– Đây chẳng lẽ chính là bộ dạng của Thiên Cơ tộc trong truyền thuyết sao?
Trên mặt ngọc của Yên Mi lộ ra thần thái sáng láng, dò xét hai tòa thạch điêu
chiến sĩ, rất có hứng thú nghiên cứu quan sát.
Từ Huyền hơi có vẻ kinh ngạc, cũng không dám lãnh đạm, thần cảm kéo dài bốn
phía, nắm bắt lấy những cơ quan cấm chế không biết kia.
Quả nhiên, ở trên hai tòa thạch điêu Chiến Sĩ kia, hắn cảm nhận được sự tồn
tại của cơ quan cấm chế.
Nhưng hắn cũng không biết điều kiện xúc động chúng là gì, xem mấy người Uông
Thủy dẫn đầu đi vào thì không hề có ảnh hưởng gì cả.
Khi Từ Huyền đi đến trước pho tượng chiến sĩ có mai rùa đen kia thì liền cảm
giác được một cổ khí tức sâm lãnh khiến linh hồn cũng phải rét lạnh.
Tiến vào phủ đệ, bên trong rộng lớn khoáng đạt, đều là các lầu các cung điện
do cơ giới và kim loại cấu thành, lạnh như băng không mang theo một tia hương
vị nhân tình
Từ Huyền nhắm mắt lại, trong trí nhớ tương quan ở kiếp trước, hắn rất nhanh
liền tìm thấy được một tòa cơ quan đồ hình phủ đệ cùng loại, nhưng chỉ có bốn
năm phân tương tự liền có chút thất vọng.
Đi nửa canh giờ, trên đường đi cũng không gặp phải nguy hiểm gì, chỉ có Từ
Huyền biết rõ, bốn phía vẫn đang có rất nhiều cơ quan cấm chế, chỉ là không rõ
điều kiện xúc động chúng thôi.
– Ở bên cạnh!
Uông Thủy mập mạp vươn tay chỉ về phía trước phủ đệ, một tòa lâu thuyền khổng
lồ màu vàng nhạt ở đó.
Lâu thuyền kia dài đến mấy trăm trượng, co rút lại mấy trăm ngàn cánh kiêm
loại như cánh dơi, quy mô của nó thuộc về loại lớn nhất trong các loại phi
hành pháp bảo mà Từ Huyền từng trông thấy.
Ngoài ra, trên lâu thuyền đặt rất nhiều tu giới linh pháo đài, các loại khí
giới phi nỏ khổng lồ, cung điện lầu các bầy lập, huy hoàng khí phái, rõ ràng
không có dấu hiệu của sinh linh nhưng lại phát ra một cổ khí tức khiến người
bất an.
– Lâu thuyền này quả thực là một cái Chiến Tranh Bảo Lũy, phía trên này cho
dù đóng quân trên mấy vạn người, cũng không thành vấn đề.
Từ Huyền tâm thần rung động lắc lư, ngẩng đầu ngưỡng mộ nhìn toàn lâu thuyền
khổng lồ chưa từng thấy này.
Nếu có thể khống chế lâu thuyền thành lũy khổng lồ như thế, còn có đủ vốn
liếng để tiêu hao, thì dùng nó để tiêu diệt một tòa trọng thành cũng rất dễ
dàng.
Uông Thủy cẩn thận từng li từng tí, leo lên tòa lâu thuyền thành lũy này, thò
tay chỉ về phía một tòa cung điện kim loại ở chính giữa:
– Trước kia chúng ta chính là tiến vào chỗ này đã gặp phải cơ quan cấm chế
cường đại.
Từ Huyền nhẹ gật đầu, thần cảm kéo dài ra, nhắm mắt theo đuôi. Cấm chế trên
lâu thuyền này, hắn cũng chỉ hiểu một bộ phận.
Rất nhanh, trước một đại môn rộng mở, hắn chứng kiến một cỗ thi thể máu chảy
đầm đìa, bộ dáng tử vọng chưa đến nửa ngày.
Đi vào trong điện xem xét thì trước mắt lập lòe quang hoa, rực rỡ tươi đẹp
sáng chói, rực rỡ muôn màu, lóng lánh chướng mắt.
Trái tim Từ Huyền hung hăng run rẩy một phát, ánh mắt ngốc trệ một cái chớp
mắt.
Tập trung nhìn vào, trong điện kia tinh quang đặc biệt chông chất như núi, đủ
mọi màu sắc, thiên kì bách quái, thuộc tính không hề giống nhau, vầng sáng của
chúng đặc biệt chói mắt trong tòa thành cổ âm u này.
– Thiên Quỳ Thủy Lôi Thạch… Âm Ma Huyền Tinh… Cửu Viêm Tinh Hạch… Linh
Băng mỏ…
Yên Mi thân thể mềm mại đứng thẳng bất động, thanh âm run rẩy, đôi mắt dễ
thương ngưng trệ, chợt lóe ra dị sắc kinh người, bị triệt để hấp dẫn.
