Trí Tuệ Đại Tống – Chương 599: Quyển 9 – Chương 63: Áp Tử hà chi chiến (2) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 599: Quyển 9 - Chương 63: Áp Tử hà chi chiến (2)

Có trọng giáp kỵ binh gia nhập, cán cân cuộc chiến liền ngả về phía người Liêu, bất kể Khắc Lý Bát dũng mãnh thế nào thì cũng không thể một mình nghịch chuyển thế cục, những người Nữ Chân khác mặt giáp da không chống nổi thiết sóc của người Liêu, đội ngũ không đủ chặt chẽ, bọn họ dễ dàng bị chiến mã xô ngã, dẫm nát.

Nhưng trọng giáp kỵ binh có nhược điểm quá rõ ràng, khi tạc đạn phát nổ, hậu quả là vô cùng lớn, vì kỵ sĩ chỉ cần ngã từ ngựa xuống là chỉ có một đường chết, mặt băng thấm máu vô cùng trơn trượt, giáp trụ nặng nề khiến chúng không khác gì những con rùa bị lật mình trên sóng.

Quỷ nô tướng quân đã ổn định được thế trận, người Liêu đổ tới kim trướng ngày một nhiều, có võ tướng có văn thân, ai nấy đều lăm lăm vũ khí liều chết bảo vệ hoàng đế của mình.

Máy ném đá đã điều chỉnh tốt vị trí, đá lớn nặng trăm cân sau kim trướng bay ra, ném xuống đám quân địch tức thì tan xương nát thịt, một số tảng đá tròn rơi xuống mặt băng bật lên, tiếp tục ầm ầm lăn tiếp, để lại phía sau những vệt máu dài…

Trương Đông Nghiêu cảm thấy tức ngực vô cùng, vừa rồi va chạm với một thiết giáp kỵ, khả năng bị thương tâm phế rồi.

Rầm! Một tảng đá lớn lướt sát qua người hắn rơi xuống băng, nhưng nó không nảy lên, mà cắm vào mặt băng, Trương Đông Nghiêu đã nghe thấy tiếng băng nứt răng rắc…

– Đám khốn kiếp, lại đây mà giết lão tử.

Trương Đông Nghiêu xé tấm vải trên người, lộ ra khải giáp, biểu lộ thân phận tướng quân của mình, đội kỵ binh người Liêu phát hiện ra vui mừng phất cờ, giết được đại tướng địch là vinh diệu vô thượng, thế là vó ngựa sầm sập kéo tới, Trương Đông Nghiêu cười âm hiểm, co chân chạy, bỏ lại đằng sau tiếng băng sụt kèm với tiếng la hét…

Đội ngũ Cao Hoài Đức và Cao Nhạc vẫn nỗ lực tiến về phía trước, người Liêu điên cuồng trút tên ngăn chặn, tiếng tên xuyên thịt vang lên liên tục, sĩ tốt ngã xuống như rạ, nhưng hai mắt Cao Hoài Đức ngày càng sáng, tổn thất không làm suy giảm quyết tâm giết Da Luật Hồng Cơ của ông ta.

Khải giáp của ông ta lúc này cũng, một quả lưu tinh trùy từ bên mé đánh tới, vội lấy thuẫn bài chắn, cái trùy trượt sang một bên, nhưng thuẫn bị cũng bị đánh nát, tay trái rũ xuống, nhất thời không còn sức nhấc lên nữa.

Mắt thấy lều trắng của Da Luật Hồng Cơ đang từ từ lùi ra sau, Cao Hoài Đức gầm rú, liều mạng vung đao xông tới, nếu để Da Luật Hồng Cơ rời đi, bất kể sự hi sinh nào ở đây cũng không có ý nghĩa.

Cao Hoài Đức thấy sườn đau nhói, một mũi tên sắt đen xì to bằng ngón cái xuyên qua hai tầng khải giáp đâm vào.

Xạ điêu thủ của nước Liêu đã ra tay, nói cách khác mình đã bước vào phạm vi phòng ngự của hoàng đế, nghe thấy tiếng rít rợn người, Cao Hoài Đức lăn ngay sang bên, mũi tên đen cắm phập vào mặt thân vệ, xuyên ra sau đầu.

– Da Luật Trọng Nguyên! Cao Kỳ Đức gào khản cổ họng, đánh tới mức này mà lão già đó sao chưa ra tay:

Niết Lỗ Cổ nấp sau tầng tầng quân trận, vẻ mặt phức tạp, khóe mắt liên tục nhìn cha mình đang đi đi lại lại, lòng chỉ biết thở dài, do dự thiếu quyết đoán là khuyết điểm lớn của cha mình, giống câu thành ngữ của người Hán, làm đại sự tiếc thân, thấy lợi nhỏ liều mạng, cha mình chính là loại người đó.

Giờ đã trở mặt rồi mà vẫn cứ do dự, thời cơ chỉ có trong tích tắc, đáng lẽ lúc nãy quân Tống bất ngờ tấn công, tiền phương nháo nhào bỏ chạy, hậu phương còn chưa kịp chuẩn bị, nếu mình cũng ra tay giáp kích thì cơ hội thắng rất cao, giờ đây muộn rồi, cấm vệ của Da Luật Hồng Cơ đã ổn định lại thế trận, còn đang âm thầm tiếp cận doanh trại của cha con mình, nếu không ra tay, đợi người Tống và Nữ Chân bị diệt, cả nhà mình đừng ai mong sống được.

Không hi vọng gì vào cha mình nữa, Niết Lỗ Cổ quay đầu nhìn xạ điêu thủ thân tin, xạ điêu thủ hiểu ý, lắp một mũi tên cực lớn vào cung, xoay người bắn về phía Da Luật Hồng Cơ, mũi tên xuyên qua tầng tầng lớp lớp binh sĩ nhắm thẳng vào ngực Da Luật Hồng Cơ.

Đây là mũi tên tẩm độc.

Da Luật Hồng Cơ đừng trên đài quan sát, mặt âm trầm, hai tay nắm chặt tới lan can mà vẫn run, vì hắn sợ, hắn thực sự sợ hãi, từ khi nào đường đường hoàng đế nước Liêu mang theo đại quân lại bị phục kích ở chỗ hoang dã bởi lực lượng nhỏ bé hơn nhiều chứ, hơn nữa làm sao bằng đó quân đội có thể tới gần như vậy mà không ai biết? Là nội gián, không nói cũng biết là ai, thứ súc sinh đó, ánh mắt phẫn nộ nhìn về phía doanh trại Da Luật Trọng Nguyên, vừa vặn thấy đốm sáng lao vút tới, muốn tránh thì không kịp nữa, đúng lúc ấy có một bóng trắng lao vào lòng, rồi kêu một tiếng đau đớn.

– Hoàng hậu, hoàng hậu…

– Bệ hạ không sao chứ?

Da Luật Hồng Cơ kinh hoảng kiểm tra thương thế của Tiêu Quan Âm, rất may mũi tên chỉ xuyên qua cánh tay nàng, có mùi tanh gắt, là người săn bắn bao năm làm sao hắn không biết là mũi tên có độc, không chút chậm trễ rút đao chém đứt cánh tay của nàng, Tiêu Quan Âm hét lên một tiếng ngất xỉu, nhìn thấy máu tươi phun ra màu đỏ, nước mắt bất giác chảy ra, ôm tấm thân mềm mại trong lòng, vỗ vỗ nhẹ: – Không sao, không sao đâu, nàng an toàn rồi.. ngự y…