Tiên Hà Phong Bạo – Chương 227: Bắt đầu tranh phong – Botruyen

Tải App Truyện CV

Tiên Hà Phong Bạo - Chương 227: Bắt đầu tranh phong

Sau đó do Từ Huệ Lan và Long đại sư liên thủ, chỉ huy Tu Giả lưỡng tộc công
kích mấy vị trí góc chết phía sau thác nước.

– Huệ Lan, lấy thiên phú trận pháp này của ngươi, không tới mấy năm, có thể
an ổn ngồi trên địa vị Hoàng Long đệ nhất Luyện Trận Sư.

Trương Phong mỉm cười tán thán, hứa hẹn nói:

– Lần này trở về tộc, ngươi quang vinh thăng nhị đẳng khách liêu cũng không
thành vấn đề.

Nhị đẳng khách liêu, ta mới không hiếm lạ đây, có thể cùng ca ca ở một chỗ, ta
đã thảo mãn rồi.

Từ Huệ Lan niềm vui rạo rực nói, điều này khiến cho Trương Phong có chút uể
oải bại lui.

– Vị Từ cô nương này tuổi còn trẻ, đã có trận pháp tạo nghệ như vậy, cùng
Luyện Trận Đại Sư liên thủ, ngày sau thành tựu không thể đo lường a.

Phụ cận không ít Tu Giả sợ hãi than nói.

Tình hình lần này để ba gã Luyện Trận Sư Mục lão của Trương thị gia tộc sắc
mặt cực kỳ bối rối, hận không thể tìm cái lỗ để chui xuống đất.

Bành bành ầm…

Dưới mọi người công kích, bốn phía thác nước bốc lên một tầng thủy ngũ quang
thập sắc, từng trợn sóng gợn, thác nước khi thì đoạn lưu, phía sau vách núi
chấn động không ngừng, một mảnh thiên nhiên linh khí chưa tán, nhằm phía bốn
phương tám hướng, hình thành một tiểu hình phong bạo, để một ít Luyện Khí Tiên
Sĩ ngự vật di động khoảng không ở giữa không trung đứng thẳng bất ổn.

Trận pháp thủy mạc dần dần ảm đạm, chỉ tới nửa canh giờ “phanh” một tiếng, hóa
thành một mảnh quang điểm tan vỡ.

Rất nhanh, quang cảnh phía sau thác nước hiển hiện ra, một cổ khí thế sắc bén
bàng bạc, xông thẳng mà đến, cũng như sông trời nghìn dặm trút xuống, đó là
một loại ý cảnh không thể hình dung được.

Phía sau thủy liêm thác nước, mơ hồ có thể thấy được một khối bình địa, trên
vách núi có có một đạo đoạn ngân nhìn mà kinh hãi, dài đến vài chục trượng,
như một cái hồng câu, tựa như bị một cây trường đao thật lớn chém qua, sâu
không thấy đáy.

Ánh mắt của mọi người cũng không nhịn được bị đoạn ngân kia hấp dẫn. Mặt trên
của nó ẩn chứa Thần Cảnh linh năng, thậm chí có thể mang đến cho Luyện Thần Kỳ
Tiên Sư trùng kích tâm hồn.

Từ Huyền chăm chú nhìn đạo đoạn ngân sâu không thấy đáy kia, trong lòng hoảng
sợ, rốt cuộc muốn hạng lực lượng nào, mới có thể tạo thành công kích sắc bén
như vậy, thế cho nên đến nay vẫn bảo tồn cổ uy năng trùng kích tâm thần này.

– Tài liệu nham bích kia, là một loại nham thạch thập phần cứng rắn lạnh lẽo
trong Tu Giới, mà đạo đoạn ngân kia hầu như để cả vách núi xuyên thủng…

Trên tràng một vị Luyện Thần Kỳ Tiên Sư hoảng sợ nói.

Cả tòa vách núi cao tới bảy tám trăm thước, chiếm mấy nghìn mẫu trên mặt đất.
Lực một đao trảm xuống hầu như đem nó hoàn toàn xuyên thủng, có thể thấy được
uy năng của nó.

– Chỗ cổ tích này, quả nhiên là cổ đại đại năng lưu lại, ngân ngân kia biểu
hiện uy năng, sợ rằng viễn siêu công kích Ngưng Đan kỳ.

Gia chủ Trương thị đứng lặng trước Quỳnh Ngọc Phi Các, sợ hãi than không ngớt.

Đạo đoạn ngân phách thiên trảm địa kia, trải qua vô số năm tháng, cho đến hôm
nay còn tàn dư một tia ý cảnh linh năng, trở thành Thông Thần Cổ Tích cung cấp
cho hậu nhân tìm hiểu.

Lưỡng tộc Tu Giả từ xa nhìn ra, cảm thụ cổ ý cảnh kia, người ngộ tính cao sẽ
có thu hoạch.

Sưu sưu sưu lưỡng tộc rất nhiều Tu Giả đều đi qua thủy liêm đi tới đi tới bình
địa phía sau thác nước. Chỉ một bước quan sát Thông Thần Cổ Tích kia.

