Trí Tuệ Đại Tống – Chương 606: Quyển 9 – Chương 70: Đông Kinh đa sự (4) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 606: Quyển 9 - Chương 70: Đông Kinh đa sự (4)

– Còn Lão Triệu nữa, sao tới giờ còn chưa về? Có biết gia quyến của hắn làm loạn lên không hả, khóc lóc tới tìm ta đòi người, Lưu chưởng quầy, tiền đã chẳng kiếm nổi, giờ đến người cũng mất, ông nói đi!

Mới đầu xuân, tiết trời vẫn còn lạnh lắm, Lưu chưởng quầy lại mồ hôi ròng ròng, giọng chẳng khác gì khóc: – Phu nhân, Triệu quản sự dẫn đám Lão Ngụy tới Liêu Đông mua Hải Đông Thanh, kết quả là đi mà không về, tiểu nhân định đợi xuân tới trời ấm sẽ phái người đi tìm, nhưng vì hoàng đế nước Liêu tổ chức xuân nại bát sớm, cả khu vực phong tỏa không vào được, tiểu nhân cũng khẩn cầu chưởng quầy Thạch gia đợi thêm, người ta không nghe, dứt khoát muốn đưa thuyền về.

Lục Khinh Doanh nghe thấy gia tướng trong nhà bị vây khốn giữa hoang nguyên gió tuyết, lửa giận bốc lên đỉnh đầu, người Thạch gia dám không coi tính mạng người Vân gia ra gì, vỗ bàn: – Lão Liêu, chuẩn bị xe, để xem Thạch gia ăn nói ra sao, không có câu trả lời thỏa đáng thì hai nhà cắt đứt.

– Khoan, các ngươi ra ngoài cả đi. Vân Nhị vội ngăn cản, đuổi những người khác ra khỏi phòng mới nói: – Đại tẩu, đám Lão Triệu không sao cả, bọn họ tới Nhạn Môn Quan rồi.

– Trịnh công công nói gặp Lão Triệu trên đường, bọn họ có được sáu con Hải Đông Thanh và một ưng thủ, đây là bảo bối chỉ có thể gặp không thể cầu, rất có lợi cho đại chiến, nên họ không về mà vội vàng tới Nhạn Môn Quan giao cho đại ca…

Lục Khinh Doanh thốt lên: – Lại đánh trận à, vì sao Trâu công công mấy ngày trước về lại không nói gì, đánh ai? Tây Hạ hay Liêu?

Vân Nhị thở dài, bế Lạc Lạc tới sát bên đại tẩu, nói nhỏ: – Chuyện này rất quỷ dị, cho nên đệ không dám tùy tiện nói ra, hoàng đế hùng tâm bộc phát, gửi hơn một vạn quân đi tập kích hoàng đế nước Liêu, hình như là thất bại chết sạch rồi, người ta gửi tới đầy một rương toàn tai binh sĩ, còn sai sứ tiết ám sát…

Lục Khinh Doanh hồi lâu không nói lên lời, ấp a ấp úng: – Đại ca đệ trước khi đi đã nói hoàng đế đang thay đổi, cần chúng ta đề phòng.

Vân Nhị gật đầu: – Đại ca đã biết trước, nhưng không muốn làm tẩu lo nên không nói, huynh ấy vội vàng tới Nhạn Môn Quan đề phòng người Liêu tấn công.

– Chuyện quốc gia đại sự, tẩu cũng không nên hỏi tới, chỉ lo phu quân gặp nguy hiểm, Nhạn Môn Quan ngàn năm qua đều là vùng đất dữ, Dương gia toàn quả phụ cũng là do nơi đó ban cho… Lục Khinh Doanh càng nói càng nghẹn ngào: – Thời gian trước còn có sao lớn rụng ở tây bắc…

Vân Nhị vỗ vỗ vai đại tẩu, hết lời an ủi: – Đại tẩu, đệ đã nói rồi mà, đó chỉ là hiện tượng tự nhiên như mưa gió, mặt trời lên xuống thôi, chẳng qua hiếm một chút, hoàn toàn không có chuyện đó đâu…

Lục Khinh Doanh dường như không nghe thấy Vân Nhị nói cái gì, đứng dậy gọi: – Cát Thu Yên, Cát Thu Yên, mau ra đây!

