cúi cho chúng nó ăn, đầu cúi thật thấp, mặt còn đỏ hơn mặt Triệu Uyển, cổ cũng đỏ luôn, chỉ mong đừng ai nhớ tới mình, nhưng cơ hội tốt thế này Lục Khinh Doanh sao bỏ qua.

– Ài, đại nha đầu hai mươi mấy tuổi còn chưa xuất giá, Tịch Nhục, chịu khó đợi thêm một năm nữa nhé.

Thế là Tịch Nhục ôm mặt chạy mất tích.

Vân Nhị gãi đầu gãi tai, đại tẩu đôi khi giống đại ca vô cùng, toàn thù vặt: – Đại tẩu!

Triệu Uyển rối rít nói ngay: – Tịch Nhục ở trong nhà bao năm, chiếu cố Nhị gia tận tâm tận lực, tất nhiên nhà chúng ta không thể để Tịch Nhục không có kết quả.Hoa Nương ngồi bên cạnh đá Vân Nhị, nam nhân đúng là thứ ngu ngốc không hiểu lòng tốt của người khác, Lục Khinh Doanh cũng lườm một cái, thong thả nói tiếp: – Muội nghĩ như thế là tốt, Tịch Nhục không phải là đứa ghen tuông, nó là đứa đơn thuần, thích cái nhà này, muốn có nơi che mưa che gió. Ở Vân gia, Tịch Nhục không khác gì chủ nhân, tính cách đôi lúc hơi cứng đầu, muội là đại phụ, nên rộng lượng với nó, như thế lão gia và ta đều rất vui mừng.

Vân Nhị bấy giờ hiểu đại tẩu muốn giúp mình, toét miệng cười, Lục Khinh Doanh quay sang hắn, nghiêm giọng nói: – Ngày kia vào cung từ biệt, xuất cung xong cả nhà ngày đêm rời Đông Kinh, đại ca đệ sẽ đợi chúng ta ở Thục đạo, theo tính toán, ba ngày nữa bệ hạ về kinh, chúng ta phải vượt Hoàng Hà trước một ngày, nếu như gặp trên đường, ta lo có chuyện.

– Vâng, vâng! Vân Nhị cười híp mắt, đại tẩu thay mình nói ra vấn đề Tịch Nhục rồi, hắn nhẹ người.

Hoa Nương nói vào: – Ta thấy nên làm thế này, sáng mai đệ và Tiểu Uyển vào cung từ biệt luôn, nói là tối mai tới điền trang ở, sau đó rời thành ngay trong đêm, đi sớm lúc nào hay lúc ấy, tránh đêm lài lắm mộng.

– Hoa Nương tỷ tỷ cũng đi cùng mọi người đi.

– Ta còn chưa đi được, nơi này còn có việc cần xử lý, mọi người đi trước, biết đâu mọi người đi rồi, ta ở lại đây thấy buồn chán cũng đi theo, dù sao ta đi lúc nào cũng được, chẳng ai chú ý.

Xử lý xong chuyện nhà, Vân Việt và Triệu Uyển vào hoàng cung tạ ơn, giấy không gói được lửa, ngày càng có nhiều người biết chuyện hoàng đế, không khí hoàng cùng càng lúc càng ngột ngạt, Bạc thái phi vẫn gượng cười tiếp kiến.

Nhin Tần Quốc một cái, Bạc thái phi liền biến sắc, tuy chỉ mới hai ngày, nhưng đây là quá trình Tần Quốc từ thiếu nữ thành phụ nhân, bà lại không nhìn ra chút biến hóa nào, Tần Quốc vẫn thanh tú nguyên vẹn như khi xuất cung.

Một ý nghĩ vô cùng đáng sợ hiện ra, chẳng lẽ Vân gia chỉ tính lợi dụng đứa nhỏ đáng thương này, ánh mắt nhìn Vân Việt trở nên vô cùng dữ dội.

Triệu Uyển nhận ra biến hóa đó, đi tới thì thầm bên tai bà một hồi, mặt Bạc thái phi cũng không dễ coi hơn: – Vân gia làm sao có thứ gia quy bất chấp tình người như thế?

Vân Nhị bình tĩnh chắp tay nói: – Bẩm thái phi, Vân gia có một môn học vấn về phương diện sinh con đẻ cái, đồng phòng sớm chỉ hại cho cơ thể, cũng không tốt cho con cái sau này, hiện Vân gia ít người nên mới giới hạn mười sáu tuổi, khi Vân gia nhân khẩu nhiều rồi, hạn chế này sẽ tăng lên mười tám.

Bạc thái phi trầm ngâm một lúc gọi Triệu Uyển vào trong nội sảnh hỏi kỹ hơn, lúc sau có người ra chiêu đãi Vân Việt ăn uống.

Một mình ngồi ăn ở cái bàn lớn rất vô vị, khó chịu nhất là đám cung nữ mỹ lệ cứ nhìn mình bằng ánh mắt nuối tiếc.