Tiên Hà Phong Bạo – Chương 209: Tiên Hòa lão điếm – Botruyen

Tải App Truyện CV

Tiên Hà Phong Bạo - Chương 209: Tiên Hòa lão điếm

Từ Huyền có chút ý động, nhưng lại khắc chế, dù sao vừa có thể hưởng thụ, lại
có thể xúc tiến tu vị tăng lên, ai không động tâm.

Mà Trương Phong có chút ngoài ý muốn, nô bộc Phương Cương bên cạnh, càng ai
thán, loại chuyện tốt này chính mình khó có thể hy vọng xa vời, thực hoài nghi
Từ Huyền này có phải là người ý chí sắt đá hay không.

Rời khỏi con đường đầy ánh sáng đỏ mê người kia, rất nhanh đi tới một phiên
chợ tự do đông đúc người qua lại.

Đặc sắc của phiên chợ này là, mua bán tự do, có thể lấy vật đổi vật, số lượng
đông đảo, rực rỡ muôn màu.

Thậm chí nơi đây thường xuyên có tiên sư Luyện Thần Kỳ đi dạo, hy vọng có thể
đào được bảo bối bị mai một.

Lại tới đây, cho dù là bọn người Trương Phong, cũng phải đứng im lặng quan sát
hồi lâu.

Đột nhiên Từ Huyền nghĩ tới lần trước, thời điểm đi tới đây, tàn hồn kiếp
trước sử dụng bí thuật tìm kiếm những bảo vật không rõ lai lịch.

Lần này tới, tự nhiên không thể bỏ qua cơ hội được.

– Tốt, ta sẽ nếm thử sử dụng linh hồn bí thuật, nhưng từ nay về sau ta sẽ ngủ
nửa tháng.

Tàn hồn kiếp trước vừa nói xong, bỗng nhiên trí nhớ Tinh Hải hiện ra trong óc
của Từ Huyền, một cổ linh hồn chấn động kỳ dị, bắt đầu khởi động trên người
của Từ Huyền, trong khoảnh khắc bao trùm cả phiên chợ tự do.

Trong chốc lát, Từ Huyền chỉ cảm thấy giác quan của chính mình, tăng lên tới
một độ cao không thể tưởng tượng nổi.

Tất cả sự vật bốn phía, mặc kệ lớn nhỏ, đều cực kỳ tỉ mỉ xoẹt qua trong đầu,
giống như phù quang di động, tuế nguyệt xuyên thẳng qua.

Một cổ lực lượng huyền bí tuyệt diệu, trong nháy mắt toàn bộ vật phẩm của
phiên chợ xuất hiện trong đầu của hắn, toàn bộ “Quét hình” một lần.

Từ Huyền không nghĩ tới bí thuật của tàn hồn kiếp trước, lại cường hoành như
vậy, loại giác quan cực kỳ tỉ mỉ tinh tế này, làm cho hắn cường đại giống như
thần linh, đem toàn bộ vật phẩm trong khu chợ tự do này, phân tích đến mức tận
cùng.

Loại trạng thái thần diệu này, nghĩ đến không có bất cứ bảo vật gì, có thể
tránh ánh mắt của hắn được.

– Bên kia, bên kia, còn có một góc bên trái. . . Khu vực ba!

Trong khoảng khắc Từ Huyền xác định được địa điểm của bảo vật, bởi vì trong
loại giác quan này, bất luận là món bảo vật nào, cũng giống như Dạ Minh Châu
trong đêm tối, thập phần dễ làm người khác chú ý.

Bởi vì thời gian cực kỳ có hạn, Từ Huyền chỉ xác định được ba khoa “Dạ Minh
Châu” sáng nhất.

– Ta phải ngủ say rồi…

Âm thanh của tàn hồn trong thức hải của hắn suy yếu, trí nhớ Tinh Hải vừa hiển
hiện, cũng bỗng nhiên biến mất.

