– Từ khách nhân, ngươi đã là hảo bằng hữu của Phong ca, như vậy không ngại để
Vũ Hàm gọi ngươi một tiếng Huyền ca.
Trương Vũ Hàm mím môi cười, ngữ khí thân thiết thản nhiên, có thể bởi vì rượu
ngon kích thich, trên khuôn mặt hoàn mỹ như ngọc, hiện lên một mảnh hồng phấn
rung động lòng người.
– Cũng được.
Từ Huyền không thể lại cự tuyệt thành tâm của Hoàng Long đệ nhất mỹ nữ, luận
tuổi tác hắn vừa vặn so với Trương Vũ Hàm lớn hơn vài tháng.
Bất quá, Từ Huyền và Trương gia cũng không phải là quan hệ họ hàng, có thể để
đại tiểu thư xưng hô một tiếng Huyền ca. Bực vinh quang này khiến người khác
ao ước, để mấy người Lâm Huy cách đó không xa, như rơi vào Thâm Uyên vạn
trượng, thất lạc rất nhiều, sinh ra ghen ghét càng mãnh liệt!
Đợi cho mấy người Lâm Huy rời đi, Từ Huyền mới chậm rãi chậm rãi nói rõ cừu
hận của mình và Đông Phương Bá Đông Phương Bá.
Sau khi nghe xong, mấy người Trương Phong không khỏi líu lưỡi, không nghĩ tới
phụ thân Từ Huyền từng bị Đông Phương Bá đánh cho tàn phế.
Mà lúc đầu tại Hoàng Long Thành, Từ Huyền đánh cuộc thắng lợi, từ trong tay
Đông Phương Bá thắng được Tam Linh Lộc Huyết, cái này phảng phất như đã được
trong u minh an bài.
– Huyền ca khí phách và ẩn nhẫn, khiến người khác bội phục, đem đó tại Trương
Thiên Linh Lâu càng bất động thanh sắc, từ trong tay cừu gia, thắng được Tam
Linh Lộc Huyết. Sớm biết như vậy, Vũ Hàm cũng không nên tại Tam Linh Lộc Huyết
làm khó Huyền ca…
Trương Vũ Hàm ngữ khí ôn nhu, lại có chút tự thẹn.
Lần đầu cùng Từ Huyền gặp mặt, ở trong cảm nhận của nnafg, đối phương bất quá
là một thiếu niên có tiềm lực, cái này phóng nhãn khắp Hoàng Long Thành cũng
là vô số kể.
Nhưng mà, ai có thể ngờ tới, thảo căn thiếu niên đến từ sơn thôn tiểu môn phái
này, lần lượt sáng tạo kỳ tích, hóa có thể thành không thể, mỗi một lần biểu
hiện, đều để hạng người cao quý tuyệt mỹ như Trương Vũ Hàm hơi bị kinh hỉ,
nhìn hắn với cặp mắt khác xưa.
– Vũ Hàm cần gì bởi vậy mà tự trách, ngươi xuất phát từ lợi ích của gia tộc,
lúc đầu không có trợ giúp ta, cũng là chuyện trong tình lý.
Đối với Trương Vũ Hàm áy náy tự thẹn, Từ Huyền cười cho qua. Trong lòng hắn
không phủ nhận đối với nữ tử xinh đẹp tuyệt trần băng tuyết thông minh này có
hảo cảm. Nhưng nếu chính mình chính mình chỉ là một tiểu tử bình thường không
có chí tiến thủ, hoặc giả cũng không có những biểu hiện quá kinh diễm sau đó,
thì sẽ có một phen kết quả thế nào, cũng khó có thể đoán được…
Cho đến đêm khuya, thịnh hội sinh nhật lần này của Trương gia, mới xem như kết
thúc, người ra về.
Trên Linh Lâu còn lai ba người cuối cùng, trừ Trương Phong, Trương Vũ Hàm ra
còn có Sở Đông vị thiên tài Tiên Diễn Sư này.
Sở Đông từ lúc cùng Từ Huyền nói chuyện với nhau, vẫn trầm mặc không nói, tựa
hồ rơi vào trong tâm lý do dự nào đó.
Đây cũng là lần đầu Trương Phong thấy Sở Đông như vậy.
