Khí tức của nam tử này làm cho Đoạn Trưởng Lão cùng Bàng Trưởng Lão động dung,
liếc nhìn nhau: Kim Đan Đại viên mãn!
Nhưng mà chính thức hấp dẫn ánh mắt mấy người thì là một bóng hình xinh đẹp
mông lung không rõ của một tiên tử.
Nàng kia quanh quẩn một tràng hơi nước trắng mịt mờ của sương mù, chỉ đứng nơi
đó mà có một loại ý cảnh như không linh hóa vũ, phảng phất một phương mưa bụi
thế giới, làm cho hoàn cảnh chung quanh lập tức trở nên tươi đẹp, trong sáng.
Bàng Trưởng Lão cùng Đoạn Trưởng Lão đều thấy không rõ dung nhan của nàng.
Sương trắng mờ mịt chỉ có thể nhìn thấy một hoa văn trang sức hình dáng vô
cùng hoàn mỹ.
Nàng kia giống như Tiên Tử trên trời giáng xuống, da thịt óng ánh giống như
tuyết ngọc, chỉ là một cái hình dáng như ẩn như hiện đã làm cho không biết bao
người mơ màng cùng mơ ước.
Tiên tử phiêu miểu không nhiễm khói bụi trần gian bỗng nhiên làm cho Tam đại
trưởng lão Thánh Cảnh, ánh mắt có chút thất thần.
Đối phương giơ tay nhấc chân, đều là tuân theo một loại huyền diệu tự nhiên
dung nhập thiên địa đại đạo, đây là một loại rung động tâm linh mông lung tự
nhiên.
Cho dù là Tử Sương đại nhân tu vi thâm bất khả trắc cũng mất phương hướng
trong lúc ngắn ngủi.
Tử Sương đại nhân, tuy là nam tử, lại tuấn mỹ siêu phàm, tư thái dung mạo,
cũng có thể để cho mỹ nữ thế gian ảm đạm vô quang.
Nhưng mà Tiên Tử trước mặt không nhiễm khói bụi trần gian kia thì thật sự là
lộ ra vẻ tự ti mặc cảm.
– Tiểu nữ tử Liễu Vũ Yên đến từ Huyễn Nguyệt giới bên trong Thập Phương Ngoại
Giới Vực sơ lâm quý cảnh, mong rằng mấy vị chiếu cố.
Âm thanh nhu hòa như mây của tự nhiên từ trong miệng của tiên tử kia truyền
đến.
– Liễu Vũ Yên?
Ba vị trưởng lão nhìn nhau một cái, lập tức nhớ kỹ cái tên này.
Về phần Bất Hủ Kim Đan bên cạnh Liễu tiên tử thần sắc khiêm tốn, nhìn hình như
là một thủ hạ, cũng không có tự giới thiệu.
– Thì ra là Liễu tiên tử, nhị vị có thể ghé thăm nơi này thì chính là phúc
khí của Thiên Đô Thánh Cảnh ta.
Tử Sương đại nhân vẻ mặt khách khí, mang theo hai vị Giới Ngoại khách quý,
hướng Nhị Động Thiên tiến đến.
– Vũ Yên lần này tới quý cảnh, là vì một chuyện trọng yếu, có khả năng liên
quan tới và an nguy toàn bộ Tiểu Ngư Giới. Hy vọng có thể cùng Thánh chủ cảnh
hiệp đàm.
Trong ánh trăng mờ Liễu tiên tử lộ ra vẻ mỉm cười.
– Được!
Tử Sương đại nhân nhìn Liễu tiên tử sau nửa ngày, dùng thần thức Nguyên Thần
Đại Đạo của hắn lại nhìn không thấu tầng sương mù kia. nguồn truyện t u n g h
o a n h . c o m
Nữ tử tuyệt mỹ siêu phàm này phảng phất như vĩnh viễn muốn đặt mình vào trong
bí ẩn, làm cho người ta muốn ngừng mà không được, nhịn không được muốn đi tìm
tòi nghiên cứu.
. . .
Phiêu Miểu Viên, Lăng Phương Viên.
Từ Huyền đang tĩnh tu bên trong, quyết định sắp tới đi Tinh Vẫn Cổ Tích một
chuyến.
Nhưng chẳng biết tại sao, trong cơ thể của hắn Nguyệt Quang Bí Châu nhẹ nhàng
rung rung, dường như tại cảnh báo .
Một cỗ cảm giác nguy cơ, dần dần áp bách mà đến.
– Đây là xảy ra chuyện gì?
Từ Huyền tâm thần bất an, khó có thể tu luyện.
Hắn lập tức thúc dục Mộng Hồi Nghịch Mệnh đại pháp, tâm thần dung nhập Nguyệt
Quang Bí Châu.
Loại cảm giác nguy cơ không hiểu thấu này thậm chí thông qua Mộng Hồi Đại
Pháp, rót vào Ký Ức Tinh Hải.
Ồ!
Tàn hồn kiếp trước, hơi có vẻ kinh ngạc.
– Chẳng lẽ là bởi vì ta trước đó sử dụng Nguyệt Quang Bí Châu?
Trên mặt Từ Huyền hơi kinh nghi.
Hơn nữa, hắn cảm giác nguy cơ càng ngày càng gần.
