Trong mắt của Cát Thu hiện ra một tia kinh hoàng, ngay cả huyết sắc đang quét
ngang bốn phương tám hướng, thế đi yếu hơn vài phần.
Cho dù hắn tự phụ, cũng biết rõ tuyệt đối không thể dùng sức một mình, chống
lại Từ Huyền và Niếp Hàn, huống chi phía sau còn một đóng người nữa chứ.
Một Từ Huyền đã làm cho hắn lâm vào thế hạ phong, nếu như có kiếm tu cường đại
như Niếp Hàn gia nhập, tự nhiên không cần phải đánh nữa.
– Tiểu tử họ Từ. hôm nay luận bàn dừng ở đây. Ngày sau tất phải phân thắng
bại…
Sắc mặt Cát Thu âm lãnh, cắn răng một cái, một đạo huyết quang ám tím tràn ra,
hóa thành một đạo cầu vòng to lớn, sau đó vượt qua không trung, trong chớp mắt
biến mất không còn bóng dáng tăm hơi đâu nữa.
Chỉ qua một lát, cả chiến cuộc, xuất hiện tình huống nghiêng về một phía.
Từ Huyền cùng Niếp Hàn tham dự chiến đấu, cho dù đang ở phe chiến thắng, nhưng
chiến cuộc cũng thay đổi rồi.
Đương nhiên đối thủ của Từ Huyền, đáng sợ hơn một ít, khó khăn nhất là, vẫn
không được lấy mạng của đối phương. Cho nên trong lúc chiến đấu, rất nhiều đòn
sát thủ cùng át chủ bài, Từ Huyền chưa mang ra sử dụng.
Sở Đông tọa trấn phía sau, không khỏi thở dài một hơi:
– Khá tốt, phiền toái từ Quỷ Cốt Tông đã được giải quyết thuận lợi.
Trong lòng của hắn đã có may mắn, may mắn là Từ Huyền ra tay đã hoàn toàn ngăn
cản được Cát Thu, cho nên từ đầu đến cuối, hữu kinh vô hiểm.
Nếu đổi lại Niếp Hàn, kiếm đạo công kích cực đoan đó, không phải địch chết,
chính là ta vong.
Đưa mắt nhìn Cát Thu bỏ chạy, Từ Huyền thu hồi khôi lỗi, sau đó mặt không biểu
tình, đi vào một ngọn núi, một tay cầm Minh Tước đang ngáy ô ô, thu vào trong
túi trữ vật.
Dùng thực lực Minh Tước bày ra, nếu như không phải một mực ngủ say, cũng có
thể sinh ra ảnh hưởng sâu sắc tới cuộc chiến này.
Nhưng Từ Huyền cũng tinh tường, Minh Tước trong lần đi Thiên Ky Cổ Thành đã
“Ăn uống quá độ.” Lại ngây ngốc trong thiên linh dịch suốt mấy năm, hơn phân
nửa thiên linh dịch trong cơ thể, còn không có biến mất.
Minh Tước là chim quý hiếm biến dị, thông qua loại phương thức “Thích ngủ”
này, để chậm rãi tiêu hóa lực lượng khổng lồ kia.
Từ Huyền tự nhiên sẽ không cho con sủng vật thích ngủ này nằm mãi được, lâu
lâu cũng mang nó ra ngoài giãn gân giãn cốt a.
Sau khi trận quyết đấu đỉnh phong chấm dứt, một đoàn người chỉnh đốn sơ sơ,
nhất cổ tác khí, đi thẳng tới thủ đô Tử Tiêu.
Gần thủ đô Tử Tiêu, có ít nhất hai mươi vạn đại quân tư giả đang đóng lại, đến
từ Hỏa Vân Quốc cùng Lam Phong quốc.
Nhưng mà, khi Mộ Dung Thường cùng đại trưởng lão Lam Phong quốc chết đi, cao
tầng của hai nước đại loạn.
Mười mấy người Từ Huyền, đi ngang qua chiến trường, trực tiếp đi thẳng vào thủ
đô, không có người nào dám ngăn cản.
Hỏa Vân Lam Phong hai đại địch quốc, quân tâm đã loạn, đám cường giả Nguyên
Đan còn thừa, ý đồ ổn định chiến cuộc, bị Từ Huyền cùng Niếp Hàn phân biệt
chém giết một tên.
– Lui lại! Mau lui lại!
Đại quân tu giả hai nước như thủy triều, trốn trốn, rút lui rút lui.
Không đến nửa canh giờ, đại quân tu giả địch quốc của Tử Tiêu, không còn thừa
bóng người nào.
Quân đội hai nước bại lui, đóng quân cách thủ đô mấy trăm dặm, trước khi ổn
định quân tâm, không dám phát động lần công kích thứ hai.
Đi tới bên ngoài thành, mười mấy người Từ Huyền, tiến vào thủ đô Tử Tiêu.
Quốc quân cùng lão đạo quốc sư, dẫn đầu một đám cường giả Đan Đạo, phong trần
mệt mỏi, đi ra nghênh đón.
– Phụ vương!
Vân Phỉ Nhi công chúa, lê hoa đáy vũ, nhào vào ngực của Tử Tiêu quốc quân.
– Các ngươi cuối cùng cũng đến, thấy đại quân bên ngoài tan tác, ta biết
ngay.