– Sở công tử, ngươi vừa rồi cùng hắn trò chuyện một hồi,, lại không biết có ý
kiến gì không?
Trương Vũ Hàm trong đôi mắt đẹp tựa như thi họa, hơi mỉm cười.
– Trương Phong huynh, ngươi có thể kết giao người này, có lẽ là một chuyện
may mắn hiếm có nhất trong cuộc đời này.
Sở Đông tựa như có thâm ý nói.
Trương Phong cảm thấy giật mình, lại thản nhiên nói:
– Ban đầu ta và Từ Huyền quen biết, là bởi vì cảm thấy hợp ý, thập phần hợp
khẩu vị, ngược lại không nghĩ tới hắn lợi hại như vậy.
– Bởi vì hắn tồn tại, ta có một quyết định mới.
Sở Đông nhìn bầu trời đêm vô tận mênh mông, hít sâu một hơi, trong mắt lóe ra
quang hoa sáng sủa.
– Quyết định gì?
Huynh muội Trương Phong hiếu kỳ nhìn hắn.
– Ta quyết định tạm thời lưu lại Hoàng Long Thành.
Khóe miệng Sở Đông lóe lên mỉm cười.
Trương Phong nghe vậy, giật mình không nhỏ, vui vẻ nói:
– Ngươi vốn đã nói hai tháng sau sẽ rời khỏi Hoàng Long Thành, hiện tại dĩ
nhiên không đi, là bởi vì Từ Huyền sao? Cái này thực sự quá tốt!
Trên khuôn mặt thanh tú của Trương Vũ Hàm cũng lộ ra một tia vui mừng, nếu có
Sở Đông vị tiên diễn kỳ tài này tương trợ, thời gian tới Trương Phong và Đông
Phương Bá đối kháng sẽ nhiều thêm vài phần thắng.
Từ Huyền và Du Cầm cùng nhau trở lại Thanh Sơn Lục Cư, ngược lại cũng là an
bình vui vẻ.
Hầu hết linh tài tốt của Từ Huyền đều đặt ở trong ký ức tinh hải, nhưng tốc độ
tu luyện càng không chậm hơn so với trước bao nhiêu.
Chỉ là mỗi khi hắn đi vào giấc ngủ, ngày thứ hai thanh tỉnh lại đều cảm giác
được thân thể dị thường thoải mái, hình như ngâm tròn cả đêm trong bồn Linh
Dược.
Chẳng những như vậy mà ngay cả những bệnh kín trên người bởi tu luyện lưu lại
cũng tiêu tan thành không.
Từ Huyền thập phần kinh ngạc, loại biến hóa này từ ngày ấy từ chợ tự do trở về
vẫn tồn tại.
Hắn rất nhanh đoán được, những biến hóa này hơn phân nửa là cùng viên Nguyệt
Quang Bí Châu kia có liên quan.
Viên bí châu này tiềm tàng ở sâu trong cơ thể, Từ Huyền hô hoán không được,
không thể chủ động khống chế.
– Xem ra chỉ đành tàn hồn kiếp trước thức tỉnh, hắn hẳn là có thể nhìn ra
được chút kỳ hoặc.
Từ Huyền nhẹ nhàng thở dài, chỉ đành an tâm tu luyện, yên lặng chờ đợi, không
chỉ có chờ đợi tàn hồn, cũng là chờ đợi thời cơ.
Mấy ngày, một tin tức kinh hỉ truyền đến, muội muội Huệ Lan được người của
Trương gia hộ tống đến Hoàng Long Thành.
Sau khi gặp lại, Từ Huệ Lan nước mắt như mưa, thân thể mềm mại hơi run động, ở
trong lòng Từ Huyền khóc lóc:
– Ca ca, từ lần trước ngươi rời khỏi…ta đã lo lắng muốn chết.
Từ Huyền an ủi chốc lát, rồi để Từ Huệ Lan đưa đến Thanh Sơn Lục Cư.
Luận tuổi tác, Từ Huệ Lan và Du Cầm xấp xỉ, cũng không lớn hơn mấy tháng, nhị
nữ gặp lại như bạn cũ, thập phần hòa thuận.
