– Ha ha, Từ mỗ làm việc, từ trước đến giờ đều lấy lợi ích làm chủ, trừ khi là
bằng hữu tri tâm. Cái thứ nhất không đủ, xem như là hồi báo tiên tử trước đó
chỉ điểm, mà hai cái không đủ khác, cũng sẽ không nói không như thế.
Từ Huyền ôn hoà nở nụ cười, chậm rãi đứng dậy, dáng vẻ nghiễm nhiên muốn cáo
từ.
Tình hình như vậy, khiến cho Liễu Vũ Yên ngẩn ra, có chút ngoài ý muốn.
Lấy khuôn mặt đẹp cùng khí chất siêu phàm thoát tục của nàng, thế gian này có
nam tử nào, sẽ từ chối không tiếp thỉnh cầu của nàng, lấy “lợi ích” tới so
sánh.
– Như vậy xin hỏi, Từ đạo hữu muốn dùng giao dịch gì?
Liễu Vũ Yên cũng không có sinh khí, đáy lòng sinh ra một loại trải nghiệm
tuyệt nhiên bất đồng.
Trước đây có nam tử nào không không đối với nàng một mực cung kính, khúm núm,
có chuyện gì, đều là cướp ra tay.
Nhưng mà Từ Huyền, cũng không như vậy, này đối với nàng mà nói, thậm chí có
một loại cảm giác mới mẻ.
– Chờ ta nghĩ kỹ, trở lại tìm tiên tử, luận bàn hôm nay, đến đây chấm dứt.
Từ Huyền duỗi lưng mệt mỏi, lúc này đưa ra cáo từ.
Nghề này kính, lần thứ hai để Liễu Vũ Yên ngoài ý muốn.
Mắt nhìn thân ảnh thanh niên anh tuấn kia rời đi, Liễu Vũ Yên giống như thất
tâm, một tia gợn sóng sóng kia chấn động, một lúc lâu mới bình tĩnh lại.
– Hắn rất đặc biệt. . .
Liễu Vũ Yên nỉ non tự nói.
Từ Huyền mang đến cho nàng một cảm giác, có một loại thân thiết mạc danh, phù
hợp, phảng phất như cố nhân lâu ngày không gặp.
Không nhanh không chậm, rời khỏi lâm viên phủ đệ của Liễu Vũ Yên, Từ Huyền mở
cờ trong bụng:
– Ha ha ha. . . Đã bước ra bước thành công thứ nhất.
– Không sai, một, ngươi nhấc lên lòng hiếu kỳ của Liễu tiên tử. Thứ hai,
ngươi ở trong lòng nàng, cùng những nam tử khác huýnh dị, càng đặc biệt. Xem
ra hấp thu nhiều cảm ngộ kiếp trước như vậy, ngươi cũng không phải là trẻ con
miệng còn hôi sữa nữa.
Tàn hồn kiếp trước cười nói.
– Còn có một điểm trọng yếu hơn là, ta nắm giữ quyền chủ động.
Trong mắt Từ Huyền lộ ra thần quang tự tin:
– Lưu lại hai không đủ kia, ta có thể mời Liễu tiên tử bất cứ lúc nào, tiến
hành lĩnh giáo.
Thời điểm trở lại Lăng Phương viên.
Mông Thủy chờ đợi một lúc lâu, lập tức dò hỏi:
– Từ Huyền, tình huống của ngươi như thế nào?
– Như bình thường đi.
Khóe miệng Từ Huyền hiện lên một nụ cười thần bí khó lường.
Như bình thường?
Trong lòng Mông Thủy quái lạ, nhưng nụ cười trên khóe miệng Từ Huyền quỷ dị,
làm hắn không thể phỏng đoán.
– Từ Huyền này, đều là vượt qua tầm thường, đánh vỡ thường quy. Lẽ nào hắn
chiếm được tiên tử ưu ái? Cái này không thể nào. . .
Mông Thủy cuối cùng lại lắc đầu, trở về phủ đệ của mình.
Lăng Phương viên.
Sau khi Từ Huyền quay về, bắt đầu tìm hiểu tâm đắc hôm nay cùng Liễu tiên tử
luận bàn.
Liễu tiên tử chỉ điểm, cũng không nhiều, chỉ có ở Di Thiên chưởng, đưa ra
một ít không đủ, cùng với kiến nghị hoàn thiện.
Từ Huyền chính mình tìm hiểu chốc lát, lại cùng tàn hồn kiếp trước câu thông
chốc lát.
– Nếu ngươi đã lĩnh ngộ Phá Vạn quyền càng phù hợp, uy lực càng mạnh hơn,
như vậy ý cảnh Di Thiên chưởng, có thể lần thứ hai thay hình đổi dạng.
Tàn hồn kiếp trước trầm ngâm nói.
Thay hình đổi dạng?
Từ Huyền sinh ra hứng thú.
– Phá Vạn quyền, lấy lực ép người, phá diệt ngàn vạn thần thông biến
hóa, chú ý một đòn giết chết, vô cùng bá đạo, càng thích hợp với công kích. Mà
Di Thiên chưởng, càng thiên hướng thần thông, am hiểu bắt giết, muốn cầm muốn
giết, thong dong như thường.
Tàn hồn kiếp trước lại cười nói.
– Đúng! Bắt giết!
