Tinh Tế Tu Yêu Giả Truyền Thuyết – Chương 148 Phá xác 2 – Botruyen
  •  Avatar
  • 54 lượt xem
  • 4 năm trước

Tinh Tế Tu Yêu Giả Truyền Thuyết - Chương 148 Phá xác 2

Làm một cường giả, thế giới này trừ bỏ Nhan Tử Dạ, quả thực không có gì có thể làm anh biến sắc, thế nhưng đó chỉ là trước kia, hiện giờ nhìn Nhan Tử Dạ nâng tiểu lão hổ tới trước mặt mình, toàn thân An Nhĩ Tư cứng ngắc, không biết nên phản ứng thế nào.

“An Nhĩ Tư, anh làm sao vậy?” Phát hiện An Nhĩ Tư không thích hợp, nụ cười sáng lạn trên mặt Nhan Tử Dạ thu liễm lại một ít. Đứa nhỏ chào đời, sao vẻ mặt An Nhĩ Tư lại không chút biến sắc như vậy, bộ dáng giống như không quá cao hứng?

An Nhĩ Tư như vậy làm Nhan Tử Dạ nhịn không được hỏi: “An Nhĩ Tư, anh không thích đứa nhỏ sao?” Nhớ tới lúc biết cậu hoài đứa nhỏ, tựa hồ sắc mặt của anh cũng có chút kỳ quái. Điều này làm Nhan Tử Dạ không thể không hoài nghi An Nhĩ Tư lẽ nào không thích đứa nhỏ?

“Ngao ngao?” Tiểu lão hổ trong tay Nhan Tử Dạ tựa hồ cũng cảm giác được gì đó, nó mở to đôi ngân mâu trong veo xinh đẹp, đáng thương hề hề nhìn An Nhĩ Tư, tựa hồ muốn chất vấn anh vì sao không thích nó.

Nhìn Nhan Tử Dạ, lại nhìn tiểu lão hổ trong tay cậu, An Nhĩ Tư hít sâu một hơi, sau đó bàn tay có chút cứng ngắc tiếp nhận tiểu lão hổ, động tác của anh thực cẩn thận, thực nhẹ nhàng, sợ làm bị thương tiểu lão hổ.

Nhìn thấy An Nhĩ Tư tiếp nhận tiểu lão hổ, Nhan Tử Dạ thở phào một hơi: “Còn tưởng anh không thích nó chứ!” Nếu thật sự là vậy, Nhan Tử Dạ muốn bất bình thay con trai. Con mình đáng yêu như vậy, An Nhĩ Tư sao có thể không thích chứ.

“Không phải không thích, chỉ là… có chút không phản ứng kịp.” An Nhĩ Tư quả thực không kịp phản ứng, tuy biết mình có con thế nhưng chính mắt nhìn thấy lại là chuyện khác, đặc biệt là khi chính tay chạm vào nó, xúc cảm mềm mềm còn cả tiếng kêu non nớt kia, tất cả đều biểu hiện đứa con trong tay mình yếu ớt biết bao nhiêu.

Ngón tay An Nhĩ Tư cọ cọ cằm tiểu lão hổ, tiểu lão hổ thoải mái hừ hừ hai tiếng rồi vươn đầu lưỡi hồng nhạt liếm ngón tay An Nhĩ Tư. Xúc cảm ấm áp từ đầu ngón tay lan thẳng tới trái tim, làm tim An Nhĩ Tư sắp bị hòa tan tới nơi. Đó là một cảm giác thực kỳ diệu không thể nói bằng lời.

“Tôi phải làm cha rồi, đây là con tôi… Tiểu Dạ, này là con chúng ta a…” Ánh mắt An Nhĩ Tư mông mông lung lung giống như mất hồn, ôm tiểu lão hổ trong tay lẩm bẩm nói với Nhan Tử Dạ.

“Tôi biết đây là con chúng ta, An Nhĩ Tư, anh choáng váng rồi à?” Nhan Tử Dạ nhịn không được bật cười, từ trước tới nay An Nhĩ Tư vẫn luôn duy trì hình tượng ngoài mặt ôn nhu nhưng trong lòng đầy mưu tính, ngây ngốc thế này quả thực hiếm thấy a!

Đại đản nằm trong lòng bàn tay An Nhĩ Tư quơ quào bốn chân, mới đầu vẫn không có chút khí lực, thế nhưng chỉ mới một chốc mà đại đản đã có thể vững vàng đứng thẳng. Trong ánh mắt sâu xa của An Nhĩ Tư, sau một tiếng ‘ngao ô’, trên người đại đản lóe sáng ngân quang, tiếp đó nó biến thành một tia sáng trực tiếp bổ nhào về phía nhị đản trong tay Nhan Tử Dạ.

Có lẽ bởi vì hơi thở rất quen thuộc nên Nhan Tử Dạ cũng không phòng bị, chỉ có thể trơ mắt nhìn tia sáng bạc kia đập trúng nhị đản trong tay. Sau khi tia sáng bạc đánh trúng nhị đản thì hóa thành bản thể, tiếp đó hai tiểu bạch hổ trực tiếp từ trong tay Nhan Tử Dạ rớt xuống.

Nhan Tử Dạ cả kinh vội vàng đưa tay muốn chụp lấy, kết quả An Nhĩ Tư nhanh hơn một bước, trước lúc hai tiểu bạch hổ rớt xuống đất đã chụp được.

Thấy An Nhĩ Tư chụp được bọn nhỏ, Nhan Tử Dạ thở phào một hơi, sau đó đưa tay điểm điểm cái đầu nhỏ của đại đản gầy hơn một chút trong tay An Nhĩ Tư: “Đại đản, sao con lại khi dễ em trai a?”

Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Nhan Tử Dạ, đại đản thực ủy khuất, con ngươi bé xíu tròn vo tội nghiệp nhìn Nhan Tử Dạ một cái rồi ủ rũ cúi đầu, bộ dáng bị mỗ ba vứt bỏ.

Nhị đản ở bên cạnh thấy đại đản cư nhiên giả vờ ủy khuất, mà mỗ ba thì đau lòng không thôi, nó cũng không chịu thua kém, con ngươi nhỏ không ngừng trào ra nước mắt, ‘ô ô’ kêu khóc.

Nhìn hai tiểu bạch hổ đều thực đáng thương, Nhan Tử Dạ liền nhức đầu. Cậu có vẻ đã sinh ra hai nhóc thú nhân thích tranh thủ tình cảm lại còn thích khóc.

Hoàn Chương 148.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.