Một khi tàn hồn thi triển bí thuật kia ra, thì trong phiên chợ tự do này, linh
hồn của tất cả tu giả, lâm vào giằng co ngắn ngủi.

– Ồ? Vừa rồi có chuyện gì xảy ra?

Trương Phong có một loại cảm giác là lạ, cảm giác mình giống như ngây ngốc
không hiểu trong một lát, nhưng không cách nào dùng ngôn ngữ để miêu tả.

Tên trung niên mặt đen bảo hộ cũng lắc đầu, nỉ non nói:

– Thật là kỳ quái.

Từ Huyền đã xác định ba khỏa “Dạ Minh Châu.” Vị trí, cười nhìn Trương Phong
nói:

– Nghe nói ở đây ngẫu nhiên có thể đào bảo, ta hôm nay phải thử vận may mới
được.

Trương Phong nghe vậy, cũng hứng thú, bắt đầu đi sàn chọn trong phiên chợ này.

Từ Huyền không đếm xỉa tới, đi tới vị trí “Dạ Minh Châu.” gần với mình nhất.

Nếu như nhớ không lầm, thì đây là khỏa Dạ Minh Châu ảm đạm nhất trong ba món
sáng chói nhất, hắn dừng lại trước một quầy hàng, ánh mắt nhìn qua một kiện
linh kiếm có màu xanh.

– Như thế nào, tiểu huynh đệ muốn thanh thượng phẩm linh kiếm này của ta hay
sao? Vật này cần Luyện Thần tứ tọng, mới có thể khống chế như ý được.

Lão giả râu bạc trắng chủ của hàng, thản nhiên nói.

Từ Huyền lập tức ngốc trệ, vật này la một kiện Linh Khí, do một tiên sư Luyện
Thần Kỳ chấp chưởng giao dịch, ở bên trong phiên chợ tự do này, cũng được xem
như một kiện bảo vật.

– Chỉ hiếu kỳ nhìn xem…

Từ Huyền ngượng ngùng cười cười rời đi, lão già tóc bạc cũng không có để ý,
hắn chỉ muốn thử trong tới phiên chợ tự do này thôi, cũng không cho rằng một
tiên sư Luyện Khí kỳ, có năng lực mua sắm vật ấy.

Rời khỏi quầy hàng này. Trong nội tâm của Từ Huyền cổ quái vận phần, rõ ràng
là tiên sư Luyện Thần Kỳ, lại bán đồ vật trong phiên chợ tự do này, làm hại
mình hưng phấn một hồi.

Vẫn còn hai cơ hội.

Từ Huyền nhanh chóng đi tới vị trí thứ hai, hắn dừng lại trước quầy hàng của
một trung niên nhân béo phì, xác định người này chỉ là một gã Luyện Khí kỳ,
hơi buông lỏng một hơi.

Hắn bất động thanh sắc đảo mắt qua cái mũ sắt cũ nát, ánh mắt lại chuyển qua
tấm linh phù ở bên cạnh, hỏi:

– Cái nhất phẩm linh phu này. Bán thế nào?”

– Đây là Hỏa Đạn Phù, mười lăm khối thứ phẩm linh thạch, nếu như tiểu huynh
đệ thiệt tình muốn mưa, cho ngươi một ưu đãi. Mười ba khối thứ phẩm linh
thạch.

Trung niên nhân mặt béo phì này tươi cười nói ra.

– Mười hai khối.

Từ Huyền lập tức trả giá, trung niên mập mạp này làm ra vẻ mặt đau khổ.

– Sinh ý của tiểu bản…

– Ta sẽ đi dạo nơi khác.

Từ Huyền làm bộ muốn đi.

– Đợi một chút tiểu huynh đệ, mười hai khối thì mười hai khối…

Trung niên mặt béo phì này thở dài.

Từ Huyền thò tay cầm lấy tấm linh phù, ***ng phải cái mũ sắt cũ nát, hiếu kỳ
nói: