Trí Tuệ Đại Tống – Chương 562: Quyển 9 – Chương 26: Diệt chuột – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 562: Quyển 9 - Chương 26: Diệt chuột

– Chàng thật là, sao lại làm tay mình biến thành thế này, thái y nói ngón út gãy xương rồi, muốn lành phải mất cả tháng trời đấy. Lục Khinh Doanh cẩn thận nâng bàn tay sưng như móng giò của trượng phu lên, đau lòng nói:

– Trên bàn có một con chuột. Vân Tranh cười gượng, thật đúng là giận quá mất khôn, chưa làm gì được ai mà mình đã bị thương rồi:

– Dù là thế chàng cũng không thể dùng tay đập, nghiên mực này, chặn giấy này, lọ hoa này, thiếu gì thứ cho chàng dùng, chàng dùng tay cũng không đáng… chỉ bẩn tay. Lục Khinh Doanh dùng cái khăn vuông vuốt thẳng gấp lại, sau đó buộc vòng qua cổ trượng phu, để y treo tay cái tay phải được băng bó ở trước ngực, ngồi xuống bên cạnh thở dài: – Trong nhà không có rắn trông nhà, chuột bọ thành họa rồi, của hồi môn của Tiểu Trùng cũng bị chuột cắn thủng một lỗ, mà tháng sau thôi là thành hôn rồi. Nhà ta mà mua tỳ sương làm bả chuột thì có khi phải mua mấy cân.

– Nàng cứ mua nhiều vào, bắt được rồi nhét vào mồm mỗi con nửa cân cho ta.

Vân Tranh sai người đi tìm con chuột, kết quả không tốt chút nào, mẹ con chuột bị mất, phải về Tuyền Châu chịu tang, Tuyền Châu cách Đông Kinh rất xa, mà con chuột thì đã đi hơn năm ngày, bất kể nhìn thế nào, chuyện ở Đông Kinh cũng không liên quan tới con chuột đó nữa, làm sao không tức cho được.

Tuy thế Vân gia vẫn còn nhiều chuột lắm, toàn nhờ công Ngũ Câu nuôi dạo trước, chúng kéo hết cả họ hàng xung quanh tới, giờ không còn người cho ăn, nên cắn phá loạn lên, nên triển khai chiến dịch diệt chuột quy mô. Lão Liêu sai người mua rất nhiều tỳ sương, ở Đại Tống mua thứ này là phải lập hồ sơ, nên khi Lão Liêu mua hết tỳ sương ở Đông Kinh làm phủ Khai Phong vô cùng khẩn trương.

Ba mươi mấy cân tỳ sương, đủ để hạ độc trên nghìn người rồi, khi bộ khoái báo về, Phùng Kinh xung phong đi chất vấn Vân Tranh, bị Lão Bao cản trở, chuyện này tất nhiên là phải hỏi cho rõ ràng, nếu không thì phủ Khai Phong thất chức, nhưng tiểu lại không có tư cách, Phùng Kinh tới khả năng bị Vân gia đánh, Âu Dương Tu lần trước bị Vân Tranh đóng cửa trước mặt, giờ vẫn còn hận, bởi thế Lão Bao đích thân hỏi cho rõ.

Đề tài lớn nhất của Đông Kinh mấy ngày qua vẫn là chuyện Ngũ Câu giết người, từ triều đường tới bách tính bình dân không ai không quan tâm, thậm chí hoàng đế cũng gọi Lão Bao vào hỏi chuyện, vừa tặng biển được mấy ngày đã xảy ra chuyện như thế, thể diện của hoàng đế cũng tổn hại, ý chỉ hoàng đế là bất kể thế nào cũng nhanh chóng khép lại vụ án.

Việc điều tra không hề thuận lợi, do ảnh hưởng tình tự, đám sĩ tử hết lời ca ngợi Từ Sinh khi còn sống chăm chỉ hiếu học thế nào, ngày hôm đó hành vi Ngũ Câu tàn ác ra sao, hoàn toàn không thể lấy làm chứng cứ.

Lão Bao tới nơi, thấy Lão Liêu buộc khăn lên mặt, đang ra sức nguấy thùng cơm trộn dầu, vừa ngấy vừa cho thêm tỳ sương. Vân Tranh ngồi xổm bên cạnh, một tay ôm Vân Tam, dặn nó không được ăn thứ này, bên cạnh còn viên võ quan nữa không rõ tên, mặc đồng phục của Ngũ thành binh mã ti, không biết là thuộc hạ Vân Tranh hay cũng tới tra án.

Hoa Nương phất tay: – Không biết.

– Phu nhân, vân hầu, nếu mọi người đã biết cứ nói cho ta, lão phu sẽ khiến kẻ ác phải chịu trừng phạt thích đáng.

– Không biết, ông tự đi tra đi, Vân gia không phải là tiểu dân phải dựa vào một vị thanh thiên đại lão gia minh oan, Vân gia tự có lực lượng, có biện pháp của mình. Người đâu, tiễn khách.

Hoa Nương nói xong dẫn Vân Tam vào sảnh đường, Vân Tranh chắp tay một cái rồi đi theo, bỏ lại Bao Chửng ở đó, Lão Liêu đi tới khom người mời.

Bao Chửng dẫm chân vội vàng rời Vân gia, chuyện này cần bàn bạc với đám Bàng Tịch, đây không đơn giản là vụ án giết người nữa rồi, ông ta rất lo Vân Tranh phát cuồng, bất kể thế nào cũng phải ứng phó tốt.

Sảnh đường chỉ còn lại ba người, Hoa Nương nói: – Ta chuẩn bị xong rồi, tối nay xuất phát, thách tên tiểu tặc đó thoát được.

Tiểu Lâm nhíu mày phản đối: – Nàng là phụ đạo nhân gia, một mình ở ngoài sao được, vả lại Lữ Huệ Khanh cũng không phải dễ chọc vào đâu.

– Hắc, Lão Tiếu, quên mất chuyện ở Nguyên Sơn rồi sao, hoàn cảnh như vậy mà Hoa Nương tỷ tỷ còn vượt qua được, chút chuyện này có là cái gì, huống hồ còn mang theo vô số nanh vuốt, Lữ Huệ Khanh chết là cái chắc. Hoa Nương mấy năm qua ở nhà chăm con hẳn là kìm nén lắm rồi, vừa xong nói tới chuyện truy đuổi, mắt nàng ánh lên, làm Vân Tranh có cảm giác thấy được hình ảnh thiếu phụ năm nào nhấc váy nhảy qua vũng nước ở cổng thành Đậu Sa quan:

– Quả nhiên chỉ Gà Nhép hiểu tỷ tỷ. Kệ Tiếu Lâm lỗ tai xì khói bên cạnh, đi tới khẽ vuốt má Vân Tranh cười quyến rũ: – Thân gái dặm trường cũng rất nguy hiểm, hay ngươi đi cùng tỷ tỷ?

Vân Tranh nuốt nước bọt, ánh mắt cố tránh những đường cong chết người của Hoa Nương, Lão Tiếu ở bên muốn giết người lắm rồi: – Hiện giờ ta là quốc hầu, muốn rời kinh phải báo cáo, nếu không sẽ thành lớn chuyện ngay.

– Xì, đám nam nhân các ngươi càng sống càng vô dụng, không kẻ nào dám đi thì ở nhà trông con cho lão nương.