Tiên Hà Phong Bạo – Chương 707: Thất Hiền Sơn. (2) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Tiên Hà Phong Bạo - Chương 707: Thất Hiền Sơn. (2)

– Dưới chân Thất Hiền Sơn này, khẳng định có linh mạch vô cùng khổng lồ, ở
lại nơi này tu luyện, hiệu suất so với một ít khu vực bình thường ở Trung Bộ
địa vực mạnh hơn mấy lần, so với Đông Hoang biên cảnh càng mạnh hơn cả chục
lần.

Từ Huyền âm thầm đánh giá.

Kiều trưởng lão thân là trưởng lão Thất Hiền Các, lưu ly trúc lâu kia thông
suốt tiến nhập Thất Hiền Sơn.

Dọc theo đường đi, Đan Đạo cường giả không trung xuyên toa nhiều vô số kể.

Tại Trung Bộ địa vực, tỉ lệ Đan Đạo cường giả nguyên bản còn hơn Đông Hoang và
Đông Hoang biên cảnh.

Mà Thánh Địa sơn môn Tam Dương Thập Tông này tỉ lệ càng đáng sợ hơn, hầu như
đạt được mười so với một.

Nói cách khác, cứ mười Tu Giả đều có một Đan Đạo cường giả.

Phải biết rằng, dĩ vãng Hoàng Long Thành trong mấy vạn Tu Giả cũng khó có được
một hai Ngưng Đan kỳ.

Nơi này thực sự quá cường đại.

Từ Huyền chỉ là nhắm mắt cảm thụ, cổ linh thế đến từ Thất Hiền Sơn kia, để hắn
thở không nổi. Cổ linh thế này so với Tinh Phong Quốc đều phải mạnh hơn không
chỉ vạn lần!

Tiến nhập Trung Bộ địa vực, kiến thức đến nhiều vương triều , tông phái như
vậy, thậm chí nhìn thấy Tam Dương Thập Tông chân chính, Từ Huyền mới ý thức
được sự nhỏ bé của chính mình.

Lưu ly trúc lâu ở trong Thất Hiền Sơn phi hành, càng đi bên trong linh khí
càng tốt.

Hai canh giờ sau, trúc lâu hạ xuống trước một tòa cao phong vạn trượng xông
thẳng lên trời.

Kiều trưởng lão đơn thủ vung lên, đem lưu ly lâu các thu hồi.

– Gặp qua Kiều trưởng lão!

Tu Giả đứng trước cao phong vạn trượng, cung kính hành lễ nói.

Kiều trưởng lão hơi gật đầu, mang theo Từ Huyền bay tới cao phong vạn trượng,
giữa sườn núi, đi ra rất nhiều cung điện, động phủ, hồ nước, sơn lâm…

Gần tòa cao phong vạn trượng này, chiếm diện tích nghìn dặm, so với bất cứ một
tòa trọng thành nào trong Tinh Phong Quốc đều phải lớn hơn gấp chục lần. Dừng
lại trước một tòa trúc lâu thật lớn.

– Từ tiểu hữu, ngươi trước tiên ở nơi này chờ trong chốc lát.

Kiều trưởng lão quay hướng Từ Huyền mỉm cười.

Dứt lời, hắn một mình bay tới trúc lâu điện các khổng lồ kia.

Tại đó, chỉ còn lại có Từ Huyền và Kiều Tiểu Hà hai người.

– Từ ca ca, ngươi có sợ không?

Kiều Tiểu Hà chớp chớp mắt hỏi.

– Ta sợ cái gì?

Từ Huyền thản nhiên nói.

– Gia gia đi Thất Hiền Điện, gặp tông chủ và chấp pháp trưởng lão, bọn họ
đúng là nhân vật có thực quyền của Thất Hiền Các, phóng nhãn cả Trung Bộ thánh
cảnh đều là đại nhân vật đỉnh phong. Ngươi nghìn dặm xa xôi đên đây, có thể
được đề cử di tranh đoạt thánh cảnh hay không đều phải do bọn họ nói mới tính.

Kiều Tiểu Hà cười hì hì nói.

– Cái này…

Từ Huyền không khỏi sửng sốt.

Nghĩ nửa ngày, hắn phi hành một hai năm, thật vất vả đi tới Thất Hiền Các, còn
không có thể bảo chứng có tư cách đi tranh đoạt danh ngạch tiến nhập thánh
cảnh hay không.

– Hì hì, xem ra ngươi đã sợ. Tam Dương Thập Tông, mỗi một tông tối đa có ba
quyền đề cử, cả tông phái, hơn mười vạn đệ tử đều phải tranh đoạt, trong đó
không ít khoáng thế kỳ tài. Tỷ như Tuyền sư huynh và Hoàng Phủ sư huynh mấy
người bọn họ tuổi bất quá trăm tuổi, đã có tu vi ngoài Nguyên Đan trung kỳ…

Kiều Tiểu Hà hơi bướng bỉnh nói.

Thấy Từ Huyền mặt không biểu tình, Kiều Tiểu Hà lại cười hì hì nói:

– Yên tâm đi Từ ca ca, trừ Tuyền sư huynh và Hoàng Phủ sư huynh ra, hẳn là
không ai có thể uy hiếp được ngươi.

