Trí Tuệ Đại Tống – Chương 637: Quyển 10 – Chương 30: Trúng bẫy và thoái ý – Botruyen

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 637: Quyển 10 - Chương 30: Trúng bẫy và thoái ý

Cát Thu Yên dùng răng cắn đứt chỉ, ướm chiếc áo lên người Vân Tranh, thấy kích cỡ vừa vặn thì rất là hài lòng: – Trời nóng lắm, chàng mặc áo vải sắn cho mát, đợi lát nữa chiến sự kết thúc thì thay, lưng mọc rôm rồi đó.

Vân Tranh tròn mắt: – Này, ta đang nói tới an nguy của hoàng đế, sao nàng chẳng quan tâm gì cả thế?

Hai mắt Cát Thu Yên cong tít như trăng non: – Với thiếp mà nói, chàng mới là trời, còn hoàng đế liên quan gì tới thiếp, lúc đi phu nhân có dặn, nếu chiến sự không ổn thì vác chàng bỏ chạy, nếu chàng phản kháng thì đánh ngất mang đi, thiếp đang xem hướng gió, tuyến đường bỏ chạy cũng chọn rồi, chàng yên tâm, thiếp còn chưa quên cách sinh tồn trong rừng núi.

Đúng lúc này trên bầu trời nổ bùm ba tiếng, ba quả pháo hỏa bùng nở dưới chiều tà, Vân Tranh thở phào: – Xem ra không cần bỏ trốn nữa rồi, đám Bành Cửu đã thành công khống chế sơn sốc Thập Bát Bàn, chỉ cần một dải Lão Gia Lĩnh trụ vững, ông ta chỉ còn cách vứt bỏ quân nhu lương thảo chạy thôi.

Cát Thu Yên vui mừng nhún mình thi lễ: – Thiếp thân chúc mừng phu quân lần nữa đại thắng.

Vân Tranh cười lớn: – Một ngày thôi, chỉ cần đám Ngô Kiệt chống cự một ngày, quân Liêu ắt tan vỡ, sau đó cuộc chiến sẽ trở thành màn đi săn của chúng ta, ngày tàn của Quách Hằng Xuyên cũng tới.

Kế hoạch diễn ra đúng như dự kiến của Vân Tranh, tập kích thành công, quân Tống đoạt được hậu doanh của người Liêu, lúc này thì chẳng còn mấy trò thập diện mai phục, tứ diện sở ca gì nữa, chỉ còn tranh thủ gia cố sơn trại, sau đó cắn răng chống lại quân Liêu cùng đường muốn thoát thân nữa thôi.

Ngươi Liêu bị tấn công bất ngờ, hốt hoảng bỏ chạy năm dặm, đề phòng người Liêu phản kích, Ngô Kiệt nhanh chóng dựng cự mã trận đơn giản, Bành Cửu và Lương Tiếp thì lên ngọn núi hai bên bố trí trận địa pháo, mọi sự chuẩn bị phải hoàn thành trong đêm nay. Quân Tống cực kỳ hưng phấn, đại quân ở hai đầu chẹt đường của quân Liêu, tử thủ không gian hẹp là sở trường của họ rồi, lúc đó thuốc nổ tha hồ phát huy tác dụng.

Quách Hằng Xuyên lồng lộn đi qua đi lại, dưới chân ông ta là ba thi thể không đầu vẫn chảy máu, tay vung chiến đa quát tháo: – Ai cho các ngươi rút lui, tấn công ngay, nếu cho quân Tống thời gian củng cố chiến tuyến thì chúng ta chết hết, ngu xuẩn, giờ theo lão phu tấn công, kẻ nào dám lùi lại chém đầu.

Đám tướng quân trong đại trướng không nhúc nhích, một tên cao lớn râu rậm, tức giận nói: – Tướng quân, ti chức chỉ muốn hỏi vì sao quân Tống lại xuất hiện sau lưng chúng ta, đằng sau chúng ta có Tiêu soái cơ mà, giờ ra cơ sự lớn như vậy, không có câu trả lời không được.

Quách Hằng Xuyên nhe răng trắng ởn ra: – Hắn chết rồi, ngươi muốn hỏi ai?

– Không thể nào, năm vạn tinh kỵ…

Cũng không biết là đánh bao lâu rồi, tóm lại là khi quân Liêu rút đi như thủy triều, quân Tống mới biết là trời đã sáng.

Chiến trường trước mắt không thể dùng từ thảm mà hình dung nữa rồi, tiếng tù và của người Liêu như tiếng khóc nghẹn ngào, tiếng chiêng trống của quân Tống như tiếng náo loạn.

– Tướng chủ, chúng ta phải rút lui, người Liêu đánh thêm một trận như thế nữa thì huynh đệ không trụ nổi. Phó tướng mặt đen nhẻm vì khói bụi kéo Bành Cửu đứng dậy, nói như quát:

– Chúng ta mất hơn một phần ba rồi. Bành Cửu bần thần:

– Rút thôi, về Lương Sơn là chúng ta bù đắp được ngay, giờ ối người muốn vào quân Kinh Tây chúng ta.

– Cút, thứ chó má đầu óc hỏng rồi à, lão tử lên chiến trường cần huynh đệ chứ không cần tốt thí.

– Bớt nói đi, giữ sức mà về ăn cơm, thuộc hạ đỡ ngài mệt lắm, không cãi nhau được đâu..

Nghe nói tới ăn là bụng Bành Cửu sôi ùng ục, dạ dày như xoắn vào nhau, cả hai dìu đỡ tập tễnh rút lui…

Quách Hằng Xuyên thấy quân Tống rút lui cũng chẳng vui vẻ hơn, bọn họ không thể phá được tuyến phòng thủ của quân Tống, có thời gian này bọn chúng hẳn củng cố danh tranh phía sau rồi, tiếp theo đây chiến đấu còn khốc liệt hơn, chợt nhớ ra một chuyện với tướng lĩnh biên cạnh: – Kiểm tra quân lương Ô Cốt Độc đưa tới chưa?

– Tướng quân, đã kiểm tra qua một nhóm, không thấy vấn đề, còn lại đã chia cho binh sĩ.

Quách Hằng Xuyên lắc đầu: – Mệnh lệnh tướng sĩ chỉ được dùng lương thực cũ còn lại, không được đụng vào lương thực mới, thứ mà Ô Cốt Độc man tới dù an toàn tới mấy, nếu có thể không ăn thì đừng ăn, hắn đã hàng địch, làm gì có chuyện tốt đẹp cho chúng ta.

Đám tướng quân bấy giờ mới tái mặt nhìn nhau: – Hà Lâm, Trương Nguy, Đàm Duyên đều đã vượt núi rời đi rồi, e không liên hệ kịp nữa.

Quách Hằng Xuyên tức giận đấm tay xuống bàn: – Ngu xuẩn, các ngươi không biết nghĩ xem, vùng núi này không vây được chúng ta, Vân Tranh là tướng soái trấn thủ nơi này, chẳng lẽ không hiểu điều ấy? Vân Tranh ắt đang đợi chúng ta vứt bỏ toàn bộ vũ khí nặng nề, chỉ mang theo mỗi lương thực chạy ra bình nguyên, tới đó, kỵ binh của y sẽ xé nát chúng ta, đường thoát của chúng ta không phải ở nùi non hai bên mà ở phía trước…

HẾT!