Càng là tới gần, đoạn ngân kia toả ra linh năng áp bách càng là cường đại, khi
tiếp cận cự ly mười trượng, ngay cả Luyện Thần Kỳ Tiên Sư bình thường đều
camrt hấy khó chịu.

Trên một khối bình địa trước vách núi, còn lưu lại hai vết chân sâu đến hai
thốn, so với vết chân thường nhân muốn lớn hơn không ít.

Ánh mắt Từ Huyền nhìn kỹ vết chân kia, cũng cảm thụ được một cổ lực cảm trầm
trọng bàng bạc vô tận để huyết nhục trong thân thể hắn mơ hồ run rẩy.

Hiển nhiên, hai dấu chân này cũng là một bộ phận của Thông Thần Cổ Tích.

Trừ đoạn ngân và vết chân ra, ở sâu trong vách núi còn một bãi đất, trên vách
đá có khắc ba chữ nhỏ: Vân Thiên Ngân. Mấy chữ đó trong mờ mịt lộ vẻ quả quyết
mạnh mẽ, sắc bén tận trời, hấp dẫn rất nhiều người.

Từ Huyền đảo qua ba chỗ cổ tích, hết lần này tới lần khác cặp vết chân kia đối
với hắn hấp dẫn trùng kích càng lớn hơn, mà rất nhiều người là bị đoạn ngân và
chữ viết hấp dẫn.

– Vân Thiên Ngân! Đây hình như là một vị cường giả truyền kỳ mấy vạn năm
trước, khi đó Côn Vân Quốc còn chưa có xuất hiện, người này tại Tiểu Ngư Giới,
cũng từng lóe ra một đạo ánh sáng rực rỡ, uy chấn một thời, chỉ là sau này
chẳng biết đã đi đâu…

Trương Vũ Hàm thấp giọng lẩm bẩm nói.

Sau đó cao tầng lưỡng tộc thấp giọng nghị luận một trận.

Sau một lát, gia chủ Trương Thiên Luân trầm giọng nói:

– Chỗ Thông Thần Cổ Tích này xác thực có thể xếp vào nhị phẩm, phóng nhãn
khắp Hoàng Long Thành cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Thế nhưng Thông
Thần Cổ Tích linh năng, theo hậu nhân tìm hiểu, sẽ dần dần xói mòn. Trước hết
người lĩnh ngộ hiệu quả tốt nhất.

– Một chỗ Thông Thần Cổ Tích như vậy, Đông Phương gia ta là tình thế bắt
buộc, Trương Thiên Luân, chúng ta nói ra thôi.

Đông Phương Uy quát lạnh một tiếng.

Lúc này, lưỡng đại gia tộc rất nhiều Tu Giả đều tụ tập phía trước Thông Thần
Cổ Tích này, thế tất có một hồi tranh đoạt.

– Dựa theo ban đầu tiến hành thương nghị.

Trương Thiên Luân thản nhiên nói.

– Được, lưỡng tộc ta đều phái ra mười tên tuổi trẻ tài tuấn, tuổi không được
vượt lên trước hai mươi lăm. Trong thời hạn một ngày, một bên bị hoàn toàn
trục xuất khỏi cổ tích sẽ thua, ngược lại, bên còn lại thu được quyền sử dụng
Thông Thần Cổ Tích.

Đông Phương Uy chậm rãi giơ tay lên, lui về phía sau rời khỏi Thông Thần Cổ
Tích.

Cao tầng Trương thị gia tộc cùng Tu Giả còn lại cũng đều lui lại.

Rất nhanh, trên bình địa chỉ còn lại có mười tên tuổi trẻ tài tuấn của lưỡng
tộc, phân biệt lấy Trương Phong và Đông Phương Bá dẫn đầu.

– Ca ca cẩn thận.

Trước khi Từ Huệ Lan rời khỏi, trong mắt mang theo vài phần lo lắng.

Từ Huyền đứng ở bên cạnh Trương Phong, ánh mắt đảo qua. Đông Phương gia mười
tên tuổi trẻ tài tuấn địa khái trên dưới hai mươi tuổi, chí ít nắm giữ tu vi
đã ngoài Luyện Khí thất trọng.

Bầu không khí trên tràng dần dần áp lực, rất nhiều người thân thể căng thẳng,
thần quang hội tụ, pháp lực hoặc giả chân lực trong cơ thể mơ hồ tán loạn…

Mà phi chu đầu rồng của lưỡng đại gia tộc phiêu phù ở hai bên thủy liêm, đông
đảo trưởng bối cao tầng tập trung tinh thần, nghỉ chân quan khán.

Có thể lường trước, trong Thông Thần Cổ Tích đãn diễn ra tranh đoạt giữa những
tài tuấn mạnh nhất Hoàng Long Thành.

Cùng trong dự liệu của Từ Huyền, tràng tranh phong lúc này chính là đối kháng
giữa một đám tuổi trẻ mạnh nhất của hai đại gia tộc Hoàng Long Thành.

Một ngày này hai mươi người hỗn chiến cùng một chỗ, lực lượng một người nào
đó, sẽ có vẻ nhỏ bé, Luyện Thần Kỳ Tiên Sư chân chính có thể chiến đấu, tựa hồ
có thể đếm được trên đầu ngón tay.