Vân Nhị vội giao Lạc Lạc cho Tiểu Trùng canh ở cửa, đi theo đại tẩu.

Bàng phu nhân vội vàng vỗ lưng ông ta: – Vâng, vâng, thiếp sai rồi, lão gia đừng giận, tuyệt đối không bao giờ nói tới chuyện này nữa…

Bàng Tịch thở hổn hển nằm xuống, nhưng không ngủ được, ngoài cửa sổ cảnh xuân rực rỡ, trong lòng ông lại mây đen bao phủ, nếu nói Tống Liêu giao chiến chỉ như tảng đá lớn đè trên ngực thì hoàng đế gả công chúa như cả ngọn núi Thái Sơn.

Từ xưa tới nay chuyện này chỉ xảy ra khi triều đường chuẩn bị xào bài, hoặc là hoàng đế biết thọ mạng đã tận, đang trải đường cho con mình.

Nghĩ tới đứa con còn đang chảy nước dãi ròng ròng, ê a học nói của hoàng đế, Bàng Tịch thấy toàn thân ướt đẫm.

Có câu nữ tử tuy yếu, vì con mà hung dữ, đó là chân lý thế gian, thích hợp với mọi loại sinh vật, dù là dê hay sói vào lúc bảo vệ con cái đều rất dữ tợn, với Triệu Trinh luôn nhu nhược cũng thế.

Hắn biết sức khỏe của mình không tốt, cho nên muốn trong thời gian ngắn nhất tạo dựng giang sơn trọn vẹn cho con mình, Vân Tranh nói rất đúng, chuyện mình không làm được thì tới thời con cái sẽ càng gian nan, lúc này sinh tử của người khác không là cái gì cả, để sau khi mình chết, nhi tử có thể ngồi vững vàng trên ngôi báu, chuyện gì hắn cũng dám làm.

Thời gian qua Bàng Tịch suy tư nhiều nhất là chuyện này, vì không ngờ hoàng đế một mặt muốn đối phó với nước Liêu, một mặt chỉnh lý triều cương.

Trời ơi, có kẻ ngốc cũng biết khi nổ ra chiến tranh giữa các quốc gia, thì trong nước phải ổn định, phải đồng tâm hiệp lực, nếu không là tự chuốc lấy diệt vong.

Hai chuyện này tuyệt đối không thể tiến hành đồng thời, tuyệt đối không thể.

Bàng Tịch thậm chí có thể dự liệu được, Cao Kế Tuyên sẽ được hoàng đế trọng dụng, vì kẻ này hoàn toàn phù hợp làm đại thần thác cô, năng lực trung bình, ghen tị hiền tài, nhưng cực kỳ trung thành với triều đình.

Loại người này rất thuận tiện để sau khi ấu đế trưởng thành diệt trừ, vừa dễ dàng, lại có cái để lập uy.

Nghĩ tới đó Bàng Tịch lại cảm thấy lồng ngực đau nhói, chỉ biết chắp tay cầu nguyện với trời đất.

Không biết qua bao lâu có tiếng bước chân vội vã, Bàng Tịch gian nan gọi thị nữ dìu ngồi dậy, lúc này chỉ có buộc chặt vào Hàn Kỳ mới có thể đối diện với nguy cơ chưa từng có.

– Bàng công, sức khỏe có tốt lên không? Hàng Kỳ đi vào quan tâm hỏi:

Đã được dặn trước, lão phó trung thành nhất dâng trà nước lên rồi khép cửa lại, đích thân đứng gác, không cho ai tùy tiện tới gần.