Trí Tuệ Đại Tống – Chương 608: Quyển 10 – Chương 1: Đại quân rời quan – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 608: Quyển 10 - Chương 1: Đại quân rời quan

Đã cuối mùa xuân, nhưng chẳng có chút dấu hiệu nào cho thấy rằng mùa xuân đã từng ghé thăm vùng đất cằn cỗi này, phóng mắt nhìn bốn xung quanh, chỉ nhìn thấy một màu xám xịt của đồi núi thành trì, đến binh sĩ trên thành cũng mặc giáp đen xì xấu xí, những chảng có lác đác chẳng đủ cải thiện khung cảnh khiến người ta chán chường đó, còn chưa kể ngoài hoang nguyên những gốc liễu bị cưa cụt chỉ còn một khoảng bằng đầu gối nhô lên, trông như cái đầu chốc ghẻ.

Cảnh không đẹp mà tình thế cũng chẳng tốt, Nhạn Môn Quan gần đây rất không bình an, kỵ binh người Liêu kết thành đội tuần tra ở bình nguyên ngoài quan ải, đều là đại đội hơn nghìn người, chúng phóng ngựa la hét, biểu diễn kỵ thuật, nếu trong quan có quân xông ra là nhanh chóng rời đi, nhưng giữ khoảng cách vừa đủ chứ không chịu đi hẳn, cực kỳ khó chịu.

– Đây là trò khiêu khích mà người Liêu hay dùng, dụ chúng ta rời thành, dùng ưu thế chiến mã khiến chúng ta mệt mỏi, sau đó là quay lại tiêu diệt. Lý Thường đứng trên ngọn núi nhìn kỵ binh nước Liêu lần nữa chạy ra xa, phe phẩy quạt lông giải thích: – Ha ha ha, có ngốc mới mắc mưu chúng.

Vân Tranh khịt cái mũi bị gió lạnh làm đỏ nhừ, hỏi: – Lão Lý, ông biết hành quân đánh trận bao giờ thế, ta đã lệnh đại quân tập trung chuẩn bị truy đuổi, tên ngốc mà ông vừa nói chính là ta đấy.

Lý Thường nhìn Vân Tranh không hề giống nói đùa thì thất kinh: – Đại soái, không thể làm thế, đây là kế dụ địch.

– Đến ông cũng biết là kế dụ địch, vậy người Liêu định dụ ai? Cao Kế Tuyên thủ vệ Nhạn Môn Quan chừng ấy năm chưa một lần xuất quan, bọn chúng diễn kịch mười mấy năm còn chưa mệ sao? Quân ta có thể chiến thắng Trương Trắc ở Loạn Thạch pha, chẳng lẽ còn sợ dã chiến sao? Không cần biết người Liêu có ý đồ gì, chúng dám tới thì chúng ta dám đánh.

– Bốn châu Úy, Ứng, Sóc, Vũ là nơi ta muốn lấy, đặc biệt là Vũ Châu và Sóc Châu, hai châu này ngăn cách Đại Châu chúng ta và Hỏa Sơn Quân, Bảo Đức Quân của Phủ Châu, Khả Lam Quân không đủ năng lực làm cầu nối giữa hai châu, chẳng may Thiên Quan bên bờ hoàng hà có chuyện, chúng ta muốn ứng cứu cũng không kịp.

– Đại soái định xuất quân?

Vân Tranh nghiêm mặt giọng chắc nịch: – Trong quân không nói chơi.

Lý Thường thấy ý Vân Tranh đã quyết thị gọi thân binh mang giấy bút tới, ông ta có cái tài hạ bút thành văn, vừa nói chuyện với Vân Tranh, vừa viết tấu trên lưng thân binh, chẳng mấy chốc đã xong: – Đại soái xem bẩm báo thế này có được không? Chúng ta muốn xuất quan thế nào cũng cần lý do, lão phu nói người Liêu không ngừng quấy nhiễu Nhạn Môn Quan, nhiều lần xông tới tận chân thành, đã bị chúng ta đánh lui, để trừ hậu họa, đại soái chuẩn bị tiêu diệt quân địch.

