Trương Phong ở trong hưng phấn cũng lãnh tĩnh hơn bình thường, thả chậm tốc độ
truy kích lộ ra vẻ cảnh giác.
Giữa không trung, hai thân ảnh cận thân giao thác, bỗng nhiên phân ra.
– Từ Huyền! Trừ nhục thân mạnh mẽ, công kích cường đại ra, ngươi còn có thần
thông gì nữa?
Đông Phương Bá tựa hồ thăm dò tình huống của Từ Huyền, trong vẻ mặt lãnh tiếu,
song chưởng mở ra, huyết mạch trong cơ thể gấp gáp rung động, toàn thân hiện
lên một tầng tử sắc sát quang dày một thước, một cổ cuồng phong bạo ngược để
cây cối phụ cận tàn phá thành một mảnh hỗn độn.
Càng làm cho người ta kinh tâm là, trong lòng bàn tay Đông Phương Bá đột nhiên
lộ ra một tầng tử sắc huyết quang yêu dị, dường như Ác Long dữ tợn nữu khúc,
càng ở giữa không trung điên cuồng nhảy múa, rít gào khẽ kêu, để sinh linh
phương viên vài dặm, thể xác và tinh thần đều run rẩy.
Cái này do huyết mạch dẫn đạo truyền thừa bí kỹ, để Trương gia phàm là Luyện
Thần Tiên Sư, sắc mặt đại biến.
– Không tốt! Đây là Huyết Sát Tử Quang trong lời đồn của Đông Phương gia có
thể khắc chế đại đa số tiên pháp thế gian, sinh linh dính phải sẽ lập tức hóa
thành huyết thủy…
Hồ lão sắc mặt đột nhiên biến đổi, chỉ kịp nhắc nhở nói:
– Từ huynh đệ, mau tránh ra!
– Khặc khặc… Thiếu chủ lại học được Huyết Sát Tử Quang bí thuật này coi như
là Luyện Thần trọng trọng Tiên Sư cũng không dám ngạnh đỡ nó. Chúng ta cùng
nhau chặn lại, tiểu tử kia chết chắc.
Lão giả khô gầy ẩn nấp trong sơn lâm, cười quỷ dị phi thân bắn về phía Từ
Huyền.
– Bí thuật này e là sẽ tiêu hao tinh huyết, thiếu chủ không để ý đại giới
muốn giết chết tiểu tử họ Từ.
Phiền Cửu Cô không dám chần chừ, theo lão giả khô gầy cùng nhau giết về phía
Từ Huyền.
Sưu sưu trong sơn lâm đột nhiên bay ra hai gã Luyện Thần Tiên Sư, đồng thời
giết về phía Từ Huyền, một biến cố này hoàn toàn chuẩn bị không kịp.
Tình hình lúc này, Từ Huyền tương đương với phải đối mặt với ba đại Luyện Thần
Tiên Sư.
– Không xong! Nhanh đi cứu Từ huynh!
Trương Phong trong con người hiện lên kinh sợ, nghĩ cách cứu viện Từ Huyền.
Thế nhưng Đông Phương gia ba người võ tu mặt đen lại lập tức xuất thủ ngăn
cản, cho dù không thể chặn đứng thành công, cũng có thể kéo dài bọn họ thời
gian hai ba lần hô hấp.
Thời gian hai ba lần hô hấp, ở trong cao thủ giao chiến, đủ để quyết định mấy
lần sinh tử.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh!
Đông Phương Bá trong lòng bàn tay ngưng tụ ngưng tụ Huyết Sát Tử Quang đáng
sợ, sau đó, trước tiên đánh về phía Từ Huyền.
Một cổ cảm giác nguy cơ, trong lòng Từ Huyền lan tràn ra, thần cảm liên tục
nhảy lên, Nguyệt Quang Bí Châu trong cơ thể cũng thấp giọng run rẩy một tiếng,
tựa hồ đang dự báo cái gì đó.
– Hừ, ai nói ta chỉ có thân thể, không có thần thông?
Từ Huyền cười lạnh một tiếng, không chút nào né tránh, hít sâu một hơi, giữa
bàn tay bỗng nhiên ngưng tụ ra một đoàn viêm hỏa thiêu đốt nhân tâm, bên trong
bích u tàn quang lóe ra không ngừng.
Trong sát na, toàn thân trên dưới của hắn hiện lên một tầng hồng sắc diễm
quang, như một hỏa diễm thần nhân, khí tức nóng rực phô thiên cái địa đánh về
phía bốn phương tám hướng, nơi đi qua, cây cối đều hóa thành cháy đen, Tu Giả
bị lan đến gần, pháp bào trên người lập tức thiêu đốt, điên cuồng tê rống.
Đông Phương Bá huy vũ ra sát tử quang như tử long, vừa mới tiếp cận trước
người Từ Huyền, thanh thế lập tức giảm mạnh ba phần.
