Biết được Từ Huyền tận lực áp chế tu vi, không trùng kích luyện thần thất
trọng. Vô luận là Yên Mi hay là Uông Thủy đều kinh ngạc không thôi. Người khác
muốn đột phá một bình cảnh thì đều là thiên tân vạn khổ, không thể tin được
người trước mắt lại tận lực áp chế tu vi của mình.
Bất quá, nghĩ đến tốc độ đột phá khủng bố của Từ Huyền vài ngày trước thì bọn
hắn đều giật mình hiểu ra. Mắt nhìn ước định thiếu niên này, vô hình tâm lý
không nóng nảy không kiêu ngạo lại tăng lên một cấp độ, tuyệt không phải thiếu
niên bình thường có thể có được.
Lúc này trong trấn nhỏ Biên Hoang có không ít tu giả bay về khu vực phụ cận
Cát Thiên Hà.
Chúng ta cũng nhanh lên đường đi, có cường giả Ngưng Đan hộ tống, đây là cơ
hội khó có được.
Uông Thủy thúc dục một tiếng, mấy người liền nhao nhao phi hành.
Từ Huyền đạp trên một tấm thảm màu đen phi hành, nhìn qua Cát Thiên Hà đang
dần dần biến lớn, trong lòng mãnh liệt bành trướng.
Chỉ chốc lát, chúng tu giả đã tới phụ cận Cát Thiên Hà, trước mặt là một tàu
cao tốc màu đen dài đến hai chục trượng.
Tàu cao tốc màu đen này cũng không phải là phi hành pháp khí lớn nhất Từ Huyền
từng nhìn thấy, nhưng nó lại tỏa ra một cỗ khí tức áp bách.
Hắc thuyền này hiển nhiên đã đạt tới cấp bậc linh khí, một tàu cao tốc khổng
lồ như thế này, khó có thể đánh giá được giá trị.
Thấy vậy, đối với chuyến vượt sông này, Từ Huyền sinh ra vài phần chờ đợi cùng
tin tưởng.
Lúc đạp lên tàu cao tốc, mỗi người đều đưa ra một ngọc bài màu đen, đây chính
là dùng một ngàn khối thứ phẩm linh thạch đổi lấy.
Bên trên tàu cao tốc quả nhiên có một vị Đan đạo cường giả, đó là một vị hoa
giáp lão giả, mặc vải bào sạch sẽ, hai tay khoác ra sau lưng, đón gió mát,
thần sắc thích ý.
– Bái kiến Lục tiền bối.
Không ít tu giả tiến lên chào hỏi, lời nói vô cùng cung kính.
Lão giả họ lục khẽ gật đầu đáp lại, cũng không lộ vẻ cao không với tới.
Nhìn thấy vị lão giả họ Lục này, Từ Huyền lại nhớ tới Trương gia Đại trưởng
lão, vị lão giả hòa ái mộc mạc kia, cùng sư tôn Du Cầm về sau.
Ước chừng nửa canh giờ, bên trên tàu cao tốc có hai ba mươi người tụ tập, tu
vi từ Luyện thần nhị tam trọng đến luyện thần bát cửu trọng.
Tương đối mà nói, tu giả luyện thần tứ trọng đến lục trọng thì chiếm tối đa.
Từ Huyền đứng trong đám người, trầm mặc ít nói, cũng không có gì nổi bật nhưng
Yên Mi bên cạnh lại tuyệt mỹ xuất trần, như một đóa tuyết hà khiến không ít tu
giả chú ý đến.
– Mọi người tập trung đông đủ.
Lão giả họ Lục quay người, ánh mắt đảo qua mọi người, tán ra một cỗ uy áp bao
la khiến toàn trường yên tĩnh.
Đối mặt với cao nhân Ngưng Đan, người tại trận rất kính sợ, dù là cường giả
luyện thần cửu trọng đỉnh phong cũng không ngoại lệ.
Đan đạo tam cảnh cùng thất phàm tam giai không phải là chênh lệch giữa hai
cảnh giới mà là hai cấp độ lớn, ở giữa có một ranh giới vô cùng lớn.
Cả hai đều có một cái hào rộng vô cùng khó vượt qua.
Dưới ánh mắt của cường giả Ngưng Đan quét qua, mọi người tại trường đều sinh
ra mọt cỗ cảm giác không cách nào che dấu được.
Ánh mắt lão giả họ Lục dừng lại trên người những cường giả cấp bậc cửu trọng
nhiều hơn một cái chớp mắt.
Từ Huyền nhạy cảm cảm phát giác này, vị tiền bối Ngưng Đàn kỳ này lúc nhìn về
phía minh và Yên Mi cũng dừng lại thoáng một phát.
Dưới thần thức của cường giả Ngưng Đan thì khó có thể che dấu được tuổi thọ
thực tế. Tuổi hai người đều không quá 20 nhưng lại có được tu vi luyện thần
thất trọng, quả thực là hiếm thấy. Có thể nói là kỳ tài, trong mắt lão giả họ
Lục cũng hiện ra một tia kinh dị.