Từ Huyền tâm trạng đại hỉ.
Chính như tàn hồn kiếp trước từng nói, lĩnh ngộ Phá Vạn quyền, phương diện
công kích đã đạt đến cực hạn.
Di Thiên chưởng, có thể khốn, cầm, giết, uy năng không có biến thái như Phá
Vạn quyền, nhưng tác dụng càng rộng hơn.
Tiếp đó, Từ Huyền cùng tàn hồn kiếp trước, bắt đầu liên thủ thay đổi Di Thiên
chưởng.
Di Thiên chưởng, vốn là thần thông thích hợp tiên tu, vũ tu, mà trên thực tế,
đại đa số thần thông thế gian, đều là phù hợp tiên tu, còn nữa mới là vũ tu.
Viễn cổ thể tu, thuộc về ít lưu ý.
Tại dĩ vãng, Từ Huyền vẫn không có năng lực sáng tạo cùng thay đổi thần thông,
thế nhưng đạt đến cấp độ bây giờ, đặc biệt là đang tu luyện Mộng Hồi đại pháp,
trở nên nhẹ nhàng như vậy.
Lấy thể ngộ của hắn đối với Viễn cổ thể tu, cộng thêm độ cao của tàn hồn kiếp
trước, liên thủ thay đổi sang tân là vô cùng thuận lợi.
Ước chừng thời gian nửa tháng, Di Thiên chưởng mới thay đổi, thành công xuất
bản.
Di Thiên chưởng sau khi thay đổi, ý cảnh sai lệch chí ít có ba, bốn thành.
Hô vù…
Khi Từ Huyền chậm rãi giơ chưởng lên, trong chớp mắt ấy, toàn bộ không gian
Lăng Phương viên, trở nên vô cùng trầm trọng.
Nặng tựa vạn cân!
Khu vực chưởng lực tập trung, trong một mảnh hư không, bịt kín một tầng hư ảnh
vàng nhạt, phảng phất như che phủ bầu trời.
Hư ảnh màu vàng nhạt kia, rất nhanh hiện ra một bàn tay to lớn, thậm chí có
phương viên trăm trượng, đồng thời sản sinh một cỗ khí tức Viễn cổ vô hình vô
chất, giống như bá chủ trời xanh, làm cho hư ảnh Di Thiên chưởng kia, ánh vàng
lan tràn.
Bàn tay khổng lồ vàng óng xán lạn kia vừa mới hiện thân, hư không trầm trọng,
trở nên mạnh mẽ không chỉ gấp mười lần.
Thậm chí, một chưởng kia còn chưa phát sinh, đã sản sinh cảm giác trọng lực
ngột ngạt, một loại khí tức có thể làm cho Nguyên Đan nghẹt thở, từ giữa không
trung rơi rụng.
– Nếu là ta toàn lực vung một chưởng ra, Nguyên Đan hậu kỳ cường giả, sợ là
khó có thể chống đối, cầm giết tùy ý. Càng trọng yếu là, hàm nghĩa một chưởng
này, đem sức mạnh Thổ chi tỳ cùng Phương Ấn Sơn, phát huy vô cùng nhuần
nhuyễn.
Từ Huyền hết sức hài lòng.
Sau đó một ít thời gian, hắn bắt đầu luyện tập Di Thiên chưởng, hỏa hầu càng
ngày càng sâu.
Trong khoảng thời gian này, Từ Huyền cũng cho Trầm Nguyệt Minh quan tâm tình
huống ngoại giới.
Từ khi Liễu tiên tử, từng cái chỉ điểm tứ đại thiên tài, đám người Hoa Huyền,
Vô Không Minh, Mông Thủy, đều dành thời gian tìm hiểu tĩnh tu, tranh thủ đạt
được tiến bộ càng to lớn hơn.
Sau nửa năm.
Hoa Huyền cùng Vô Không Minh, trước sau bái phỏng, cầu kiến Liễu tiên tử.
Bất quá, Liễu tiên tử cũng không phải là lúc nào, đều sẽ gặp người.
Muốn gặp nàng một lần, thiên nan vạn nan.
Mông Thủy trong lâm viên, cũng đi nếm thử một lần, lại bị cự tuyệt ở ngoài
cửa.
Chân chính bức thiết chính là Hoa Huyền cùng Vô Không Minh.
Hai người này đều sinh ra ái mộ đối với Liễu Vũ Yên, hầu như cách mấy ngày,
đều sẽ đi cầu kiến một lần.
Rốt cục ngày hôm đó.
Vô Không Minh, thành công gặp lại cùng Liễu Vũ Yên, một ngày sau mới quay lại.
Điều này làm cho Hoa Huyền nóng ruột không ngớt.
Nhưng tiếp đến mấy tháng, Liễu tiên tử lại không dễ dàng gặp người.
– Đáng ghét, ta nhất định phải dùng thực lực chứng minh tất cả.
Hoa Huyền dưới sự phẫn nộ, hướng về Vô Không Minh phát sinh khiêu chiến.
– Đến hay lắm, ta đang muốn khiêu chiến ngươi.
Sắc mặt Vô Không Minh lạnh nhạt.
Tình địch gặp lại, giương cung bạt kiếm.
Phiếu Miểu viên, trên Thiên Vũ đài.
Hai đại tuyệt thế thiên tài gặp nhau lần nữa.