Nếu như bí cảnh này vẫn còn, thậm chí tiến hành che dấu, như vậy có thể xác
định, có cường giả ngoại giới, hàng lâm Tiểu Ngư Giới.
– Dùng độ cao của cường giả ngoại giới, có lẽ chuyện này không liên quan gì
tới chúng ta dâu. Cho dù trời sập xuống, cũng có cấp cao hơn chống lên mà.
Ngữ khí Sở Đông hòa hoãn vài phần.
Từ Huyền lại lắc đầu nói:
– Có lẽ cùng các ngươi không có vấn đề gì, nhưng rất có thể có chút liên hệ
với ta.
– Ngươi…
Trong lòng Sở Đông xuất hiện sóng gió, vẻ mặt kinh nghi nhìn chằm chằm vào Từ
Huyền, khó có thể tin.
– Ngươi là đệ nhất tiên diễn sư của Tinh Phong quốc, có một số việc, phải cáo
tri cho ngươi một hai.
Sắc mặt Từ Huyền trịnh trọng, giọng nói âm trầm.
– Vào mấy năm trước, ta từng có một cảm giác chân thật…
Hắn giảng thuật đơn giản chuyện ý thức vượt qua bảy mươi năm sau, mang tin tức
trở về.
Đương nhiên, Từ Huyền sẽ không để lộ trí nhớ Tinh Hải cùng Mộng Hồi Nghịch
Mệnh Đại Pháp.
Sở Đông sau khi nghe xong, tâm thần rung động lắc lư:
– Ngươi có thể xác định, chuyện này thật sự tồn tại?
– Tuyệt đối có tồn tại, hôm nay có cường giả ngoại giới xuất hiện, chính là
một điềm báo trước.
Vẻ mặt Từ Huyền ngưng trọng nói ra.
Sở Đông cũng không nghi ngờ, gật đầu nói:
– Nếu có là sự thật sẽ tồn tại, tiên diễn sư căn cứ vào manh mối chính xác,
có thể tìm kiếm được một ít dấu vết để lại.
Hai người không có quay về Tinh Phong quốc, mà là đi Phương Thiên trọng thành.
Sở Đông tiến vào trong học phủ, bế quan một thời gian.
Ba ngày sau.
Sở Đông từ trong mật thất đi ra.
Oa!
Hắn nhổ ra một búng máu, sắc mặt tái nhợt, sợ hãi nói:
– Chuyện này thật sự là một hồi tai nạn, nhưng không chỉ có vận mệnh của
ngươi, còn có ta, Trương Phong, Niếp Hàn, Huệ Lan, thậm chí cả Tinh Phong quốc
cùng một nhịp thở!
– Tại sao có thể như vậy?
Sắc mặt Từ Huyền đại biến.
Trải qua tiền tư hậu tưởng, hắn rất nhanh hiểu thông, vận mệnh của người nhà,
cùng rất nhiều thân hữu khác, cùng cố thổ của hắn, cùng cả Tinh Phong quốc, đã
liên kết với nhau.
Điều dưỡng nửa tháng, sau khi Sở Đông khôi phục, Từ Huyền cùng hắn quay về thủ
đô của Tinh Phong.
– Bí mật này, chỉ cần ta và ngươi hai người biết là được.
Từ Huyền nhìn Sở Đông nói.
Khống chế vận mệnh thiên hạ, vĩnh viễn là số rất ít người.
Tại Tinh Phong quốc, Từ Huyền cùng Sở Đông, theo thứ tự là lực lượng cùng trí
tuệ cực hạn.
Nếu như hai người liên thủ đều không thể nghịch chuyển chuyện này, cho người
khác tham dự vào, cũng khó có đổi mới.
Thủ đô Côn Vân, còn lưu lại một hào khí vui mừng của đại hôn, phồn hoa náo
nhiệt.
Từ Huyền cùng Sở Đông bất động thanh sắc, giống như không có gì xảy ra.
Sau khi Sở Đông quay về, lập tức bắt đầu ra tay bố trí tính toán dài rộng.
Từ Huyền trải qua mấy ngày vui vẻ với người nhà, liền bắt đầu tiến hành bế
quan tu luyện ngắn ngủi.
Trong tương lai, trong vòng một hai năm, các nước chung quanh vẫn còn chiến
sự, hắn biết rõ không có khả năng hoàn toàn yên ổn.
Quả nhiên, hai tháng sau, Tử Tiêu công chúa, lần nữa cầu kiến.
Trong đại điện.
Vua của một nước và Sở Đông, ngồi ngay ngắn trên ghế rồng.
Tại nơi hẻo lánh, trừ quốc quân ra chỉ còn một cái ghế khác, một chỗ ngồi duy
nhất.
Người ngồi ở phía trên, chính là đại trưởng lão Tinh Phong quốc– Từ Huyền.
Quyền lợi của đại trưởng lão hoàng tộc, theo trình độ nào đó đã áp đảo quốc
quân, thậm chí có thể quyết định vận mệnh của quốc quân, địa vị cao cả.
– Công chúa, rốt cuộc ngươi cũng suy nghĩ thông suốt?
Sở Đông tay cầm Thiên Cơ Phiến, phía trên có bốn mươi chín cây lông vũ do kim
loại cấu thành, bông vải mềm mại nhưng cứng cỏi, xuất hiện một đạo hào quang
nhu hòa.
