Trí Tuệ Đại Tống – Chương 682: Quyển 11 – Chương 5: Ý chí của Vân gia – Botruyen

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 682: Quyển 11 - Chương 5: Ý chí của Vân gia

Trong một cái giếng không lớn vớt được bốn thi thể nữ nhân, do không cẩn thận ngã xuống chết đuối… khi trời tối, đám cung nữ tuyệt đối không dám đi sâu vào ngự hoa viên, ở đó có nhiều truyền thuyết dễ sợ.

Vừa rồi lại có hơn mười thi thể từ Hàm Nguyên điện đưa ra, về phía hóa nhân tràng.

Tần Quốc cực kỳ ghét nơi ở của mình.

Lâm Lang các ở sát mép tường nội cung, nàng thích lên lầu gác cao nhất xem sách, nhìn ngắm thế giới bên ngoài, nhưng ở chỗ nàng cũng thấy rất nhiều thi thể, vì tới hóa nhân tràng phải đi qua Lâm Lang các.

Nàng thích căn nhà gỗ ở Vân gia, nhỏ thôi, nhưng ấm cúng, nhiều lần nàng muốn Lục thị giữ mình lại, rốt cuộc không thể mở miệng.

Phòng của Vân Việt rất sạch, thậm chí sạch tới quá mức, dễ ngửi lắm, giống mùi trên người Vân Việt, không phải là dùng hương liệu, dù Vân gia có vô số hương liệu.

Căn nhà gỗ có cửa sổ ở bốn phía, chỉ cần mở cửa sổ là có nắng tràn vào, một năm bốn mùa tràn ngập ánh nắng, chỉ là tấm da hổ có hơi dễ sợ.

Vân Việt nói đó là nơi ẩn náu của đại ca hắn, cũng là nơi đám chất nữ chơi đùa, thậm chí Lục thị cùng một số quý phụ thân thiết tổ chức buổi tụ hội riêng, thiếp thị Cát Thu Yên thích trốn lên đó ngủ, còn Tịch Nhục… Hừm, hừm, ai mà thèm quan tâm.

Tần Quốc rất thích nằm trên sàn gỗ, cúi đầu nhìn xuống dưới, Vân Tam thường nằm dưới ngủ gật, buồn cười là Vân Tam tuy là con chó, nhưng ở Vân gia lại có thân phận chủ nhân, không ít huân quý thấy Vân Tam đều chắp tay nói:” Vân gia tiểu thế huynh!”, đã thành đề tài bàn tán say xưa ở Đông Kinh.

Vân gia tổng thể mà nói là lười, vì chủ nhân lười, nên phó nhân cũng lười, gác cửa không uống trà thì uống rượu đánh cờ, nam phó làm xong việc thì kiếm chỗ ngủ, nữ phó tụ tập thêu thùa tán gẫu.

Thi thoảng nghe thấy vị quản gia què hét lên “chết hết rồi à?”, thế là người ở khắp nơi ùa ra, vờ vịt làm cái này cái nọ, vẫn bị quản gia chửi bới.

Người có việc đi làm, người không có việc nghe chửi xong lại ngáp dài đi ngủ.

Cái nhà lười biếng, người lười biếng, đến chó cũng lười, Tần Quốc lại thích vô cùng.

Hôm qua nghe nói Vân gia đại ca bị bãi quan rồi, Tần Quốc khóc suốt một đêm, nàng biết mình chỉ là công cụ lung lạc Vân gia thôi, Vân gia không có giá trị lung lạc, mình không được gả tới Vân gia nữa.

Lục thị mang tới rất nhiều lễ vật nạp cát, hoàng hậu không đồng ý, Tần Quốc biết chuyện, lòng đau như cắt.

Nàng chỉ muốn gả cho Vân gia thôi, nếu không được, nàng sẽ xuống tóc đi tu.

Tay Tần Quốc nắm chặt một viên đá vàng, không phải ngọc thạch, chỉ là cục đá rất bình thường, khi đi chơi bên Hoàng Hà nhặt được, trên cục đá có hoa văn thiên nhiên, hình nữ sĩ cầm ô.

Rất mờ, chỉ miễn cưỡng nhìn ra hình người thôi, Vân Việt lại dứt khoát nói là rất giống Tần Quốc, còn chỉ tay lên trời thề, biết rõ là nói dối, Tần Quốc vẫn vui lắm.

Cục đá lăn đi lăn lại trên sàn, nước mắt lăn trên má, chuyện cũ càng đẹp chỉ khiến tương lai thêm chua xót, Tần Quốc nhìn thấy hoạn quan Trịnh Bân đi qua dưới lầu của mình, vốn định hỏi, nhưng xung quanh ai nấy khẩn trương như ra trận, đành thôi.

“Cộp!” Một cục đá ném lên lầu, Tần Quốc đang ngạc nhiên thì phát hiện có giấy bọc ngoài cục đá đó, vội vàng bóc ra xem, bên trên chỉ có một dòng chữ:” Tần Quốc trong vòng ba ngày hạ giá Vân Việt, ý chỉ đã phát.”

Mồm há to, không dám tin vào mắt mình, Tần Quốc quệt khuôn mặt lem luốc như mèo mướp, đọc hết lần này tới lần khác tới khi tờ giấy bị nước mắt làm ướt nhòe không đọc được nữa, vội vàng vẩy khô cất kỹ để tối xem tiếp.

Tần Quốc hoan hỉ sai cung nữ đem cái rương lớn mẫu thân để lại, bên trong có có áo cưới mẫu thân thêu cho và một ít trang sức.

Mẫu thân là một cung nữ, vì không cẩn thận cùng hoàng đế sinh ra mình nên thành mỹ nhân, tới giờ Tần Quốc vẫn không biết phụ thân mình rốt cuộc là ai, nàng không thể gọi hoàng đế là phụ hoàng giống Hàn Quốc, không thể gọi là hoàng huynh như Thục Quốc, nàng gọi là bệ hạ.

Thật là kỳ quái, tước vị của nàng rất cao, vị trí của nàng xếp trên cả đám Hàn Quốc, mẫu thân qua đời khi nàng sáu tuổi, thế nên nàng được Bạc thái phi nuôi dưỡng, Bạc thái phi dặn nàng, không được hỏi, không được nói với bất kỳ ai chuyện cha mình.

Chín năm qua Tần Quốc nhớ kỹ lời dặn dò, chưa bao giờ nhắc tới với ai.

Tần Quốc được tiểu cung nữ giúp mặc áo cưới lên, một màu đỏ rực phủ từ đầu tới chân, bên trên thêu kim tuyến, hoa văn mẫu đơn phú quý cực kỳ sang quý, gài thêm một chiếc trâm vàng, trong gương đồng liền xuất hiện một giai nhân tuyệt sắc, thân hình yểu điệu, phong thái cao nhã, khiến người ta không thể tìm ra khuyết điểm nào.

– Đúng là khuê nữ xinh đẹp, tên phóng đãng Vân Việt đó có phúc rồi.

Giọng Bạc thái phi từ cửa truyền vào, Tần Quốc tức thì thẹn chín mặt không biết có nên cởi áo cưới ra hay không.