Vân Tranh vừa xem văn thư vừa nghe Lý Thường giảng giải, gật gù liên hồi: – Mấy câu cuối cùng rất hợp ý ta, thần Kinh Tây mười lăm lộ binh mã giám quân Lý Thường đứng trên Trường Thành viết: Quân khảng khái xuất quan giết giặc… Bốn chữ đứng trên Trường Thành dùng rất khéo, thể hiện được quyết tâm đột kích Sóc Châu diệt địch…

Lý Thường không hiểu: – Đại soái, ý lão phu là cái thành dưới chân này này, chứ không phải Trường Thành thời Tần ở Sóc Châu đâu, nó đang nằm trong tay người Liêu.

Vân Tranh kéo chặt áo choàng: – Đợi tấu báo về Đông Kinh thì Sóc Châu cũng nên thu hồi, yên tâm đi, ông ở lại hiệp trợ Lý Đông Sở bảo vệ thành quan, Lão Lý xử lý quan hệ là sở trường của ông, toàn bộ sự vụ dân sự, hậu cần trong quan do ông chịu trách nhiệm, nhưng hành quân đánh trận thì ngàn vạn lần chớ xen vào.

Lý Thường khom người đáp: – Đại soái cứ yên tâm, ngài xuất chinh bên ngoài hãy bảo trọng.

Vân Tranh cười dài xuống núi, trong Nhạn Môn Quan vô số quân tốt đã đứng im chờ đợi từ lâu, theo cùng tiếng tù và kéo dài, cổng chính Nhạn Môn Quan phủ bụi bao lâu chầm chậm mở ra, Thiếu niên quân cưỡi ngựa háo hức xông tới trước tiên, sáu con Hải Đông Thanh cũng mượt gió bay vọt ra ngoài tường thành.

Đây là mở đầu thời khắc lịch sử trọng đại của Đại Tống.

Đại quân tiến lên với tốc độ đều đặn, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều vô cùng kiên định, đây là kế hoạch được chuẩn bị từ lâu, bọn họ là chủ quân tấn công Thành Vũ thành ở Vũ Châu, châu này ăn sâu vào cương thổ Đại Tống của người Liêu, như một thanh gươm cắm vào tim, cùng với Sóc Châu chia cắt quân Tống có thể chi viện cho nhau, nên nên cần đoạt Vũ Châu, Sóc Châu trước tiên, như thế mới có thể nối Nhạn Môn Quan vào Vạn Lý Trường Thành, tạo nên một hệ thống phòng ngự hoàn chỉnh, cần ít quân hơn nhưng lại phòng thủ tốt hơn.

Cùng xuất quân sẽ còn có Khả Lam quân, bọn họ tiến chiếm Ngũ trại và Ninh Viễn trại, hai trại này chỉ có năm nghìn quân, Vân Tranh không tin bọn chúng có thể chống lại hai vạn quân, huống hồ còn có Hưng Hóa quân của Lang Thản hậu viện, không có khả năng thất thủ.

Tiếng tù và, trống trận, bước chân, ngựa hí đánh thức hoang nguyên Nhạn Môn Quan.

Một cảnh tượng khác thường xuất hiện, kỵ binh Đại Tống với ưu thế vượt trội về số lượng càn quét bốn phương, bất kể quân Liêu ẩn nấp ở đâu đều dốc thẳng tới, sau đó dùng ưu thế tuyệt đối về quân số và trang bị, sử dụng công kích tầm xa sở trường, tiêu diệt nhanh gọn những nhóm kỵ binh người Liêu không kịp đề phòng, diệt xong là đi ngay, hoàn toàn không để ý tới tài vật bị bỏ lại.