Tử Tiêu công chúa xinh đẹp nhưng mang theo u sầu, có chút cắn răng:
– Tử Tiêu quốc nguyện ý tiếp nhận hiệp nghị, nhưng Tinh Phong quốc cần cam
đoan, đem Hỏa Vân Quốc cùng Lam Phong quốc triệt để đánh tan, che chở Tử Tiêu
quốc an toàn.
– Có thể, nhưng tất cả tông phái của Tử Tiêu quốc tất, tương ứng phải tiến
công cho bổn quốc.
Ánh mắt của Sở Đông minh duệ tỉnh táo.
Hào phóng xác định chuyện này, kế tiếp chỉ là một ít chi tiết nhỏ.
Hai phe vì thế, thảo luận nửa canh giờ.
Cuối cùng nhất, rốt cuộc hai nước đã có hoàn thành bàn bạc.
Lập ước nội dung là, Tinh Phong quốc cần phải trợ giúp Tử Tiêu quốc đánh tan
ngoại địch là Hỏa Vân Quốc cùng Lam Phong quốc, giải trừ nguy nan, cũng không
được tổn thương thành viên trọng yếu của hoàng tộc, phải một mực che chở an
nguy của Tử Tiêu quốc, nếu không ước định không có hiệu quả.
Tương ứng là, Tử Tiêu quốc phải trở thành nước phụ thuộc của Tinh Phong quốc,
đem khu vực linh hồn tự nhiên chiếm được, trả lại cho Tinh Phong quốc, mỗi năm
phải tiến công.
Hiệp nghị ước định, vốn cần lập một linh hồn huyết khế để chắc chắn.
Nhưng mà, Tử Tiêu công chúa một người, không có khả năng đại biểu cho cả Tử
Tiêu quốc, ít nhất phải đi thủ đô Tử Tiêu, cho quốc quân, quốc sư và thành
viên trọng yếu khác, cùng một chỗ lập nhiều linh hồn huyết khế.
Ngay hôm đó lên, Tinh Phong quốc bắt đầu điều động đại quân tu giả, tiến tới
gần Tử Tiêu quốc.
Bởi vì hai nước cách nhau khá xa, thời điểm địa quân chính thức tiến tới thủ
đô Tử Tiêu quốc, ít nhất là sau hậu chiến hai tháng.
Tinh Phong quốc dẫn đầu một ít cường giả đỉnh cấp, giết vào Tử Tiêu quốc.
Nhóm cường giả đỉnh cấp đầu tiên đi vào, kể cả Từ Huyền, Sở Đông, Niếp Hàn,
Dổng Băng Vân và hơn mười cường giả Đan Đạo.
Nhóm đại quân thứ hai, ước chừng hơn mười vạn tu giả, do lão viện trưởng, Tiêu
Bình hai vị Nguyên Đan dẫn đầu, cùng mới hơn mười tùy tùng Kết Đan.
Hai nhóm người ngựa, xuất phát cùng một ngày.
Nhưng đám người của Từ Huyền, toàn bộ là cường giả Đan Đạo, trong chốc lát đã
bay không thấy bóng dáng.
– Lão viện trưởng, mười mấy người bọn họ, đi đầu giết vào Tử Tiêu quốc, có
thể quá vội vàng hay không?
Tiêu Bình hơi nghi kị nói.
Hắn là người từ khi Tinh Phong quốc khai quốc đến nay, là một đời cường giả
Nguyên Đan sinh ra trước tiên, nhưng luận tư lịch, uy vọng, không sánh bằng
các thế hệ Nguyên Đan trước đó, càng không cách nào cùng Từ Huyền, Niếp Hàn
đánh đồng.
Lão viện trưởng nhìn phương hướng bọn người Từ Huyền rời đi, lại cười nói:
– Ngươi không cần lo lắng an nguy của bọn họ, có lẽ chờ chúng ta đuổi tới
nơi, chỉ có tác dụng tàn cuộc mà thôi.
– Điều này sao có thể!
Tiêu Bình vẻ mặt không thể tin.
Hắn nghe nói qua chuyện của bọn người Từ Huyền, Niếp Hàn, thậm chí từng thấy
tận mắt Từ Huyền, Niếp Hàn, cùng đối chiến vô song Điện Vương.
Thế nhưng mà, trong mắt cường giả tầng dưới chót, sự tích của bọn họ, đã bị
thần thoại hóa.
Thần thoại bọn họ là thần, nhưng bọn họ chẳng qua chỉ là cường giả Nguyên Đan
sơ kỳ thôi.
Hiện nay, Hỏa Vân Quốc Mộ Dung Thường, một thân thực lực, bễ nghễ các nước
chung quanh, quốc sư Tử Tiêu già nua, cũng khó khăn lắm mới ngăn cản được mà
thôi.
Ngoài ra, đại trưởng lão của Lam Phong quốc, tu vị tới gần Nguyên Đan trung
kỳ, tu vị thần thông, chỉ sợ còn trên Đông Phương Quân.
Hai đại địch quốc, số lượng cường giả Nguyên Đan kỳ, không dưới bảy tám vị,
đây là vì trước kia, bị Từ Huyền chém giết qua hai người rồi.