– Cát Thiên Hà, cho dù tại trạng thái yên tĩnh cũng có linh khí xoáy và cương
phong, nếu như bị linh khí xoáy vào trong thì hẳn phải chết không thể nghi
ngờ. Mà cương phong đến từ trong Cát Thiên Hà cũng có khả năng tạo thành công
kích trí mạng đối với luyện thần tiên sư. Bởi vậy, muốn qua sông thì cũng
không chỉ nhìn thực lực mỗi người mà còn nhìn vận khí.
Lão giả họ Lục thần sắc bình thản nói ra.
Mọi người nghe xong, đều liên tục gật đầu, tỏ vẻ minh bạch.
– Hừ, dừng tự tin quá sớm, từ những kinh nghiệm lúc trước. Dù là có cường giả
Ngưng đan hộ tống nhưng cuối cùng người có thể vượt sông thành công cũng không
quá ba thành.
Lão gia họ Lục bất thình lình nói.
Ba thành!
– Hí!
Rất nhiều tu giả trên tàu cao tốc đều hít một hơi lãnh khí.
Nói cách khác, bảy phần mười số lượng tu giả trên tàu cao tốc này sẽ vẫn lạc
tại Cát Thiên Hà.
– Hiện tại nếu hối hận thì có thể rời khỏi, nhưng sẽ không được hoàn lại linh
thạch..
Ánh mắt lão giả họ Lục hữu ý vô ý đảo qua Từ Huyền cùng Yên Mi, thấm thía nói:
– Nếu như trong các ngươi có người xuất thân là công tử tiểu thư các đại gia
tộc, bản thân có được ưu thế tương lai tốt đẹp thì không nên mạo hiểm tiến vào
thần hoang. Tu giả khuyết thiếu kinh nghiệm ma luyện thì qua sông càng dễ dàng
chết đi.
Từ Huyền thấy cổ quái trong nội tâm, cảm giác như lão giả họ Lục này nói đến
chính mình.
Ngược lại thân thể mềm mại của Yên Mi có chút cứng đờ, thần sắc hiện ra một
tia mất tự nhiên, nhưng trong đôi mắt đẹp lại là một mảnh kiên nghị.
Từ Huyền như có điều suy nghĩ nhìn nàng một cái, sớm biết lai lịch Yên Mi bất
phàm, xem ra rất có thể là nàng xuất thân từ một đại gia tộc nào đó.
Dưới sự dò xét của lão giả, không có người nào rời khỏi tàu cao tốc.
– Xuất phát!
Lão giả họ Lục thần sắc lạnh lùng, đơn chưởng vỗ lên tàu cao tốc màu đen, quán
chú một cỗ pháp lực hùng hồn vào trong đó.
Tàu cao tốc rất nhanh liên bay lên giữa không trung, chở 20 30 tên cường giả
bay tới bờ bên kia Cát Thiên Hà.
Cát Thiên Hà kỳ thật không phải là một dòng sông chân chính mà là do một loại
vật chất thần bí cùng không gian năng lượng cấu thành.
Tàu cao tốc vừa tiến lên trên không Cát Thiên Hà, cảm nhận được một cỗ phong
áp cường đại, hô hấp mọi người liền cứng lại.
Phong áp này, bản thân ngọn nguồn là cương phong, hỗn loạn linh khí của Cát
Thiên Hà hình thành.
Loại cương phong này, thuộc tính hỗn loạn, cũng xưng là hỗn loạn cương phong,
đủ để lập tức cắn nát đại bộ phận vật chất trong thiên địa.
Lúc này, cương phong kia chưa đến gần nhưng phong áp này cũng khiến mọi người
cảm thấy khó chịu.
Đối mặt với phong áp này, rất nhiều tu giả lập tức vận khởi vòng phòng ngự bảo
hộ.
Hô!
Trong nháy mắt tiếp theo, một cỗ quang phong hoa me hỗn loạn từ trong Cát
Thiên Hà thổi ra, quét về phía tàu cao tốc.
Sắc mặt lão giả họ Lục khẽ biến, thay đổi phương hướng tàu cao tốc, đồng thời
khẽ quát một tiếng, cách không đánh ra một chưởng.
Quang khí vặn vẹo xoay tròn một hồi, hình thành một bức tường ánh sáng dài
rộng hơn mười trượng, ***ng vào cùng một chỗ tới quang phong rực rỡ tươi đẹp
kia, khí sóng cường đại nổ ra, bắn ra hơn 10 trượng.
Khí lãng cuồng bạo kinh tâm xông mạnh đến tàu cao tốc, đại bộ phận tu giả đều
chật vật không chịu nổi, trốn đông trốn tây hoặc thi triển thủ đoạn ứng phó.