Vân Tranh về soái trướng, cởi áo choàng ướt sũng, Hầu Tử giúp cởi khải giáp, áo vải dầu che được mưa đấy, nhưng chính vì kín quá nên mặc lâu phát ngốt, dù sao cũng tốt hơn là bị cảm lạnh.
Mặt Cát Thu Yên vân sưng tím tím đỏ đỏ, trốn sau lều không gặp ai, Vân Tranh đi thăm nàng, kiểm tra thấy da sưng bóng lên, vậy là yên tâm rồi.
– Phu quân hôm nay có gặp cô công chúa kia không?
– Không, hôm nay hai vị hoàng đế bái thiên địa, đoán chừng người khác xấu hổ quá không ra, có điều Liêu hoàng cho ta một cái chân dê, cũng ngon, nên sáng nay xem như không tệ.
Cát Thu Yên nép vào lòng Vân Tranh thủ thỉ: – Thiếp nghĩ rồi, nếu phu quân cưới công chúa đó sẽ có rất nhiều cái lợi, chàng không cần phải để ý tới cảm thụ của thiếp và phu nhân.
– Đừng học Khinh Doanh chơi trò thăm dò ta, nàng còn kém lắm, đêm hôm qua cô ta xuất hiện rất đáng nghi, ta mà đem về nhà, mưu kế của người ta thành một nửa.
– Nàng chưa biết, đám Hàn Kỳ đang muốn mang nữ nhân này về cho hoàng đế, hoàng đế có vẻ cũng rất hứng thú với nữ nhân võ nghệ cao cường này, nếu Liêu hoàng gả cho ta… Ha ha ha, lúc đó tha hồ mà náo nhiệt, cứ coi như nữ nhân đó không thừa lúc ta ngủ say mà chặt đầu đi, riêng sự nghi kỵ của hoàng đế đủ khiến nhà ta tan nát, lợi gì mà lợi.
– Vả lại trong nhà có hai nàng thôi đã đủ náo nhiệt, thêm người nữa thì thành biểu diễn cho bách tính Đông Kinh xem chắc.
Cát Thu Yên nhoẻn miệng cười, dùng giọng mũi nũng nịu như trẻ con: – Gả cho chàng là phúc của thiếp và phu nhân.
– Khó nói lắm, nếu các nàng đều biến thành mặt heo thế này, trời mới biết ta mang về nhà bao nhiêu nữ nhân, nhanh nhanh khôi phục dáng vẻ xinh đẹp của nàng đi, như thế không nữ nhân nào vào được nhà ta nữa.Khi hai phu phụ Vân Tranh âu yếm tình cảm, trong cái lều khác cách khá xa trung quân, tách xa với chiếc lều khác, bên ngoài chỉ có hai quân tốt đứng canh, không có gì khác thường, nhưng trong đó đang diễn ra cuộc họp đặc biệt, Hàn Kỳ gõ bản đồ trên tường, nói với năm người ngồi quanh: – Vân Tranh lùi khỏi Nhạn Môn Quan cũng không cần lo, có thể giao lại cho Lý Đông Sở, kẻ này thủ biên nhiều năm, đã chứng tỏ được bản thân, nhưng phẩm cấp của hắn chưa đủ làm tri phủ Đại Châu, chúng ta cần cử một vị đại thần tới tọa trấn, lão phu cho rằng Tư Mã Quân Thật có thể đảm nhiệm được.
– Từ bây giờ tích trữ quân giới, lương thảo ở Nhạn Môn Quan làm cơ sở đánh nước Liêu sau này.
Văn Ngạn Bạc quấn một cái chăn dầy vẫn run lên hồi: – Biến pháp ít nhất phải năm năm nữa mới tạo được thay đổi từ căn bản, chúng ta vừa lại trị, vừa thi hành tân pháp, lại quản quân bị, e là không đủ lực, nên đặt trọng điểm trong nước.
Binh bộ thượng thư Lý Chí Tín lắc đầu: – Lão phu khuynh hướng về ý của xu mật sứ, quân sự chú trọng bất ngờ, muốn cho nước Liêu trở tay không kịp, tiền đề là chuẩn bị đầy đủ và bí mật. Có điều thời gian còn dài, chúng ta không thể vì vũ bị mà ảnh hưởng tới biến pháp của Vương Giới Phủ, cần tìm điểm cân bằng.
Bao Chửng cân nhắc một lúc rồi nói: – Chúng ta phải chăng nên thảo luận với Vân Tranh, thời điểm như thế này, sẽ không dễ để chúng ta tước binh quyền của y như những lần trước, e là có phản ứng.
Đám Tống Thụ gật đầu, ngay cả Văn Ngạn Bác cũng không phản đối, Hàn Kỳ thấy mọi người đã nhất trí, quyết định: – Việc này giáo cho tam ti sứ toàn quyền xử trí, bọn ta sẽ không hỏi tới nữa.
– Còn vấn đề Vân Tranh, lão phu lo y dùng kế kim thiền thoát xác, rời khỏi tầm mắt chúng ta, một khi y về Thục, chúng ta không thể vươn tay tới được, tốt nhất giữ chặt y ở Đông Kinh, lão phu tiến cử điều Trương Phương Bình về trấn thủ đất Thục, loại bỏ ảnh hưởng của Vân gia ở nơi này, nhưng vậy về sau chúng ta cũng không cần thấp thỏm lo âu nữa. Văn Ngạn Bác thấy ấm áp hơn, đặt chuyện Vân Tranh lên bàn, muốn có cách giải quyết xác đán:
Tống Thụ vừa nghe đã bóp trán: – Vân Tranh là kẻ kỳ quái, lão phu chú ý đã lâu mà không hiểu nổi y, từng tìm Bành Lễ tiên sinh thỉnh giáo, lão tiên sinh lại nói thích nhất đứa học sinh này, nên chưa bao giờ đem lễ giáo gò ép quá mức lên y, còn nói Vân Tranh mà bị lễ giáo ràng buộc đã không thành Vân đại tướng quân như ngày nay.