Từ Huyền một trận không nói gì, cảm tình Kiều Tiểu Hà này hoàn toàn là đang hù
dọa mình.

– Di! Kiều sư muội!

Đúng lúc này, phụ cận ngọn núi bay tới một vị tử y thanh niên Nguyên Đan sơ
kỳ.

– Hoàng sư huynh.

Kiều Tiểu Hà đáp lại nói.

– Ai vậy?

Tử y thanh niên hiếu kỳ quan sát Từ Huyền.

Khi biết được lai lịch của Từ Huyền tử y thanh niên lắc đầu, hơi thương hại
nói:

– Gần đây hai năm, một ít trưởng lão khác, cũng đều tìm được một vài thiên
tài, không hề ít, cùng ngươi chẳng phân biệt được trên dưới. Trong đó còn có
một thiên tài, thiên phú tiềm lực càng biến thái, so với Tuyền sư huynh và
Hoàng Phủ sư huynh của bản tông đều phải mạnh hơn rất nhiều. Tên thiên tài kia
gọi là Mông Thủy, trực tiếp bị tông chủ xác định một danh ngạch.

– Cái gì! So với bản tông Tuyền sư huynh Tuyền sư huynh và Hoàng Phủ sư huynh
đều phải lợi hại hơn? Còn trực tiếp chiếm một danh ngạch? Phải biết rằng,
Tuyền sư huynh và Hoàng Phủ sư huynh cơ bản là hai danh ngạch đề cử đã định
trong bản môn.

Kiều Tiểu Hà giật mình nói.

Nhất thời, nàng có chút lo lắng nhìn phía Từ Huyền.

Án theo lệ cũ, Tam Dương Thập Tông có ba danh ngạch đề cử.

Trong đó hai cái căn bản bị hai thiên tài tối kinh diễm Tuyền sư huynh và
Hoàng Phủ sư huynh định sẵn rồi.

Kiều Tiểu Hà nguyên bản cho rằng, lấy thiên phú tiềm lực của Từ Huyền bắt được
danh ngạch đề cử thứ ba hẳn là rất ổng định.

Nhưng vấn đề, ra ngoài tìm kiếm thiên tài, không chỉ có một mình Kiều trưởng
lão, còn có rất nhiều trưởng lão khác nữa.

Lúc này đột nhiên nhảy ra một Mông Thủy thiên phú tiềm lực mạnh đến đáng sợ,
trực tiếp được tông chủ ban tặng một danh ngạch.

Từ Huyền khẽ cau mày, chính mình tựa hồ tới chậm một điểm, danh ngạch thứ ba
đã bị người khác nhanh chân đến trước.

– Hắc hắc, tiểu tử, tự cầu nhiều phúc đi! Luận thiên phú tu vi, ngươi hơn
phân nửa không bằng Tuyền sư huynh và Hoàng Phủ sư huynh, càng đừng nói cùng
Mông Thủy biến thái kia so sánh.

Tử y thanh niên có chút ngữ khí hả hê.

– Hừ! Hoàng sư huynh! Ngươi cũng đừng coi thường Từ ca ca, hắn năm đó tại
Đông Hoang, ngay cả Quỷ Cốt Tông chân truyền đệ tử Cát Thu đều đã đánh bại.

Kiều Tiểu Hà thở phì phì nói.

– Cát Thu? Người này phóng nhãn cả Quỷ Cốt Tông chân truyền đệ tử đều có thể
xếp đến trước ba.

Tử y thanh niên có chút khó có thể tin tưởng.

Dù sao luận thực lực, Cát Thu so với bản tông Tuyền sư huynh và Hoàng Phủ sư
huynh đều không kém hơn nhiều lắm, thậm chí cùng một tầng thứ.

– Chỉ là vận khí mà thôi.

Từ Huyền không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.

– Vận khí?

Tử y Tử y thanh niên hơi chút gật đầu, giống như ông cụ non nói:

– Hoàng mỗ cho ngươi một lời khuyên phải biết tiến thoái, lượng sức mà đi.

– Lượng sức mà đi?

Từ Huyền mặc dù đối với tử y thanh niên này không có hảo cảm, nhưng là nghe
được ý trong lời nói của hắn.

Tử y thanh niên đạm nhiên nói:

– Nể mặt Kiều sư muội, ta liền đề tỉnh ngươi một câu: cho dù ngươi miễn cưỡng
cùng nhị vị sư huynh cùng một tiêu chuẩn, thậm chí muốn hơi mạnh hơn một chút,
đều khó có thể tranh đoạt danh ngạch.

Từ Huyền thoáng lộ vẻ kinh ngạc, tựa hồ minh bạch một ít, gật đầu nói:

– Ta chỉ là một người từ ngoài đến, bọn họ đều là chân truyền đệ tử.

– Hắc hắc, có thể Kiều sư muội không có nói cho ngươi sư tôn của Tuyền sư
huynh, đó là chấp pháp trưởng lão của bản tông, nhân vật bán bộ Kim Đan. Mà sư
tôn của Hoàng Phủ sư huynh càng là Thất Hiền Các tông chủ.

Tử y thanh niên nói xong lời cuối cùng, tiếu ý càng đậm.

Từ Huyền hơi nhăn mày lại.