Ánh mắt quốc sư Tử Tiêu nhìn Từ Huyền, Sở Đông, Niếp Hàn ba người cùng xuất
hiện, thở dài thật sâu.
Giờ khắc này, nhân vật nhàn vân dã hạc như quốc sư Tử Tiêu, nhưng nhìn hắn như
già đi vài chục tuổi, mặt mũi tràn đầy mỏi mệt.
– Tinh Phong quốc, cũng chỉ có mười mấy người các ngươi.
Tử Tiêu quốc quân, trong mắt xuất hiện một tia dị sắc.
Biết được tin tức này, các nhân vật cao tầng của vương cung Tử Tiêu, ánh mắt
ẩn ẩn chớp động.
– Đúng, trước mắt chỉ chúng ta bao nhiêu người chúng ta, đại quân sẽ tới sau,
khả năng cần một hai tháng, mới có thể đuổi tới quý quốc.
Từ Huyền thản nhiên nói.
Biết được tin tức xác thật, bọn người Tử Tiêu quốc, vô cùng kinh dị, ánh mắt
nhìn qua đám cường giả đỉnh cấp, nhanh chóng giao thoa.
Chính vào lúc này.
– Bái kiến quốc quân! Hỏa Vân Quốc thủ hộ thần ‘ Mộ Dung Thường” bị cường giả
Tinh Phong quốc chém giết!
– Bái kiến quốc quân! Đại trưởng lão Lam Phong quốc, vẫn lạc ngay tại bình
nguyên hoang dã…
– Đại quân tu giả của Hỏa Vân Lam Phong địch quốc, đã rút lui ra ngoài mấy
trăm dặm…
Sau đó liên tục có tin tức báo cáo nhanh, truyền vào hoàng cung.
Trong vương cung Tử Tiêu, cao thấp phấn chấn, một mảnh hoan hô.
– Chư vị thật sự là ân nhân cứu mạng Tử Tiêu quốc chúng ta.
Tử Tiêu quốc quân kiềm chế vui mừng trong lòng, mặt mũi tràn đầy cảm giác phấn
chấn, đem bọn người Từ Huyền, tôn sùng là khách quý, cực kỳ chiêu đãi.
Trong vương cung, một mảnh oanh động, khắp nơi đều là tiếng hoang hô, càng có
người muốn xin ra trận xuất chiến.
Tử Tiêu quốc quân, nhiệt tình chiêu đãi bọn người Từ Huyền, sau đó mời ươợu,
nhưng không có đề cập tới ước định trước đó.
Từ Huyền cùng Sở Đông, nhíu mày một cái.
Tinh Phong quốc cũng không phải vô duyên vô cớ tới cứu viện Tử Tiêu quốc là
địch quốc ngày xưa.
Sau một lát, Tử Tiêu quốc quân cáo từ rời đi, lưu lại mấy tên quan viên cấp
thấp, chiêu đãi cường giả cao tầng Tinh Phong quốc.
– Tên Tử Tiêu quốc quân này, muốn chơi xấu?
Mọi người cho dù có ngốc, cũng đã hiểu rõ.
Dựa theo ước định lúc trước, Tử Tiêu quốc cần phải trở thành quốc gia phụ
thuộc, mỗi năm tiến cống, mới có thể mời Tinh Phong quốc ra tay đánh lui hai
địch quốc kia.
Trong ý định tới Tử Tiêu quốc, cùng quốc quân, quốc sư và đám nhân vật quan
trọng của Tử Tiêu quốc ký kết khế ước linh hồn, nhưng xem tình hình này, Tử
Tiêu quốc không có bao nhiêu thành ý.
Tử Tiêu hoàng cung, trong đại điện huy hoàng đề phòng sâm nghiêm, quốc quân,
quốc sư, công chúa và tất cả nhân vật trọng yếu đều hội tụ ở đây .
Người đến, ít nhất đều là đan đạo cường giả, thần tình trên mặt, vui sướng nhẹ
nhõm, quét đi tất cả tối tăm phiền muộn không vui vì chiến bại lúc trước.
– Thật sự là đại khoái nhân tâm, hai đại nhân vật cự đầu lĩnh quân của Hỏa
Vân Quốc và Lam Phong Quốc đều bị diệt sát trong một ngày.
– Mộ Dung Thường và Lam phong Đại trưởng lão vẫn lạc, nguy cơ của Tử Tiêu
Quốc ta lập tức được hóa giải, tự bảo vệ mình không có vấn đề gì. Nếu tĩnh
dưỡng thêm vài chục năm nữa thì vẫn còn cơ hội Đông Sơn tái khởi…
Chúng đan đạo cao tầng mặt lộ vẻ kích động trong mắt thoáng hiện hi vọng.
Cũng có số ít cao tất Tử Tiêu cao tầng sợ hãi thán phục thực lực của viện binh
Tinh Phong quốc:
– Khó có thể tưởng tượng, Tinh Phong quốc chỉ phái ra hơn mười người, ba đại
Nguyên đan thủ lãnh đã khiến chiến cuộc nghịch chuyển rồi.
Khi mọi người ở đây vẫn còn vui cười nghị luận thì Tử Tiêu Quốc Quân ở phía
trên trên bảo tọa chậm rãi giơ tay lên.