Bổn mạng viêm hỏa của Từ Huyền và Ma Đạo chân hỏa của thanh niên cụt tay ngạnh
bính với nhau sinh ra uy năng trùng kích kinh hồn động phách, ma khí viêm
quang dư tán khiến tu giả tranh đấu ở phụ cận chật vật không chịu nổi, luống
cuống tay chân, nhao nhao trốn tránh.
Thanh thế của nó thậm chí còn ảnh hưởng đến sự áp chế của ma lang lão đại cẩm
bào trung niên đối với mấy người phe sa đạo, hắn ghé mắt nhìn qua bên kia, khó
có thể tin được.
– Thật tốt quá!
Uông Thủy mập mạp mặt lộ vẻ vui mừng, vốn thấy Từ Huyền vượt cấp chém giết tu
giả luyện thần tứ trọng hắn đã cảm thấy ngạc nhiên rồi, giờ phút này vậy mà
đối chiến với một tu giả luyện thần thất trọng mà không hề thua kém, đây là
kinh hỉ bực nào chứ.
– Tiểu tử này thật sự là tu giả luyện thần tứ trọng sao? Thực lực lại đáng sợ
như vậy!
Hắc khải nam tử thủ lĩnh sa đạo sắc mặt âm tình bất định, nhưng lại nửa vui
nửa buồn.
Yên Mi tránh được một kiếp, lòng còn sợ hãi, nhìn qua cái thiếu niên anh tuấn
thần võ kia, trong đôi mắt đẹp dịu dàng nổi lên dị sắc, cũng tràn ngập cảm
kích.
Bành!
Hai đại chân hỏa chỉ ngạnh bính trong một hơi, Từ Huyền định lập bất động,
đứng nguyên tại chỗ.
Trái lại, thanh niên một tay kia lại kêu lên một tiếng, bị đẩy lui ra xa mấy
trượng, Hắc Viêm trong tay ảm đạm hơn phân nửa, hiển nhiên về mặt lực lượng đã
bị thất thế rồi.
Đồng thời lại có thêm một cổ viêm độc cực kỳ khó chơi chạy loạn trong thể nội,
khiến thanh niên cụt tay không thể không dùng ma khí miễn cưỡng áp chế lại.
Một kích chiếm cứ thượng phong, Từ Huyền hét lớn một tiếng, âm thanh như lôi
đình, dũng mãnh vô địch phi thường, trực diện xông lên, lại bộc phát ra một
vòng công kích.
Thanh niên cụt tay không địch lại, ẩn ẩn bị áp chế, kinh sợ bạo lui về phía
sau, lấy ra một thanh ma nhận dài ba xích, cách không điều khiển chém ra một
mảnh khí nhận màu đen, rậm rạp chằng chịt bao phủ về phía Từ Huyền.
Tiên tu hoặc là ma tu, thường thì đều là công kích từ xa cả, cũng có thể là
cận thân công kích, cái đó phải tùy xem từng người.
Hiển nhiên thanh niên cụt tay kia am hiểu cận thân, nhưng không đánh lại Từ
Huyền nên lại đổi lấy pháp bảo công kích.
Nhưng mà, Từ Huyền là người thế nào chứ, hắn hóa thành một đạo hỏa ảnh màu
hồng trực tiếp tiến lên, bên ngoài thân tự động hiện lên một tầng cường lực
màu bạc.
Leng keng phanh, khí nhận màu đen đáng sợ kia công kích lên trên tầng cường
lực, tóe lên hỏa hoa mỹ lệ, nhưng cũng chỉ lưu lại một dấu vết thật mờ ở ngoài
thân Từ Huyền.
Tầng cường lực trong suốt màu bạc kia bám vào bên ngoài thân Từ Huyền giống
như một kiện ngân giáp hoa mỹ trong suốt, uy phong lẫm lẫm, cực kỳ phong cách.
Mấy tên tu giả ở phụ cận thấy mà ngây cả người, trơ mắt nhìn qua Từ Huyền mạnh
mẽ xông lên, một hồi quyền đấm cước đá, cho dù là pháp bảo chính diện đánh tới
cũng bị hắn một chưởng đập bay.
Không quả ngươi là ma tu tiên tu, pháp thuật hay là pháp bảo, ở trước mặt ta,
hết thảy đều một quyền đánh bay!
Hoành hành tàn sát bừa bãi, bễ nghễ bát phương, đây mới thực sự là Thể Tu!