Phanh phốc xuy xuy…
Trong tay Từ Huyền viêm bạo chân hỏa cương liệt trong khoảnh khắc cùng Tử Sát
huyết quang kia đan vào cùng một chỗ, khí thế người trước cuồng bạo, lại cùng
với một cổ viêm hỏa độc quang, thẩm thấu đến trước người Đông Phương Bá. Chỉ
là một phu một lần hô hấp, Huyết Sát Tử Quang liên tục bong ra từng màng bại
lui, trong lúc hai người giao kích đằng khởi một cổ tử hắc sắc yên khí.
– Ngao tê!
Đông Phương Bá ngao kêu một tiếng, trên trán mồ hôi nóng chảy ròng, cả người
bị độc viêm ăn mòn thiêu đốt, cùng chân lực sát khí giao nhau, trên da đen tím
một mảnh, trên pháp bào từng phiến cháy đen.
Hiển nhiên bản mạng viêm hỏa của Từ Huyền đã thắng dễ dàng Đông Phương Bá một
bậc, người sau thống khổ kêu rống, Huyết Sát Tử Quang toàn bộ thu hồi hộ thể,
liên tục bại lui, như chó nhà có tang.
Từ Huyền cũng kinh dị không ngớt, không nghĩ tới chính mình mượn Độc Hỏa Tam
Dương Đan cùng với đặc tính bản thân tu luyện ra chân hỏa lại kinh khủng như
vậy.
Lấy xu thế này tiếp tục xuống phía dưới, cố gắng có cơ hội chém giết Đông
Phương Bá. Chỉ là lúc trước hắn chuẩn bị không kịp.
– Chịu chết đi!
Vừa vặn vào lúc này, trong mắt lão giả khô gầy kia lệ quang lóe ra, từ bên
sườn tập kích mà đến, một trảo hóa thành âm hàn hắc khí cuồn cuộn đâm về phía
đầu Từ Huyền.
Từ Huyền chỉ đành buông tha truy sát Đông Phương Bá nhưng giữa lòng bàn tay
độc viêm hỏa, thuận thế vung lên, hung hăng đánh về phía lão giả khô gầy.
Lão giả khô gầy là Luyện Thần tứ trọng ma tu, trên đường tập kích, vốn tưởng
rằng có cơ để thừa nhịp, cũng không ngờ được Tử Sát huyết quang chỉ đáng sợ
của Đông Phương thiếu chủ kiên trì một tức công phu cũng đã bại lui.
Xích sắc viêm hỏa cùng với bích u dị quang trong khoảnh khắc để âm hàn ma khí
của lão giả khô gầy thôn phệ hoàn toàn, bẻ gãy nghiền nát hình như người trước
vừa vặn đem người sau khắc chế, dường như hỏa diễm gặp phải cây cỏ khô.
– Không tốt…
Lão giả khô gầy như đặt mình trong hỏa hải, Từ Huyền kia chân hỏa viêm độc
cương liệt đã tập hợp đến phụ cận muốn tránh cũng không được.
Hắn miễn cưỡng vận khởi hộ thể ma khí, lại bị viêm độc chi hỏa kia đơn giản
đột phá rất nhanh đốt cháy ở trên người.
Trong sát na, thân thể lão giả khô gầy bị viêm quang đốt cháy tàn phá, càng có
bích u viêm độc ăn mòn vào trong cơ thể, nội ngoại dày vò, thân thể rất nhanh
đỏ bừng như đèn ***g.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương liên miên, truyền khắp bầu trời sơn lâm, lấy tu
vi ma khí Luyện Thần tứ trọng của lão giả khô gầy lại không cách nào ngăn trở
viêm độc chân hỏa kia phá diệt ăn mòn, rất nhanh cả người ở giữa không trùng
ào ào thiêu đốt, trong tuyệt vọng phát sinh tiếng hò hét.
– Giết…Theo ta!
Thế nhưng không ai cứu hắn, Đông Phương Bá cũng thừa thụ độc hỏa dư lực thiêu
đốt ăn mòn, trên khuôn mặt xanh đen dữ tợn, cường lực áp chế cổ viêm độc đáng
sợ này, trong sợ hãi vô cùng, chạy về phía xa.
– Chậc chậc, viêm độc chân hỏa này uy năng so với ta dự liệu còn muốn đáng sợ
hơn, chí cương chí viêm, trong cuồng bạo lại quỷ dị khó chơi, hoàn toàn áp chế
thế gian đại đa số tiên pháp thần thông, đối với công pháp ma đạo kia càng là
khắc tinh thiên địch.
Trong đầu truyền đến tiếng sợ hãi than của tàn hồn kiếp trước.
Từ Huyền cũng giật mình một cái, liên tục bước lên phía trước, nhặt lấy túi
trữ vật của lão giả khô gầy.
Đây chính là ma tu Luyện Thần tứ trọng, chiến lợi phẩm của hắn tất nhiên hơn
xa Luyện Thần nhất nhị trọng.
Hưu đinh!
Đúng lúc này một đạo băng kiếm lam oánh từ giữa không trung bổ tới, Từ Huyền
né tránh không kịp, trên cánh tay nhiều ra một đạo vết máu, thân hình nhoáng
lên tại chỗ.