Chính cái gọi là vật họp theo loài, Trương Phong vì Từ Huyền giới thiệu mấy
người khí độ và phẩm tính đều vượt qua ngôn từ cũng không có bất kỳ ai có thể
coi thường, tối thiểu cũng là biểu hiện ra như vậy.
– Từ huynh, trịnh trọng giới thiệu cho ngươi một chút, vị này chính là Hoàng
Long Thành tiên diễn kỳ tài ngàn năm khó gặp một Sở Đông! Hắn là một trong hảo
bằng hữu của ta.
Trương Phong vẻ mặt trịnh trọng, vì Từ Huyền giới thiệu một vị thiếu niên nho
nhã, trong ánh mắt mang theo vài phần kính nể.
Thiếu niên này trang phục thư sinh, ước chừng mười bảy mười tám tuổi, cùng
Trương Phong tuổi tác xấp xỉ, trên mặt không sợ hãi nhưng một đôi mắt thâm
trầm lãnh tĩnh, dưới ánh mắt va chạm, khiến người khác có cảm giác tâm lạnh
không hiểu.
Nếu không có Trương Phong trịnh trọng giới thiệu, Từ Huyền còn vị tất sẽ chú
ý, dưới một đánh giá cũng là âm thầm giật mình.
– Ta là Sở Đông, tên của Từ huynh đã từng nghe qua.
Trong mắt Sở Đông một mảnh bình tĩnh, vô hỉ vô ưu, nhưng Từ Huyền lại cảm thụ
được đối phương đã đem toàn thân chính mình quan sát vài lần, có một loại cảm
giác lạnh lẽo.
Nhân vật có thể được Trương Phong thiếu chủ tôn sùng quả nhiên không tầm
thường.
Trương Phong ở một bên, cũng là tận lực tác hợp,, Từ Huyền có thể cùng Sở Đông
trở thành hảo bằng hữu. Nhưng Từ Huyền chung quy cảm thấy người này bụng dạ
khá sâu, hoàn toàn bất lộ sơn thủy, trong lòng có chút phòng bị.
– Quên nói cho Từ huynh, Sở Đông tu hành là Tiên Diễn Thôi Toán rất đặc biệt
trong Tiên đạo am hiểu tiên pháp mưu tính. Đã từng tại Phương Thiên Học Phủ ở
lại một khoảng thời gian, cho dù phóng nhãn khắp Phương Thiên Trọng Thành cũng
là kỳ tài hiếm thấy.
Khi Trương Phong nói lời này, còn âm thầm ra hiệu bằng ánh mắt.
Từ Huyền nghe vậy cũng giật mình không nhỏ, Tiên Diễn Thôi Toán một lưu phái
này, bản thânở trong Tu Giới chính là kỳ lạ hiếm thấy, tu luyện hà khắc, vượt
quá tuyệt đại đa số phương thức tu hành trên thế gian.
Một đạo này không truy cầu vô hạn thần thông lực lượng, cũng không truy cầu
đối kháng thân thể, lại chú ý đối với khống chế Thiên Địa, sắp đặt đối với số
phận.
Theo một ít tin tức ký ức kiếp trước, một loại tiên tu này tựa hồ bị xưng là
Tiên Diễn Sư. Thường thường ở trong chiến tranh Tu Giới quy mô lớn, tạo được
tác dụng hết sức quan trọng, ảnh hưởng sinh tử của hàng ngàn hàng vạn Tu Giả.
Từ Huyền không khỏi nghiêm nghị phát sinh kính trọng, cười nói:
– Không nghĩ tới các hạ đúng là Tiên Diễn Sư hiếm thấy trong Tu Giới, vẫn nói
người tu hành bị coi là nghịch thiên mà đi, lại để cho người khác bội phục.
– Từ huynh cư nhiên biết chức nghiệp Tiên Diễn Sư gần như đã bị quên lãng
này.
Trong con ngươi thâm trầm của Sở Đông bỗng dưng thoáng hiện một tia sáng, ánh
mắt nhìn ra bầu trời bên ngoài song cửa:
– Hôm nay Phương Thiên Lục Thành yên ổn mấy trăm năm, giống như một ao tù,
nhưng trong Côn Vân Quốc Đô ba đào gợn sóng, ta suy đoán khoảng gần hai mươi
năm tất có đại loạn, thế tất cũng sẽ ảnh hưởng lan đến Hoàng Long Thành.
Từ Huyền âm thầm líu lưỡi, cảm tình Tiên Diễn Sư loại chức nghiệp tu hành này,
e sợ thiên hạ không loạn, chỉ có ở trong loạn thế, mới có thể trán phóng quang
hoa của chính mình.
Nếu như Sở Đông này suy tính không sai, trong hai mươi năm trong một quốc gia
Tu Giới đại loạn nổ ra, như vậy loại tiểu nhân vật như con kiến hôi như bản
thân thế tất cũng sẽ giãy dụa trong cơn nước lũ.
– Nhân vật như Từ huynh nếu là có thể ở lại bên người Trương thiếu chủ, ngày
sau nhất thống Hoàng Long cũng không phải là không có khả năng.
Sở Đông xoay chuyển ánh mắt trên mặt trên mặt lộ ra mỉm cười hiếm có, tĩnh
lặng nhìn Từ Huyền.
Một lời này, để Trương Phong giật mình không nhỏ:
– Đây xem như là kết quả suy tính của Sở huynh sao? Ta nhớ rõ lúc trước ngươi
là nói qua, sau này ta định trước sẽ bại bởi Đông Phương Bá.
Từ Huyền cũng không nghĩ tới, Sở Đông vị Tiên Diễn Sư này lại đánh giá mình
cao như vậy.
Mà trước đối phương, càng suy đoán ra Trương Phong nhất định sẽ bại bởi Đông
Phương Bá, Từ Huyền nghe cũng hiểu được có đạo lý. Trương Phong tâm tính nhân
hậu, khuyết thiếu một loại quyết đoán sát phạt hung ác, những phương diện này,
cùng Đông Phương Bá kém hơn không tí.
– Thiên Cơ khó dò.
Sở Đông lắc đầu, tự nhiên nói:
– Cho dù là Luyện Thần Kỳ Tiên Sư cũng khó mang đến cho ta loại diễn toán trở
lực khó khăn này, Từ huynh có thể nói là người thứ nhất đời này gặp được.
Từ Huyền không nghĩ tới chính mình tồn tại lại mang đến cho Sở Đông trở lực
như vậy.
Chính mình lúc này không phải chỉ là một tiểu nhân vật sao? Ha là, ký ức tại
tiền thế tỉnh lại, đã đi lên con đường quỷ thần khó lường.
– Sở huynh quá khen, Từ mỗ một lòng truy cầu đại đạo đỉnh phong, cho dù gặp
phải tranh đấu loạn thế cũng không có hứng thú.
Từ Huyền tương đối uyển chuyển biểu đạt tâm chí của mình.
Truy cầu đại đạo đỉnh phong, cùng với tiên hà thần bí kia, phá giải mê hoặc
kiếp trước, những thứ này mới là nguyện vọng đời của Từ Huyền.
Hắn nán lại Hoàng Long Thành mục đích chủ yếu, một là vì sinh tồn, hai là vì
phá hủy Đông Phương gia tộc.
Sở Đông không thể không cười một tiếng nói:
– Tu Giới chiến tranh mục đích bản chất là vì trọng tân phân phối lại tài
nguyên hiện có trong Tu Giới, một ngày phát sinh chiến tranh đại quy mô, không
có bất cứ một thế lực gì, hay một người nào có thể hoàn toàn tránh khỏi.
– Nếu như có thể nhất thống Hoàng Long đem toàn bộ tài nguyên trong phương
viên mấy nghìn dặm chiếm cứ, giả như có thể nhất thống có thể cướp đoạt tài
nguyên tốt nhất trong một hai vạn địa vực sử dụng cho bản thân. Nếu có thể
nhất thống cả Côn Vân Quốc, như vậy là có thể nắm giữ tài nguyên cả một quốc
gia, lấy vố số trân bảo kỳ vật phụ trợ, tựa như một người thiên phú bình
thường, cũng có thể dễ dàng bước lên tầng thứ đã ngoài Kim Đan đại đạo.
Một phen lời nói của Sở Đông khiến đề phòng trong lòng Từ Huyền, người này lại
có dã tâm và thiết tưởng như vậy.
– Lấy loại suy đoán này…
Sở Đông đột nhiên hít sâu một hơi:
– Giả thiết, người nào đó có thể thống trị cả Tu Giới, như vậy cho dù một kẻ
linh căn bỏ đi dưới cùng cực vô hạn tài nguyên phụ trợ, lấy nhất giới khí vận
gia thân, cũng có cơ hội bước lên đỉnh phong của Tu Giới, trở thành nhân vật
chí cường truyền kỳ bất hủ.
Lời vừa nói ra, không chỉ Từ Huyền giật mình, mà Trương Phong cũng khiếp sợ
cực điểm, trong lòng thầm nghĩ, Sở Đông luôn luôn không dễ dàng thổ lộ nội
tâm, nhưng không nghĩ tới hôm nay cùng Từ Huyền gặp nhau, lại nói ra những lời
này.
– Nhị vị không tin sao?
Sở Đông khôi phục vẻ mặt thâm trầm khó lường.
Trương Phong lắc đầu, hiển nhiên không trả lời được. Ở trong suy nghĩ của hắn
tu luyện là tiến hành theo chất lượng, vả lại cần cảnh giới phụ trợ nhất định.
– Từ mỗ tin tưởng, nhưng Sở huynh cũng có thể tin tưởng, đây chỉ là một giấc
mộng xa không thể đến.
Từ Huyền mỉm cười hơi chút gật đầu.
Hắn có ký ức kiếp trước, biết được những lời này của Sở Đông cũng không phải
là ngông cuồng vô ích.