Từ Huyền đánh đến vui vẻ đầm đìa, không nghĩ tới sau khi tấn chức luyện thần
tứ trọng thực lực của mình lại được tăng lên không ít, thanh niên cụt tay lập
tức trợn tròn mắt, hắn chưa từng gặp được một tu giả nào cường hoành như vậy
cả, dưới sự áp bách của Từ Huyền, hắn phải liên tục bại lui về phía sau.
Đồng thời ở một bên, cẩm bào trung niên và nữ tử áo đen kia cũng không chiếm
được bao nhiêu tiện nghi cả.
Đặc biệt là từ sau khi Từ Huyền chiếm cứ ưu thế, dũng mãnh phi thường xuất
kích, thì khí thế mọi người lại được đẩy lên nhiều
Cẩm bào trung niên và áo đen nữ tử, tu vị thực lực tuy mạnh, nhưng tiếc rằng
một người đánh sáu bảy người, có thể làm được một bước này cũng đã không tệ
rồi.
Đập vào đập vào, Từ Huyền cảm thấy tu giả luyện thần thất trọng cũng không gì
hơn cái này cả, hắn đang xem xét xem có nên trả một cái giá lớn để chém giết
thanh niên cụt tay này không.
– Các vị dừng tay, cứ đánh tiếp như vậy cũng không có bất kỳ ý nghĩa nào cả,
chẳng lẽ phải liều đến ngươi chết ta sống sao?
Uông Thủy mập mạp nhảy ra khỏi vòng chiến, cao giọng quát lên một tiếng.
Cẩm bào thanh niên thân hình nhoáng một cái, mang theo thanh niên cụt tay và
nử tử áo đen rời khỏi đám người.
Thanh niên cụt tay lòng vẫn còn sợ hãi liếc nhìn Từ Huyền, khó tưởng tượng
được mình lại gặp phải tu giả có thân thể mạnh mẽ đáng sợ như thế.
Từ lúc giao phong đến giờ, Uông mập mạp cùng với một phương sa đạo chỉ chết có
một người mà thôi. Bên phía Ma Lang Tam Sát thì thanh niên cụt tay chịu chút
vết thương nhẹ, hai người khác cũng hao tổn không ít pháp lực, dù sao cũng là
một người đánh mấy người, nếu như trong thời gian ngắn không giải quyết được
thì pháp lực sẽ phải tiêu hao rất lớn.
Kế tiếp, đội ngũ hai phe bắt đầu thương lượng nghị hòa
Hắc khải nam tử và Uông Thủy cũng kéo Từ Huyền ra ngoài đàm phán.
Từ Huyền khí định thần nhàn, lại không nói một lời, chuyện đàm phán đều giao
cho Uông Thủy cả.
Song phương liên xuất hiện tranh chấp về mặt phân phối bảo vậy.
Uông Thủy kiên trì phân chia 5: 5, mà Ma Lang Tam Sát một phương lại kiên trì
phải chiếm 6 phần.
Cuối cùng, Từ Huyền có chút không kiên nhẫn mà nói:
– Bảo bối trong một tòa cổ thành, cho thời gian mười ngày nửa tháng các ngươi
cũng cầm không hết. Chư vị hay là nên cân nhắc làm thế nào để đối mặt với nguy
hiểm không biết bên trong thì hơn, có thể có được bao nhiêu bảo bối, mọi người
tất cả đều dựa vào bổn sự, không phục có thể giết người đoạt bảo, ước định gì
đó đều là nói nhảm cả!
Thái độ của hắn rất cường thế không khách khí, Ma Lang Tam Sát hai mặt nhìn
nhau, sắc mặt âm trầm, hung hăng trừng mắt liếc Từ Huyền, ma uy cường đại phủ
đến.
Từ Huyền lạnh nhạt tự nhiên, bất vi sở động, ba người kia không thể làm gì,
cảm thấy rất nhụt chí.
Cuối cùng song phương chỉ đành buông tha thương nghị, mọi người cùng nhau tiến
vào thành cổ, có thể đạt được bao nhiêu bảo bối, đều dựa vào bổn sự cả.
Đôi ngũ hai phe tách ra, từng người lựa chọn một đường, bước về phía nội
thành.
Cầu thang thành lâu, rất dài rất dài, cũng không biết đã đi bao lâu những vẫn
chưa đến được chỗ sâu trong cổ thành.
– Tòa cổ thành này cũng quá lớn đi!
Không ít tu giả oán giận nói.