Tư chất của Từ Huệ Lan không kém Du Cầm nhiều lắm, nhưng bởi nhập môn chậm một
chút, tu vi dừng lại tại Luyện Khí tam trọng, lúc này cách Luyện Khí tứ trọng
cũng không xa.
Nhưng luyện trận một đường, bản thân chính là một loại đại môn hạo hãn có thể
xúc tiến tu hành, mặc dù Từ Huệ Lan thời gian tu luyện so với người khác ngắn
hơn, thế nhưng thông qua tìm hiểu lý giải đối với rất nhiều trận pháp, cũng
giúp tu luyện cảnh giới tăng trưởng.
Từ Huệ Lan tính cách hơi chút hoạt bát, từ sau khi nàng đến, Thanh Sơn Lục Cư
náo nhiệt hơn rất nhiều, thường xuyên nhìn thấy nàng ở trong Linh Viên bày đặt
trận pháp, thỉnh thoảng truyền đến truyền đến chấn hưởng và linh khí ba động
kinh tâm động phách.
Từ Huyền không biết muội muội ở trên trận pháp tạo nghệ cụ thể ra sao, thế
nhưng theo ký ức kiếp trước đến xem, tựa hồ so với những Luyện Trận Sư đã gặp
kia lợi hại hơn nhiều lắm. Dù sao Tuệ Lan lúc này cũng đã bắt đầu sáng tạo
thay đổi một ít trận pháp.
Muội muội sắp xếp ổn thỏa, sau đó, Từ Huyền bắt đầu nhất tâm tu luyện.
Đạt được Luyện Khí lục trọng, hắn sắp sửa trùng kích Luyện Khí thất trọng tầng
thứ thượng vị Tiên Sĩ.
Luyện Khí Cửu Trọng đồng dạng là cứ cách ba trọng một tầng thứ.
Lúc này Luyện Khí thất trọng, đối với Từ Huyền mà nói, là một bình cảnh nhỏ,
muốn trong khoảng thời gian ngắn đột phá cũng cũng không dễ dàng như vậy.
Đại khái mười ngày trôi qua, Từ Huyền không thể đột phá Luyện Khí thất trọng,
mà Du Cầm và Huệ Lan, trước sau tấn cấp, phân biệt tấn chức Luyện Khí lục
trọng và Luyện Khí tứ trọng.
Du Cầm có đại trưởng lão lực mạnh tài bồi, bản thân tư chất siêu phàm, lại
thêm thuần tâm trong sáng, dưới nhất tâm tu luyện tự nhiên là làm ít công to.
Đem so sánh, thể tu chi đạo càng gian nan hơn, mà Từ Huyền càng nhiều linh tài
và linh đan tốt, đều ở trong Ký Ức Tinh Hải Ký Ức Tinh Hải, muốn nhanh chóng
trùng kích Luyện Khí thất trọng cửa này có chút khó khăn.
Ngay tối một ngày này, Từ Huyền trong lúc ngủ mơ, cảm thụ được một cổ khí tức
vừa mới thức tỉnh quen thuộc.
– Ngươi rốt cục tỉnh lại.
Từ Huyền kích động không ngớt, nhìn chằm chằm thân ảnh tàn phá ở trong tinh
không chậm rãi ngưng hiện kia.
– Di!
Tàn hồn kiếp trước vừa mới thức tỉnh, thần sắc biến đổi:
– Chỗ nào không thích hợp,…sau khi ta ngủ say có phát sinh chuyện gì dị
thường hay không?
– Chỗ nào không thích hợp, sau khi ta ngủ say, có phát sinh chuyện gì dị
thường hay không?
Tàn hồn kiếp trước vừa mới thức tỉnh, ánh mắt đã nhìn quét khắp nơi Ký Ức Tinh
Hải.
– Chuyện dị thường? Đó ngược lại xác thực gặp phải một chuyện quỷ dị trong
quỷ dị…
Từ Huyền lập tức đem chuyện Thần Điếm Phô ngày ấy tao ngộ tại Hoàng Long Thành
kể lại một lần.
– Bảo bối gì, để ta nhìn xem.
Tàn hồn kiếp trước, ánh mắt lóe ra bất định, bắt đầu bắt đầu lục soát tường
tận Nguyệt Quang Bí Châu trong cơ thể Từ Huyền.