Nguyên một đám linh quang linh tinh trong truyền thuyết lộ ra trước mắt mọi
người.
Đối với những tu giả cấp bậc thấp như bọn hắn mà nói, mỗi một khối bảo thạch
châu ngọc ở đây đều là giá trị xa xỉ, có thể nói là trân bảo, chỉ được đọc
thấy trong sách cổ, thấy cũng chưa hề thấy qua..
Quan trọng là … những tinh quang này thuộc tính khác nhau, đối với tất cả
người từ ngoài đến, đều tràn ngập vô cùng đầu độc.
Những linh quáng linh tinh này đều là tài nguyên tu giới trân quý, công dụng
cực lớn, có thể tăng lên tu vị, luyện đúc pháp bảo cường đại hoặc là làm suối
nguồn năng lượng v… v …
Từ Huyền sau nửa ngày mới phục hồi lại, đại bộ phận linh quáng tinh thạch ở
đây, coi như là cường giả đan đạo tam cảnh đích thân tới cũng phải động tâm
không thôi. Một số nhỏ tinh thạch trân quý hơn thậm chí còn tạo thành hấp dẫn
trí mạng đối với cường giả cấp bậc Kim Đan đại đạo nữa, có thể vì chúng mà đỏ
mắt điên cuồng.
Đan đạo cường giả còn như thế, huống chi ;à tu giả thoát phàm tam giai:
– Từ đạo hữu, ngươi nếu có thể phá giải cấm chế ở đây, bảo vật trong đó, túi
trữ vật của mọi người chúng ta đều không thể nào chứa đựng được.
Uông Thủy mập mạp trước mắt chờ mong mà nói.
Từ Huyền quan sát thật lâu, mặt sắc mặt ngưng trọng, cơ quan cấm chế trên lâu
thuyền này cơ hồ đã vượt qua cực hạn của hắn rồi.
Tay hắn vẽ một cái, ném ra một kiện Linh Khí vô dụng, ném nhập vào một vị trí
đại diện.
Ông XÍU… UU! Một đạo tơ bạc trong suốt lóe lên trong hư không rồi biến mất,
chợt Linh Khí kia bị cắt thành hai mảnh giống như một tờ giấy dán vậy.
Tình hình như thế khiến mọi người tâm thần rùng mình, độ cứng của Linh Khí tất
cả mọi người đều rõ, cấp độ luyện thần kỳ cơ hồ khó có thể hư hao được.
Từ Huyền lại lấy ra hơn mười miếng linh nguyên tệ, nèm vào các vị trí.
Ông XIU…. XIU… XIU…. XIU…… các nơi trong đại điện liên tiếp hiện lên
tơ bạc trong suốt biến những linh nguyên tệ kia thành bụi phấn, bạo nổ liên
tục.
Từ Huyền lắc đầu liên tục, thở dài:
– Cơ quan cấm chế ở đây cơ hồ không cách nào hóa giải, trừ phi tìm được đầu
mối then chốt và phá hủy, nếu không chỉ có thể xông vào.
– Xông vào?
Mọi người tâm thần run lên, nghĩ cũng không dám nghĩ.
Cấm chế ở đây uy năng tuy rằng không bằng khu vực quảng trường, nhưng tuyệt
đối không phải tu giả thoát phàm tam giai có thể chống cự, coi như là cao nhân
Ngưng Đan kỳ cũng phải suy nghĩ một hai.
Tiếp theo, bọn người Từ Huyền lại thăm dò trên lâu thuyền lục tục chứng kiến
rất nhiều điện các.
Trong một số điện các có cất giấu các loại tài nguyên linh quáng tinh thạch,
kể cả đủ loại Thiên địa linh tài, dù giá trị không bằng điện các lúc trước
nhưng giá trị cũng không kém quá lớn.
Từ Huyền xem xét từng cái, kết quả đều có cơ quan cấm chế, không cách nào
tránh đi.
Cuối cùng, hắn đưa ra một kết luận:
– Cơ quan cấm chế trong tòa phủ đệ này đều do một đầu mối then chốt nào đó
không chế, nếu như có thể nắm giữ đầu mối then chốt kia thì sẽ nắm giữ được
tất cả, thậm chí có thể nắm giữ tất cả toàn bộ cơ quan cấm chế trong Thiên Cơ
cổ thành.
Đương nhiên, kết luận này hắn chỉ thần thức truyền âm nói cho Yên Mi thôi.
Yên Mi cũng theo đó động dung, nắm giữ đầu mối then chốt kia sẽ khống chế được
tất cả mọi thứ trong cổ thành?
Đầu mối then chốt kia sẽ là tồn tại thế nào chứ?
Yên Mi và Từ Huyền liếc nhau, trong nội tâm mơ hồ đều có suy đoán.
– Đi!