– Thanh Mộc Trấn chính là địa bàn của Trương gia chúng ta, so với Hoàng Long
còn an toàn hơn, việc này ta phái người đi thu xếp một chút, ngươi có thể yên
tâm.
Đêm đó, hắn và Du Cầm cùng trở lại núi Lục Cư, thiếu nữ bên người, trên mặt
đẹp tràn đầy dáng tươi cười:
– Sư huynh thật lợi hại.
Bởi vì biết được thiên phú của Du Cầm, Trương Phong đáp ứng báo cáo gia tộc,
trước mắt không cần quan tâm tới nghĩa vụ của gia tộc, có thể đứng ở bên cạnh
Từ Huyền mà chuyên tâm tu hành.
– Du sư muội, thiên phú của ngươi vô cùng tốt, không lo tìm không thấy danh
sư. Chắc không qua mấy ngày, chắc chắn có trưởng lão trong nhà muốn thu ngươi
làm đồ đệ.
Từ Huyền khẽ cười nói.
Du Cầm nghe vậy, đầu cụp xuống, khóe mắt hồng nhuận phơn phớt, nàng thầm nghĩ
đứng ở bên cạnh sư huynh, so với bất kỳ địa phương nào cũng có cảm giác an
toàn hơn.
Vừa đi tới núi Lục Cư, Từ Huyền phát hiện cửa ra vào có một người đang đứng
chờ.
– Phương Cương?
Từ Huyền nhìn qua đại hán khôi ngô kia, cảm thấy ngoài ý muốn.
Bịch!
Phương Cương quỳ trên mặt đất, vẻ mặt thành khẩn nói:
– Phương Cương nguyện ý bái sư, cầu ngài chỉ con đường tu luyện chân chính.
Từ Huyền nhìn thấy hắn lần đầu tiên, đã hiểu được ý đồ của hắn tới, nhưng
không lập tức đưa ra câu trả lời thuyết phục.
– Ngươi muốn chấn hưng thể tu, suy nghĩ này không sai, có thể thi hành, nhưng
muốn trở thành cổ thể tu, nhất định sẽ cô độc. Thử nghĩ, bao nhiêu người dưới
tình huống không có linh khí trợ giúp, tu luyện tới Luyện Thể thập trọng, điều
này cần không chỉ là đại nghị lực, còn cần ngộ tính cực mạnh, nếu không thì
làm sao lĩnh ngộ được thập biến?
Từ Huyền rất nhanh bắt đầu trao đổi với tàn hòn kiếp trước.
Nếu như không có cảm ngộ kiếp trước, cho dù có Long Xà Cửu Biến, Từ Huyền khó
có thể đạp lên con đường thể tu.
Ngộ tính cùng đại nghị lực, trên thế gian này luôn thiếu người như vậy, cho dù
có, bọn họ cũng nhanh chóng tiến vào trong võ đạo và tiên đạo.
– Cho dù lưu cho ngươi một ít truyền thừa của thể tu, cũng không ngại. Nhưng
hạch tâm kiếp trước lưu lại, không thể truyền cho bất cứ kẻ nào.
Tàn hồn kiếp trước nói ra.
– Hạch tâm?
Từ Huyền chấn động, đột nhiên hắn nhớ tới, chính là trí nhớ tinh thể, lúc này
mới mở ra một phần mười.
– Ha ha, không sai, hạch tâm chân chính ngươi còn chưa mở ra, viễn cổ thể tu,
cuối cùng còn có phương thức tu hành, không phải duy nhất. Kiếp trước đạt tới
đỉnh phong, cơ hồ thế gian không có địch thủ, trong giai đoạn đó, ta từng tao
ngộ thể tu chân chính.
Tàn hồn kiếp trước nói thế, ngữ khí ngưng trọng.
– Kết quả biến thành như thế nào?
Trong nội tâm Từ Huyền chấn động, kiếp trước cùng tu tiên võ hai đạo, chính là
tổ hợp vô địch, có lẽ có thể coi rẻ vô số tu giả.
– Cho dù thể tu không có tạo nghệ bằng trước kia, nhưng thời điểm chiến đấu,
bế nghễ đỉnh phong kiếp trước, dùng mọi thủ đoạn, đều không tổn thương được
đối phương mảy may. Có lẽ thể tu đó đã đạt tới cực hạn, miễn dịch tất cả tiên
pháp thần thông, thậm chí ngay cả pháp tắc cũng không ảnh hưởng tới hắn được,
cơ hồ đồng đẳng trong thiên địa, không thứ gì thương tổn hắn được, đối phương
đã trưởng thành tới mức cùng tồn tại với thiên địa… Trận chiến ấy, cơ hồ là
gian khổ nhất kiếp trước.
Nghe đến đó, Từ Huyền ẩn ẩn hưng phấn, hỏi:
– Vậy kết quả cuối cùng là như thế nào…
– Kết quả đương nhiên là thể tu bại, cấp độ của hắn không bằng kiếp trước,
nhưng bởi vì đã tìm được nhược điểm của hắn, kiếp trước gần như dùng thủ đoạn
ngọc thạch câu phần, giết chết hắn, cũng chắt lọc trí nhớ của hắn, tiến hành
chỉnh hợp. Nếu không, ngươi cho rằng những trí nhớ viễn cổ thể tu này, có được
từ nơi nào?
