Trí Tuệ Đại Tống – Chương 646: Quyển 10 – Chương 39: Đối chiến – Botruyen

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 646: Quyển 10 - Chương 39: Đối chiến

Định Châu chuyển vận sứ Trần Hiển bị thương ở tay treo lủng lẳng trước ngực, nơm nớp lo sợ nói với Vân Tranh:

– Vân soái, Da Luật Hoa Tháp là con Da Luật Hàn Thành cùng cơ thiếp người Nãi Man, sức khỏe vô cùng, năm xưa không sống trong phủ Trần Quốc vương mà sống ở bộ tộc Nãi Man, theo người Liêu bình man phương bắc từng lập chiến công vô số.

– Thần kỳ nhất là có một lần tên này bị người man đánh bại bắt sống, ném vào hố băng, ai cũng nghĩ hắn chết rồi, vậy mà hắn phá băng xông ra, một đêm giết ba đầu mục người man.

– Khi bị bộ lạc người man bao vây, hắn một mình ngồi bên đống lửa nướng thịt uống rượu, coi người man như không, người man phục lắm, tôn xưng thủ lĩnh, cam tâm tình nguyện đi theo chinh chiến tứ phương.

– Chẳng trách những kẻ này không mặc giáp, thì ra là không quen với thời tiết nóng nực.

Vân Tranh thấy đối phương bắt đầu đánh trống, liền quay về bản trận, vừa đi vừa hỏi:

– Quân địch hung hãn như thế, làm sao các vị lại thủ được Định Châu tới tận bây giờ? Ta còn nghĩ mình tới nơi thì Định Châu phải thất thủ lâu rồi cơ.

Không ngờ Trần Hiểu lại ấp a ấp úng không nói lên lời.

– Nói đi, ta không trách tội các ngươi, dù dùng cách gì, giữ được Định Châu thành đã là đại công.

Trần Hiểu ngần ngừ mãi, cắn răng thì thầm bên tai Vân Tranh vài câu, Vân Tranh tức thì biến sắc mặt, ông ta quỳ xuống:

– Hạ quan biết không còn mặt mũi nào sống nữa, chỉ mong sau khi đại soái bắt được hắn, giao cho hạ quan xử trì.

Vân Tranh cố nhịn cảm giác buồn nôn:

– Các ngươi chết cũng tốt, bây giờ ra sau đợi tin, đừng tới trước mặt ta nữa, kẻo ta không kiềm chế được chém đứt đầu ngươi.

Trần Hiểu khóc lớn, bị hai quân tốt kéo đi, Vân Tranh như nổi điên chém liên tục vào thân cây lớn bên cạnh.

Cát Thu Yên mặc khải giáp cải trang thân binh vừa mới tới gần trượng phu, liền nghe Vân Tranh quát:

– Đại, đại soái, xin hãy rời khỏi chỗ này.

Vân Tranh chẳng thèm quay đầu, lãnh đạm nói:

– Sợ cái gì, chiến sự mới bắt đầu thôi, Bành Cửu, tới ngươi!

– Vâng!

Bành Cửu nhận lệnh, kéo giáp mặt xuống, chỉ để lộ ra đôi mắt, đi tới chỉ huy giáp sĩ cầm khiên lớn cao bằng cả người, đồng thanh hô 'Hây! Hây! Hây!', tạo thành bước tường thiết giáp tiến lên từng bước một.

Da Luật Hoa Tháp bắt đầu cảm thấy áp lực rồi, bình thường đây là lúc quân Tống hỗn loạn, nhưng lần này khác, thế trận càng thêm chặt chẽ, tướng lĩnh cũng không có kẻ nào bỏ chạy, ngược lại bên mình xô vào bức tường sắt kia không khác gì xô vào đá, ngoài nạp mạng không gây ra được chút tổn thất nào. Hắn không ngốc, cách tác chiến không tiếc mạng này bên mình thiệt hại nặng nề, nếu không dọa được địch, vậy hắn cũng không xông tới nữa, vung lang nha bổng dọn sạch xung quanh, rồi xoay người chạy ngay.

Bành Cửu nghiến răng:

– Giết bao nhiêu huynh đệ của ta còn muốn chạy sao?

Gõ chiêng, bức tường sắt tách ra, Ngô Kiệt chỉ huy nỏ tám trâu ra uy, tức thì những tiếng rít khủng bố của nó trấn áp âm thanh huyên náo của chiến trường, đục công thanh to bằng cổ tay trẻ con bay rào rào như châu chấu, xé xác toàn bộ kẻ địch trước mắt.

Da Luật Hoa Tháp múa tít lang nha bổng, không nghĩ hắn dùng thứ vũ khí nặng nề một cách linh hoạt tới vậy, khéo léo mượn lực làm chệch hướng toàn bộ mũi tên bắn về phía mình, nhân lúc quân Tống nạp lại tên tiếp tục quay người bỏ chạy.

Điểm yếu nhất của giáp sĩ là chậm chạp, đao thương thủ cũng không thể đuối kịp, Bành Cửu và Ngô Kiệt đành dậm chân tức tối nhìn bóng dáng Da Luật Hoa Tháp dần rời xa, lệnh sĩ tốt thổi tù và, Tiếu Lâm và Lương Tiếp đánh bọc sườn địch ở bên sông thoát ly tiếp xúc, quay ngược lại, hình thành thế gọng kìm.

Tiếu Lâm nhìn thấy Da Luật Hoa Tháp rồi, cướp lấy chiếc lang nha bổng, thúc ngựa xông thẳng tới.

Da Luật Hoa Tháp đánh bay một mũi phá giáp trùy nhắm vào lưng mình, thấy có tướng Tống đánh đến, không cần suy nghĩ xoay lang nha bổng nửa vòng nghênh tiếp.

Choang! Một tiếng va chạm dữ dội khiến người nhge thấy ê răng, hai chiếc lang nha bổng cùng gãy lìa, con ngựa của Tiếu Lâm hí dài, bốn vó không chịu nổi chấn động khủng khiếp sụm xuống, Tiếu Lâm phun một vòi máu, ấn lưng ngựa lộn người về phía sau, lảo đảo hai bước mới đứng vững được.

Da Luật Hoa Tháp hai chân lún xuống đất nửa tấc, khóe mắt có máu ứa ra, định truy kích Tiếu Lâm thì hông trúng một thương, vươn tay túm lấy hai quân Tống đánh lén mình, đập đầu vào nhau vỡ nát, một mũi tên bắn vào lưng, làm hắn phải bỏ Tiếu Lâm, loạng choạng muốn bỏ chạy qua sông.

Đột nhiên một ngọn lửa đỏ thẩm từ giữa sông bùng lên, biến con sông thành sông lửa.