Trí Tuệ Đại Tống – Chương 555: Quyển 9 – Chương 19: Mùa đông lạnh – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 555: Quyển 9 - Chương 19: Mùa đông lạnh

Đêm hôm đó Vân Tranh khốn khổ vô cùng, không phải do áy náy, mà là khuê nữ của mình quá giỏi hành hạ người ta rồi, phải bốn lần khóc đêm, lần đầu Vân Đại tận tâm thay ta, cho con bú sữa, lần thứ hai có chút hời hợt, lần thứ ba nhắm mắt thay tã, lần thứ tư ngồi dậy rồi nhưng để Cát Thu Yên làm thay, cho nên sáng sớm mà miệng mở to như miệng hà mã.

– Không ra sao cả, ngày tháng còn dài, chàng cật lực thế làm gì? Lục Khinh Doanh thấy bộ dạng uể oải của trượng phu là tức giận, trừng mắt với Cát Thu Yên cũng mỏi mệt không kém:

– Nàng hiểu nhầm rồi, là khuê nữ hành hạ ta đó, chỗ nào đái được là nó đái ướt hết, cuối cùng là nằm trên bụng ta ngủ… Vân Đại ngáp một cái sái quai hàm rồi húp cháo giải thích:

– Có nãi nương mà, mai bất kể thế nào chàng cũng phải lên triều rồi, giải thích với thiếp còn dễ, chàng có thể giải thích với tất cả được không?

– Thì không đi nữa, nàng còn lạ gì, ta không lên triều mới là cống hiến lớn nhất cho triều đình.

Lục Khinh Doanh thở dài: – Dù không lên triều thì chàng cũng nên vào hoàng cung một chuyến mới phải chứ, chiến sự cần chàng đích thân báo cáo, hơn nữa cũng phải xin bệ hạ ban hôn cho tiểu thúc, thiếp lo tiểu thúc và Tần Quốc tiếp xúc như thế lỡ chẳng may có chuyện thì thành trò cười lớn.

– Để xem đã, khi nào tình cảm hai đứa nó sâu đậm một chút thì ta với nàng cùng vào cung, vài chuyện ta cần nhìn cho thấu. Thôi, ta đi ngủ bù đây…

Vân Đại húp hết bát cháo thất thểu đi về phòng ngủ, kệ lão bà gọi cũng không dừng lại, thời tiết này ngủ là nhất.

Tháng mười đã tới, mùa thu qua đi, nghênh đón một mùa đông khắt nghiệt nhưng lại tới một cách hết sức âm thầm. Trong tầm mắt có thể dõi tới, phương nam có cả núi đầy là vàng kéo dài tới ba mươi ngày, mặt đất phủ sương trắng, nước trong như mắt trẻ con. Những người dân dậy sớm làm việc vừa thở ra làn hơi trắng, vừa xoa xoa bàn tay lạnh cóng tới đỏ rực, mọi người đều nói, mùa đông thật sự tới rồi.

Phương bắc thì khác hẳn, cuồng phong liên tiếp, lá trên cây đã rụng sạch, cành cây khẳng khiu còn lác đác vài quả hồng là dấu tích sót lại của mùa thu.

Tiếp đó là từng đàn lạc đà chở than tràn vào cổng Đông Binh, khi đi ngang qua Tuyên Vũ môn, những sinh vật hiền hòa này dùng đôi mắt ưu sầu nhìn cánh cửa mới sơn lại, có lẽ là cảm khái trước thay đổi.Sau khi rỡ than xuống, đám lạc đã được chủ dẫn tới tụ tập ở hiệu lừa ngựa trong chợ gia súc, chủ hàng nhận lấy túi tiền từ tay chưởng quầy mặc áo da dày cui, đắc ý lắc loảng xoảng, sau đó quát một tiếng, liền có hỏa kế cười hì hì đưa lên một bát rượu nóng.

Trong cơn gió lạnh cắt da, quây quần bên bếp lò uống một bát rượu nóng, xua đi khí lạnh trên người, tán phét vài câu, đợi người ấm áp rồi, nhận lương thực bổ xung, khoác cái áo choàng da cáu bẩn lên, tiếp túc dẫn lạc đà rời thành, trên Biện Hà còn chưa đóng băng có rất nhiều than phải vận chuyển vào thành. Đây là nghề kinh doanh mới, trước kia đều dùng thuyền trực tiếp vận chuyển than vào thành, nhưng tuần thành ngự sử nói, than rơi xuống sông làm bẩn nước sông, đây là nước mọi người lấy để ăn uống sinh hoạt.

Vân gia cho dù tiền nhiều thế lớn, quan tước hiển hách, vị gia chủ nóng tính như lửa có sở thích tao nhã đánh ngự sử, nhưng ở chuyện này chẳng có cách nào, nói thêm một câu sẽ bị bách tính toàn thần nhổ bọt nhấn chim. Cho nên hàng hóa Vân gia chỉ có thể dùng lạc đà vận chuyển vào, dùng xe cũng không được.

Chủ lạc đà hiểu nguyên nhân bên trong là gì, Vân gia đem than đá đốt qua một lần bán với giá của gạo trắng, tiền là căn nguyên, đến bọn ngốc cũng biết thứ than này chỉ cần xúc dưới đất lên là có, trong mắt đám người ghen ăn tức ở kia, Vân gia không phải đào than, mà là đào vàng, không gây khó dễ, trong lòng làm sao cân bằng được.

Bọn chúng không dám đòi hối lộ, vì như thế vị gia chủ có máu điên kia sẽ lấy roi đánh chết, bởi thế quanh nghề bán than này của Vân gia sinh ra nhiều nghề phụ, ví như vận chuyển lạc đà chẳng hạn.

Quan viên sợ ngự sử, ngự sử sợ huân quý, còn huân quý chân chính thì luôn để ý cái nhìn của bách tính về mình.

Chủ lạc đà mới bước ra khỏi cửa hiệu lừa ngựa thì thấy sai dịch phủ Khai Phong gõ chiêng la mở đường, phía sau là một hàng dài xe đẩy, trên xe là một đám người bị kéo đi diễu phố, đếm ra phải tới trăm người.

Toàn là những kẻ mông trần, có cả nữ nhân, vốn rất dưỡng nhãn đấy, nhưng mà mông kẻ nào kẻ nấy bị đánh tím tái, chưa nói hai cái chân bị phế, bánh xe vấp khe đá một cái là bọn chúng kêu như lợn bị chọc tiết, bách tính bất chấp trời lạnh tụ tập bên đường bàn tán sôi nổi, một số người đoán ra nguyên nhân nói thân phận những kẻ đó ra, tức thì tiếng chửi bới rầm trời, bách tính khạc đởm nhổ vào mặt đám người đó.

Một quan viên trẻ mặt trắng không râu cưỡi ngựa đi giữa đoàn, trông lạnh tanh, nhưng ôm ý chỉ trong lòng nói rõ vấn đề, những người bị đánh đòn kia do quan gia đích thân hạ lệnh chấp hành.

Hoạn quan Trịnh Bân cố gắng để khuôn mặt mình trông ôn hòa một chút, lần đầu làm việc này, bất kể thế nào cũng phải có kết cục tốt đẹp.