Trí Tuệ Đại Tống – Chương 635: Quyển 10 – Chương 28: Lòng người chẳng còn như xưa – Botruyen

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 635: Quyển 10 - Chương 28: Lòng người chẳng còn như xưa

Cát Thu Yên ngoan ngoãn trở về xe rồi, Vân Tranh âm trầm bảo Hầu Tử: – Tới chỗ Ô Cốt Độc, Ngô Kiệt làm cái gì thế hả, cứ thế này còn chưa tới Thập Bát Bàn thì ông ta bị hủy mất rồi.

Hầu Tử lắc đầu: – Lão gia, Ngô tướng quân không làm gì hết, chỉ nói cho ông ta một số sự vụ cần chú ý, không bức bách, cũng không để ý gì tới ông ta.

Vân Tranh vừa đi vừa nói: – Tất cả các người cô lập không để ý gì tới người ta là gây áp lực lớn nhất rồi, đáng lẽ lúc này phải có người ở bên cạnh trò chuyện, khiến ông ta thoải mái không suy nghĩ lung tung, hừ, Ngô Kiệt không thể không hiểu mấy chuyện này.

– Thế ta mới nói tên đó không hợp làm chủ soái, không đủ khoáng đạt, bị cảm xúc chi phối hành động, thôi vậy, từ giờ trở đi ngươi phụ trách làm bạn với Ô Cốt Độc, nếu như tinh thần ông ta khôi phục rồi thì trò chuyện với ông ta, tới khi giao lương thực cho Quách Hằng Xuyên, sau đó rút lui coi như xong việc.

Hầu Tử toét miệng: – Nhiệm vụ này thích hợp với tiểu nhân nhất rồi, nghe cái giọng Trung Nguyên quai quái của ông ta hay lắm, chỉ là lão gia, tới khi xong việc thì đừng bắt tiểu nhân giết ông ta được không? Tiểu nhân không ra tay được với người quen.

– Yên tâm đi, ta không định giết Ô Cốt Độc, nếu nói tha mạng cho ông ta thì tất nhiên phải giữ lời, sinh tử của Ô Cốt Độc không quan trọng, loại như Quách Hằng Xuyên mới không giết không được.

Vân Tranh tự cho rằng tướng mạo mình không tệ, nhưng khi đi gặp Ô Cốt Độc thấy lão ta nhìn mình chằm chằm, thấy cần phải soi gương lại, hỏi Hầu Tử xác định mặt mình không có gì bất ổn mới cười nói: – Ngủ một giấc có phải tốt hơn nhiều rồi không? Nghe nói lòng ông phiền muộn, ta mang ít rượu tới, chúng ta vừa uống vừa tán gẫu.

Trướng bồng dựng ở một nơi cỏ cây khá tươi tốt, Vân Tranh khoanh chân ngồi trên đệm, Hầu Tử bê tới một cái bàn thấp, nhanh chóng bày biện một vò rượu và ít thịt khô.

Ô Cốt Độc đã được tắm rửa cho sạch sẽ, co mình trong góc lều, hai tay ôm lấy gối run bần bật, Hầu Tử nhìn thế nào cũng thấy lão ta đáng thương, giống như tiểu cô nương bị trà đạp vô số lần.

Vân Tranh không nói gì cả, lần này trở thành người nghe Ô Cốt Độc kể, nói từ chuyện hồi nhỏ đi đuổi dê bắt cá, trốn học đi chơi, lớn một chút thậm chí còn nhìn trộm tiểu thiếp của cha mình tắm, học văn không thành, học võ chẳng xong, nhờ có xuất thân tốt nên mới chạy chọt kiếm được chức vị hôm nay.

– Ngươi khẳng định sẽ giết Tiêu Hỏa Nhi chứ? Nói ra được, gánh nặng trong lòng Ô Cốt Độc vơi đi phần nào, đôi mắt đầy tơ máu trông rất đáng sợ:

– Vận mệnh của hắn chỉ có đường chết thôi, ông cứ yên tâm!

Ô Cốt Độc uống hết rượu, ném vò ra khỏi trướng bồng rống lên: – Nếu thế hôm nay chúng ta giết chết Quách Hằng Xuyên.

Vân Tranh gật đầu: – Ta sẽ viết thủ lệnh cho ông, khi nào đi thì qua Hà Khúc dẫn thân vệ của ông đi, khải giáp vũ khí đều sẽ trả hết lại, nói không chừng đệ đệ ông vẫn còn sống đấy.

Nhân tính mà, con người khi tuyệt vọng cần một lý do để sống tiếp, nếu tự mình nghĩ ra thì không được, nhưng người khác nói cho thì khác, Ô Cốt Độc lúc này cho rằng mình bán đứng nước Liêu là bởi vì thê nhi cần chiếu cố, thậm chí là vì đệ đệ cùng cha khác mẹ cần bồi thường.

Xưa nay trung nghĩa không thể vẹn toàn, lúc này Ô Cốt Độc trở thành một người yêu thương gia đình, không thể liên hệ với Ô Cốt Độc ba tháng trước vứt bỏ thê thiếp bỏ chạy.

Biết đâu, có thể, lần này trở về Ô Cốt Độc sẽ thành con người khác.

Đại quân đi được hai ngày thì tới được Hùng Nhĩ Đóa sơn ( núi Tai Gấu), dừng lại cắm trại, nơi này cách doanh trại Thập Bát Bàn của Quách Hằng Xuyên bốn mươi dặm, là nơi duy nhất có thể miễn cưỡng trú quân ở ngoài Nhạn Môn Quan, trước kia Quách Hằng Xuyên lập quân trướng Hùng Nhĩ Đóa Sơn, về sau đánh bại quân Tống ở Bạch Thảo Khấu ép quân Tống phải lùi sâu, vì trời nóng, hơn nữa tiện công kích địch, Quách Hằng Xuyên liền chuyển trung quân tới Thập Bát Bàn, trại cũ này không tới ba trăm người trông coi, bị đám Lão Hổ giết trong khoảnh khắc.

Bên con suối nhỏ được người Liêu khai phá một mảnh đất trống, doanh trại vốn cho hai mươi vạn quân, giờ một vạn quân Tống đi vào vô cùng trống trải, mọi người đều tranh thủ đi ngủ, chuẩn bị khổ chiến, chỉ có Bột Bột ra suối ngồi, cho hai chân xuống nước, mắt nhìn bầu trời, nó ghét trời nóng, ghét lắm, nó thích mặc áo da cửu, thay bằng áo của người Hán nó thấy không thoải mái, nhưng vì nóng quá nên không có cách nào mặc áo da cừu nữa, quê hương nó cho dù lúc nóng nhất cũng có thể mặc áo da cừu.

Nhưng thời gian sung sướng của nó chẳng được bao lâu, Cát Thu Yên đuổi nó sang một bên cùng Tô Thức canh cho nàng tắm, từ khi thấy dòng suối này, nàng đã không thể kìm nén được khao khát nắm thật thoải mái rồi.