Trí Tuệ Đại Tống – Chương 617: Quyển 10 – Chương 10: Sứ giả – Botruyen

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 617: Quyển 10 - Chương 10: Sứ giả

Tất nhiên cũng có người chẳng vui vẻ gì, ví như Quách Như Sơn bị trói vào một tấm ván gỗ, tứ chi đã bị phế, bên cạnh là Vương Bì Tượng, hắn dùng dao tỉ mỉ xẻo thịt dê, xẻo tới khúc xương trơn nhẵn không còn dính lấy chút xíu thịt nào…

Đám Long Dương Sinh cũng ở trong địa lao, ngay cả bọn họ không muốn tới gần Vương Bì Tượng, bọn họ biết tên đó sắp làm công việc gì, bọn họ ở đây là để canh phòng không cho người khác đi vào.

Long Dương Sinh cũng rất không vui, cảm thấy danh hiệu đệ nhất mỹ nhân trong quân doanh từ nay đã phải nhường ra, hậm hực nói: – Vừa rồi đã nhìn thấy như phu nhân của đại soái, đúng là thiên hạ tuyệt sắc.

Tên lừa đảo đút cho hắn một miếng thịt cười: – Thiếp thị nhà phú quý mà, may là nhà đại soái ngươi mới được nhìn, chứ thị thiếp nhà khác còn chẳng dấu kín trong viện tử, không cho ai xem.

– Trước kia chủ nhân cũng không cho ta gặp người ngoài, chỉ là ta không quản được mình…

Quách Như Hải đi vào địa lao, xoảng một cái ném mũ trụ sang bên, nói với tên lừa đảo và Long Dương Sinh: – Lão tử phải thay y phục, Long Dương Sinh nhắm mắt lại.

Tên lừa đảo nhắm mắt ngay, Long Dương Sinh thì lại mở mắt thật to, che miệng cười khúc khích: – Đều là huynh đệ ăn cùng một cái nồi, chỗ nên thấy không nên thấy đều thấy cả rồi, ngại gì, có điều ngươi nên cởi trước mặt Quách Như Sơn ấy, thế mới vui.

Quách Như Hải cười gằn đi tới xác thùng nước đổ vào mặt Quách Như Sơn, Quách Như Sơn gian nan mở mắt, vừa thấy đại ca liền kích động hét lên: – Đại ca, đệ thực sự không đụng vào đại tẩu.

– Không sao, đụng hay không cũng được, dù sao chỉ là một nữ nhân thôi, mở to mắt ra, đại ca cho ngươi chứng kiến một điều, đảm bảo cả đời khó quên.

Quách Như Hải không hiểu, ngạc nhiên thấy đại ca cởi hết y phục trần truồng đứng trước mặt, sau đó mắt hắn cứ mở dần, toàn thân run kịch liệt…

( Chỗ này xin giải thích một chút, rất nhiều huynh đệ cho rằng ngộ viết quá huyền ảo, thực ra chuyện lột da người đoạt tuổi thọ, cướp tinh lực thời xưa rất không hề hiếm thấy, bắt nguồn Tiền Tần Lệ vương phù sinh từng lột da mặt tử tù, sau đó tiến tới lột da toàn thân, mang da người giao hoan với phi tử, cho rằng làm thế có thể đoạt được các loại năng lực của nguyên chủ.

Chiếc trống của chị cũng là một câu chuyện lột da người sống động, huynh đệ từng nghe bài hát này có thấy cảm giác sởn gai ốc không?)

Quách Hằng Xuyên lùng sục trong đống thi thể tìm nhi tử của mình, cho dù là thi thể cháy đen cũng không bỏ qua, đám thân vệ không dám khuyên can, theo sau ông già tóc trắng bạc phơ đó, lòng chua xót khôn cùng.

Tiêu Hỏa Nhi ngồi trên chiến mã không nói không rằng, mặt tối đen như trời mưa, Ô Cột Độc không ngừng cười âm hiểm.

Lang thang chiến trường nửa ngày trời không thu hoạch, Tiêu Hỏa Nhi vung roi quất mạnh mông ngựa, dẫn thân về về thẳng đại bản doanh.

Ô Cốt Độc lúc này mới tới bên cạnh Quách Hằng Xuyên, ngọt nhạt nói: – Nhị nhi tử của ông cũng hàng địch rồi chứ gì?

Quách Hằng Xuyên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu làm Cô Cốt Độc bất giác phải lùi lại.

– Quách gia chỉ có người chiến tử, không có thứ hèn nhát hàng địch.

Ô Cốt Độc nhìn bốn xung quanh, thấy người Quách gia phẫn nộ nhìn mình chằm chằm, gật đầu nói: – Ta cũng cho rằng như thế, Quách nhị công tử ngủ với tẩu tẩu của mình, e rằng Quách đại công tử chẳng chịu cho hắn hàng..

– Vô sỉ!

Quách Hằng Xuyên phẫn nộ kéo Ô Cột Độc từ chiến mã xuống, vung nắm đấm già nua đấm liên hồi, Ô Cột Độc máu mồm máu mũi hộc ra, lớn tiếng cười: – Đánh hay lắm, có gan đánh chết ta đi, Quách gia ngươi cũng cũng chôn theo luôn đấy, ha ha ha…

Nắm đấm dừng lại giữa không trung, Quách Hằng Xuyên khựng lại một lúc, giọng thê thảm: – Lão phu không có tham vọng gì, chỉ mong tộc nhân Quách thị có thể sống bình an vui vẻ ở mảnh đất này, vì thế bao năm qua mỗi lần có chiến tranh, con cháu Quách gia đều xung phong đi đầu, chiến tử vô số? Chẳng lẽ Quách gia ta hi sinh chưa đủ khiến các ngươi kính trọng sao?

– Đây là cạm bẫy ác độc của Vân Tranh, dứt khoát là thế, mặc dù lão phu không sao giải thích được, nhưng đây là kế ly gián của địch.

Ô Cốt Độc không thèm nghe, lau qua loa máu mũi, bỏ lại ánh mắt oán độc, nhảy lên chiến mã phóng đi.

Quách Hằng Xuyên cô độc ngồi đó rất lâu mới gọi một tên thân vệ lại: – Ngươi tới Nhạn Môn Quan nói với Vân Tranh, ta sẽ sàng trả giá cao để lấy lại xác con ta.

Thủ lĩnh thân vệ nói nhỏ: – Tướng quân, làm thế sẽ có cớ cho tên tiểu nhân vô sỉ Ô Cốt Đột đơm đặt, đại soái cũng không cho ngài tự ý tiếp xúc với người Tống đâu, nếu không càng nghi ngờ.

– Vốn đã nghi ngờ rồi, lão phu làm gì cũng vô ích, Thần Vũ thành bị phá, lại thêm trận chiến tối qua, thế nào cũng cần có người gánh trách nhiệm, cái đầu của lão phu rất thích hợp.

– Bệ hạ lệnh tấn công Nhạn Môn Quan, Tiêu Hỏa Nhi không có gan đó, hắn không biết, Vân Tranh sở dĩ bày ra nhiều trò ma quỷ như vậy, thậm chí bất ngờ đánh úp Thần Vũ thành, thực ra là vì không đủ tự tin nên hư trương thanh thế, chứng tỏ y không đủ binh lực, đáng tiếc Tiêu Hỏa Nhi hèn nhát vẫn trúng bẫy, chỉ dám phong tỏa hoang nguyên không dám tiến quân.