– Để ta xem cho, nhưng thiết yếu thi triển một loại bí thuật, tiêu hao một ít
linh hồn tài liệu.
Tàn hồn kiếp trước dứt lời, đột nhiên nhắm mắt lại.
Tiếp theo trong một sát na, một đám ba động kỳ dị không thể nắm lấy từ ở bên
trong Lăng Phương Viên lướt đi, bao phủ toàn bộ Phiêu Miểu Viên.
– Giới Ngoại cường giả!
Tàn hồn kiếp trước giật mình mà nói.
– Giới Ngoại cường giả, ở nơi nào?
Thân thể Từ Huyền không hiểu rùng mình một cái.
Hẳn là suy đoán của mình là thật.
Hô vù!
Tàn hồn kiếp trước đột nhiên khoát tay, trên hư không đỉnh đầu hai người hiện
ra một cái mặt kính tinh quang.
Tinh quang trong mặt gương, hiện ra một đoạn hình ảnh.
Trong tấm hình có một tràng tử sắc quang vụ dung nhập hư không.
Hình ảnh một mấy gần hơn, Từ Huyền thấy được thân ảnh cường giả Thánh Cảnh
Đoạn Trưởng Lão, Bàng Trưởng Lão.
Trừ đó ra, còn có một nam một nữ khí tức lạ lẫm.
Trong đó nàng kia quanh quẩn một tầng trong sương mù, mông lung hoàn mỹ, thanh
nhã như tiên, phiêu nhiên tuyệt trần, linh vận tiên khí bực nầy siêu việt bất
luận nữ tử nào trên thế gian.
– Quả nhiên là Giới Ngoại cường giả!
Từ Huyền có chút cắn răng.
Nguyệt Quang Bí Châu cảnh báo cảm giác nguy cơ, khẳng định cùng hai người kia
có quan hệ.
– Hai người Giới Ngoại cường giả này đều không đơn giản ah, đặc biệt là nàng
kia, tại giai đoạn này mà ta đều không thể đơn giản nhìn trộm hư thật.
Tàn hồn kiếp trước mặt sắc mặt ngưng trọng.
Từ Huyền biết rõ, tàn hồn kiếp trước có khả năng bày ra năng lực cùng cảnh
giới cấp độ của mình có quan hệ.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Từ Huyền nhướng mày, trong lòng chột dạ.
Hai cái Giới Ngoại cường giả, thực lực thấp nhất đều Kim Đan Đại viên mãn,
thực lực chỉ ở phía trên Đoạn Trưởng Lão, Bàng Trưởng Lão.
Mà nữ tử thần bí, càng thêm là thâm bất khả trắc.
– Yên tâm, Nguyệt Quang Bí Châu trong cơ thể ngươi bản thân thần bí khó
lường, ẩn nấp sâu đậm, chỉ cần không dễ dàng sử dụng cũng không có vấn đề lớn.
Vì dùng phòng ngừa vạn nhất, ta lại thi triển một loại linh hồn bí thuật, giúp
ngươi che dấu một chút.
Tàn hồn kiếp trước tựa hồ cũng cảm thấy được chuyện nghiêm trọng, hắn khoanh
chân mà ngồi, thúc dục bí thuật.
Từ Huyền chỉ cảm thấy từng sợi tinh thần quang điểm tối tăm lu mờ tan ra vào ở
chỗ sâu trong của thể nội, đồng thời cũng bao phủ toàn thân.
Điều này tương đương với có song trọng yểm hộ, trong lòng Từ Huyền an tâm một
chút.
Sau đó mấy ngày, cảm giác nguy cơ của Từ Huyền dần dần trở thành nhạt, nhưng
vẫn không dám đơn giản đi ra.
– Nắm chặt thời gian tu luyện, chỉ cần có đủ thực lực, cho dù đối mặt Giới
Ngoại cường giả, ta cũng không sợ hãi.
Từ Huyền lại bắt đầu tĩnh tu tìm hiểu.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Thoáng chớp mắt, đã qua hơn nửa năm, tu vi thần thông của Từ Huyền đều có chỗ
tinh tiến.
Một ngày này.
Từ Huyền quyết định đi ra tìm kiếm tin tức, ít nhất cũng phải đi Tinh Vẫn Cổ
Tích thử thời vận.
Kết quả, hắn ngạc nhiên phát hiện, trong phủ đệ lâm viên kề bên này lại
nhiều ra mấy người.
– Từ Huyền, chúng ta lại gặp mặt. . .
Một người thanh niên mặc áo đen khí tức âm lãnh đứng tại phía trước cách đó
không xa.
Tà Ương?
Từ Huyền hơi có vẻ kinh ngạc, theo hắn đang biết, Tà Ương bị phân phối đến
tầng ngoài của Thánh Cảnh, rõ ràng nhanh như vậy đã được vào đây.
Đúng lúc này. Trong một cái phủ đệ lâm viên phụ cận nhẹ nhàng đi ra một vị
Tiên Tử quanh quẩn sương mù, bên cạnh còn có một vị Bất Hủ Kim Đan mặc ngũ sắc
quang khải.
– Nàng cũng ở phụ cận nơi này!
Tâm thần Từ Huyền lập tức nhảy dựng.