Tiên Hà Phong Bạo – Chương 256: Chiến tích kinh người. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Tiên Hà Phong Bạo - Chương 256: Chiến tích kinh người.

Bang bang bang bang Từ Huyền cận thân, sau đó lại từng đợt quyền oanh, cung
trang mỹ phụ kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn ra vết máu, hiển nhiên
thụ thương không nhẹ.

– Ngươi là Từ Huyền phải không?

Cung trang mỹ phụ cắn chặt hàm răng, cố nén thương thế, dưới chân pháp khí phi
hành hóa thành kinh chiến hà quang, trong khoảnh khắc giật lại cự ly bốn năm
trượng, tránh thoát một nửa công kích của Từ Huyền.

Mà lúc này cung trang mỹ phụ kia thân hình lung lay run rẩy, sắc mặt tái nhợt.

– Trương gia có thể xuất hiện kỳ tài như ngươi, không biết đến tạo hóa nào,
thế nhưng hôm nay đã định trước, ngươi giết không được ta.

Cung trang mỹ phụ đột nhiên bay xuống phụ cận sông nhỏ.

Quanh thân Từ Huyền gào thét trận trận hồng quang, trong khoảng thời gian ngắn
phù không, híp mắt nhìn chằm chằm nước sông chảy xiết phía dưới.

Thình thịch!

Trong sông nhỏ đột nhiên bắn ra một nam tử cao lớn lực lưỡng, kinh hô một
tiếng:

– Phiền muội, đây là tình huống gì, sao ngươi lại bị một tiểu bối truy sát
đến nông nỗi như vậy?

Khí tức trên người nam tử kia, so với cung trang mỹ phụ đều phải mạnh mẽ hơn
một mảng lớn, tu vi càng đạt đến Luyện Thần tứ trọng.

Sắc mặt Từ Huyền ngưng trọng, Luyện Thần Cửu Trọng đồng dạng là cứ tam trọng,
một phần ranh giới.

Luyện Thần tứ trọng cường giả này so với cung trang mỹ phụ Luyện Thần tam
trọng cường đại hơn không chỉ một bậc nửa trù.

Từ Huyền đang do dự, có nên tiếp tục truy sát hay không.

– Đông Phương Lâm, ta và ngươi liên thủ diệt sát người này, đem hắn bóp chết
từ trong nôi, nếu không hắn tất thành một đại tai họa của Đông Phương gia
trong tương lai.

Cung trang mỹ phụ mặt tựa hàn sương, trong mắt hiện lên hận ý, bắt đầu thi
triển tiên pháp.

Không chờ bọn hắn xuất thủ trước.

– Đừng tưởng rằng như vậy, ta cũng không dám giết ngươi!

Sắc mặt Từ Huyền trầm xuống, trong tiếng hừ lạnh bạo khởi giết về phía cung
trang mỹ phụ.

Dưới tình huống lấy một chọi hai hắn lại vẫn còn dám truy sát không tha!

– Cứu ta….

Mắt thấy Từ Huyền phi khoái cận thân, cung trang mỹ phụ đang thân thụ trọng
thương, hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Sưu sưu!

Một thân ảnh cao to phi khoái hiện lên, chắn ở trước mặt cung trang mỹ phụ,
đón đỡ tam quyền của Từ Huyền. “bang bang ầm” Trong hư không tiếng vang liên
tục, dư ba sóng khí cường đại cuốn theo tất cả phương viên mười trượng, phía
dưới nước sông dâng lên mấy thước cao, đằng khởi một mảnh nhiệt độ cao chưng
khô vụ khí.

Bang bang oanh!

Từ Huyền và thân ảnh cao to kia giao thủ, chỉ ở điện quang hỏa thạch.

Bịch bịch…

Sau khi giao phong ngắn ngủi, hai người nhất tề lui về phía sau.

Đông Phương Lâm biến sắc, hơi giật mình, lúc này cảm giác cái tay kia tê dại,
lực lượng của đối phương cũng quá kinh khủng, đồng thời, một cổ viêm độc quỷ
dị đáng sợ, theo khí huyết lan tràn trong cơ thể, thiêu đốt độc thực sinh cơ.
Cũng may tầng thứ chân lực võ tu của hắn, so với Từ Huyền mạnh hơn mấy trù,
trong khoảnh khắc đem hóa giải áp chế.

Sưu đinh đinh đinh hầu như là cùng một cái chớp mắt, cung trang mỹ phụ thừa cơ
chém ra liên tiếp hàn quang trong suốt, phủ đầu rơi xuống trên người Từ Huyền,
kích khởi một trận Hỏa Tinh, chợt vài tiếng “ti ti” Bốc lên vài đạo khói xanh,
bên ngoài thân chỉ để lại vài tia vết tích thật nhỏ, nhưng không có bên ngoài
thân thương tổn mang tính thực chất.

Chỉ thấy Từ Huyền cả người tựa như xích đồng, trên da thịt thậm chí mơ hồ
phiếm ra một tia ngân trạch không thể cảm thấy. Thân thể đồng chú đại thành
viên mãn, gần với tầng thứ Ngân Cương Chi Thể, miễn dịch đối với tiên pháp,
thập phần cường đại.

Thân là Viễn Cổ thể tu, nắm giữ Nguyên lực viêm hỏa thuộc tính, Từ Huyền thuộc
về loại Tu Giả công kích và phòng ngự đều siêu cường.

Đông Phương Lâm và cung trang mỹ phụ hoảng hốt, hấp một ngụm lãnh khí, lúc này
thiếu niên kia công kích và phòng ngự đều đáng sợ như vậy, nghiễm nhiên là
không có sợ hãi, thảo nào dưới tình huống như vậy còn dám quả quyết đánh tới.

– Một chọi hai?

Từ Huyền nhíu chặt mày lại, sắc mặt trầm xuống, trên người bỗng nhiên tản mát
ra một cổ đại thế, cả người hiện lên một tầng viêm quang bán trong suốt, như
hỏa thần phụ thể.

Trong lúc nhất thời, bốn phía nhiệt độ lại đột nhiên tăng lên, khí tức viêm
liệt thiêu đốt cìmg thần cảm chi uy nguyên thủy cổ phác, áp bách tứ phương, để
sinh linh bình thường thể xác và tinh thần rung động.

Ngô ông…

Bỗng dưng, Từ Huyền chậm rãi mở ra lòng bàn tay, hiện lên một đoàn chân viêm
trong sáng đỏ sậm, bên trong hiện lên một tia bích lam u quang, kinh tâm động
phách khí tức lan tràn ra.

– Đi!

Đông Phương Lâm đỡ cung trang mỹ phụ thụ thương không nhẹ, cũng không để ý đệ
tử Đông Phương gia còn lại bị giết đến hoa rơi nước chảy, hướng phía xa phi
độn đi.

Trong khoảnh khắc, hai người độn ra một hai mươi trượng, cung trang mỹ phụ
không giải thích được nói:

– Ngươi ta hai người liên thủ hẳn là có phần thắng nhất định, người này bất
quá là Tu Giả Luyện Thần nhất trọng.

– Trên người kẻ này hầu như tìm không được kẽ hở, dưới đấu lực, chúng ta
chiếm không được tiện nghi. Huống hồ, ngươi thụ thương không nhẹ, chờ Luyện
Thần Tiên Sư khác của Trương gia chạy tới, tình thế sẽ không hay.

Đông Phương Lâm vẻ mặt kiêng kỵ nói.