– Tiểu Thức buổi tối không ăn cơm, một mình ở trong phòng không ra, cũng không đốt nến.
Nghe Hầu Tử nói thế, Vân Tranh bỏ bút xuống, day huyệt thái dương: – Không sao, hắn béo lắm rồi, đói vài bữa không hề gì.
Hầu Tử thấy lão gia lại cầm bút lên soạn thảo văn thư liền thay trà mới, khơi đèn dầu sáng hơn rồi ra ngoài.
Khi đi qua phòng Tô Thức thì bị người ta kéo vào, Tô Thức tay cầm cái đùi gà không biết kiếm đâu ra, dù sao không cần quan tâm, tên này gian xảo nhiều thủ đoạn lắm.
– Lão gia ngươi nói sao, có mềm lòng không?
Hầu Tử cười khổ: – Muốn đóng kịch thì cũng phải sao cho thật chứ, ngươi tuyệt thực mà da dẻ hồng hào, tinh thần lai láng thì ai mà tin, lão gia nhà ta thông minh như vậy, muốn lừa phải có đạo hạnh. Lão gia nói rồi, ngươi béo quá, nhịn vài bữa cho gầy.
Tô Thức cắn xương gà rốp một cái vỡ nát: – Biết ngay mà, Vân Nhị và Tiểu Triệt chỉ ăn ít một chút là Vân Đại đều tự mình hỏi tới, còn ta có không ăn, huynh ấy cũng không bao giờ quan tâm.
Hầu Tử nhún vai bất lực: – Ngươi khác hai vị đó, họ ít xuống bếp kiếm cái ăn, còn ngươi chỉ mong mỗi ngày canh ở cửa bếp, không vào bàn ăn thì chỉ có một khả năng là đã ăn no rồi, ta cũng không cần phải hỏi.
– Aaaa Tô Thức tức tối thả mình xuống giường, kệ tay vẫn đầy mỡ, ôm lấy chăn: – Ngươi từng gặp Triệu Nghênh Xuân rồi, nói ra xem, ngươi thấy thế nào?
Hầu Tử không dại xen vào: – Chuyện cưới lão bà còn không phải đơn giản sao? Chỉ cần cưới về, mình muốn làm gì thì làm à, lão gia nhà ta cũng chẳng thể đuổi tới khuê phòng mà hỏi, ta chỉ là tiểu dân, sao dám bình phẩm quận chúa. Nhưng lão gia làm gì cũng chỉ muốn tốt cho ngươi, không hại ngươi đâu.
Tô Thức ngồi dậy, lấy khăn lau tay hậm hực nói: – Ta ghét nhất người lấy cớ muốn tốt cho ta can thiệp vào chuyện của ta, ả Triệu Nghênh Xuân đó cả ngày mặt đơ như người chết, ta nói chuyện với cung nữ mấy câu cũng trừng mắt với ta.
Hầu Tử cười hì hì: – Lão gia nhà ta cũng nói với Địch soái như thế đấy, có điều lão gia lợi hại hơn ngươi nhiều, làm vị quận chúa đó ngoan ngoãn cúi đầu, sao ngươi không đi thỉnh giáo. Vả lại sợ gì, lôi lên giường rồi thì chỉ còn cách nghe lời ngươi thôi, kinh nghiệm đấy.
Người này là Lữ Huệ Khanh, từng là thế, giờ hắn là Sở Trung Thiên.Lữ Huệ Khanh dùng ánh mắt căm ghét nhìn Bán Sơn Đường bên sông, ở đó chen chúc toàn đám thương cổ và môi giới đê tiện, trước kia hắn không thèm tiếp xúc với cái loại áo vải thô tục này, nhưng bây giờ vì che dấu thân phận, hắn đành hạ mình tới phủ Ngô Quốc công chúa làm trướng phòng, cho dù là thế đám ngươi kia vẫn khiến hắn khó chịu.
Một người béo tròn trùng trục ăn mặc kiểu quản gia từ trong khoang thuyền chui ra, đằng sau là thuyền nương tóc tai rối loạn đang vội vàng cài cúc áo che đi nửa bầu vú nõn nà.
– Sở tiên sinh, chớ xem thường những người đó, nhà ta muốn phát đạt, không thể thiếu họ được.
Lữ Huệ Khanh tích tắc đã đổi sang khuôn mặt tươi cười: – Sở Trung Thiên là người bị thiên phạt, sống hôm nay không biết tới ngày mai, làm gì có tư cách cười người khác. Tơ lụa là thu nhập lớn của phủ, Sở mỗ tất nhiên chú trọng.
Quản gia béo thương hại nói: – Phò mã thường nói tiên sinh tài cao tám đấu, nếu không phải mang trọng bệnh, chẳng thể tham gia khoa cử, nếu không nhất định vang danh thiên hạ.
Lữ Huệ Khanh sau khi giết nô phó để che dấu tung tích, liền tới Tô Châu, ở đây hắn gặp phủ công chúa treo bảng tuyển hiền tài, liền lấy thân phận giả ứng tuyển. Với tài hoa và thủ đoạn của hắn, không khó thành nhân vật trọng yếu trong phủ, phò mã còn cảm thán, hiền tài bậc này mà lưu lạc dân gian là thừa tướng thất chức.
Trong lúc hai người nói chuyện, thuyền nhỏ đã cập bến, thuyền phu lắp ván thuyền, cẩn thận tiễn khách, Lữ Huệ Khanh không nói, tên quản gia vừa cùng thê tử hắn làm chuyện không sạch sẽ ở trên thuyền mà hắn chẳng để ý.
Quản gia béo lên thuyền rồi ném lại vài đồng: – Nương tử ngươi được lắm, da non thịt mềm, giỏi hầu hạ, đợi ta quay về vẫn ngồi thuyền ngươi.
Thuyền thu mừng rỡ, nhận tiền rồi neo thuyền lại chờ đợi.
Vương Di Vĩnh cưới Ngô Quốc công chúa là bất hiếu, cho nên gia phong cũng chẳng có, hiếu lễ không có, người chẳng ra người.
Cưới công chúa, hậu quả rất nghiêm trọng, Vương Di Vĩnh tên thật là Vương Khắc Minh, cha là Vương Di Chính, sau khi cưới công chúa thì thân phận tăng lên, đổi tên ngang bối phận với cha, cha lại thành huynh đệ, khiến con cái công chúa sinh ra cũng loạn hết bối phận.
Vân gia và hoàng thất kết thân, đây là chuyện lớn, hoàng đế tất nhiên sẽ thông báo thiên hạ, Lữ Huệ Khanh vốn cho rằng chuyện này khiến Vân gia thành trò hề cho thiên hạ. Vì một khi công chúa hạ giá tới Vân gia, theo bối phận Vân Tranh phải gọi đệ đệ mình là thúc thúc, nhưng hắn lật hết văn cáo, không thấy phò mã của công chúa Tần Quốc được lên thân phận, Tần Quốc công chúa và Vân Việt vẫn gọi Vân Tranh là huynh, gọi Vân Lục thị là tẩu tử, nói cách khác hoàng gia vì lung lạc Vân Tranh mà quy củ cơ bản nhất cũng bỏ.
Không được thấy Vân gia thành trò hề, Lữ Huệ Khanh cực kỳ đau lòng, cả đời này hắn chỉ còn một thú vui, đó là nhìn Vân gia chìm trong nhục nhã.