Tâm thần Từ Huyền chấn động, không nghĩ lại như thế này, hít sâu một hơi:
– Nói cách khác, cho dù kiếp trước quán thông đạo võ hai nhà, nhưng nếu như
không phải cấp độ rất cao, mà lại tìm được nhược điểm trí mạng của đối phương,
cũng không có khả năng giết chết người này?
– Đúng là như thế. Sau khi chắt lọc trí nhớ của viễn cổ thể tu, đạt tới độ
cao của hắn, rốt cục minh bạch con đường chất phác nhất, ngược lại đã tiếp cận
với bản chất, nếu như đối phương đạt tới cấp độ cao hơn nữa, thua có thể là
chính mình, nhưng đã quá muộn. Bởi vì lúc ấy, căn cơ đã định, mà phương pháp
tu hành của thể tu, cơ hồ bài xích tất cả con đường tu hành của đời sau. Trước
khi vẫn lạc, hắn dùng tinh thần trí tuệ cả đời tìm hiểu, cũng từ những cơ sở
này, cải tiến sáng tạo ra, tạo ra một pháp môn thể tu đáng sợ và hoàn mỹ hơn,
thậm chí có thể siêu việt đỉnh phong của kiếp trước, cũng chính là nội dung
hạch tâm này. Đáng tiếc khi đó, hắn sắp sửa vẫn lạc, không có bất kỳ lặp cơ
hội lặp lại, chỉ có đem hi vọng này, ký thác cho cho thể tu tiếp theo, Tinh
Hải chi mê.
Tàn hồn kiếp trước đề cập tới những chuyện này, trên mặt lộ ra thần sắc và tim
đập nhanh:
– Ta chỉ mơ hồ biết những chuyện này, tình huống cụ thể, chờ ngươi mở trí nhớ
đầy đủ, thậm chí có thể tự mình nhận thức quá trình của trận chiến ấy.
Từ Huyền gật gật đầu, hắn cũng tò mò, kiếp trước làm sao tìm được nhược điểm
trí mạng của thể tu kia, đến tiếp sau đó tìm được nội dung hạch tâm hoàn mỹ,
là làm như thế nào?
Đương nhiên, kiếp trước cũng chết đi, đây là mê hoặc lớn nhất.
– Kiếp trước vẫn lạc, ta chỉ có thể phỏng đoán, có quan hệ tới Tiên Hà, nhưng
chỉ cần nhớ tới tin tức phương diện này, tâm hồn của ta đau đớn tới muốn
chết…
Tàn hồn kiếp trước trả lời.
Tiên Hà, đó là vô số tu giả, vô số chủng tộc hướng tới, là thánh địa chung
cực, cũng là bí mật lớn nhất của thể tu.
Trao đổi với tàn hồn kiếp trước, chỉ qua một lát.
Tâm thần của Từ Huyền phản hồi về, Phương Cương còn quỳ nguyên tại chỗ, vẻ mặt
tâm thần bất định chờ đợi câu trả lời thuyết phục.
Đối mặt với thỉnh cầu khẩn thiết của Phương Cương, Từ Huyền không rảnh suy tư,
lắc đầu nói:
– Ta không thể thu ngươi làm đồ đệ.
Theo như lời tàn hồn tiền thế nói, viễn cổ thể tu, nhất định là cô độc.
Cho đến khi đạt tới cấp độ cùng thiên địa đặt song song, đầu tiên là tăng cảnh
giới lên, đã phải cô lập chính mình, đây là một sự cô độc khó có thể nhận thức
rồi.
Phương Cương nghe vậy, thể xác và tinh thần chấn động, đã thất lạc, cũng có bi
thống, quỳ trên mặt đất, đau khổ cầu xin nói:
– Ta không cam lòng, ta biết đã đi con đường sai lầm, càng chạy càng xa.
Ngươi không thể chôn vùi một tia hi vọng cuối cùng của ta.
Du Cầm lập tức có chút không đành lòng:
– Sư huynh, hắn rất đáng thương, ngươi không thể giúp hắn sao?
Sắc mặt Từ Huyền trầm xuống, chằm chằm vào Phương Cương, cười lạnh nói:
– Từ mỗ vừa tới Trương gia, ngươi đã cùng Lâm Huy hùn vốn, muốn ra oai phủ
đầu với ta mà?
Đối với địch nhân tính toán mình, sao Từ Huyền có thể truyền thụ công pháp cho
hắn được chứ?
– Đó là Phương mỗ không đúng, cầu Từ Khách Liêu tha thứ, nhưng ta cũng nị Lâm
Huy lợi dụng, trước kia ta và hắn không có quen biết, chỉ muốn ở trước mặt
thiếu chủ biểu hiện một chút.
Sắc mặt Phương Cương như tro tàn, dập đầu trên mặt đất, bang bang vang lên.
Từ Huyền híp mắt, dò xét ánh mắt của hắn, người này bị lợi dụng, hắn cũng nhìn
ra được.
Thể tu đời sau, phần lớn là bị tu giả khác xem thường, huống chi Lâm Huy là
thế hệ chanh chua chứ.
– Chúng ta vô thân vô cố, mà ngươi thậm chí còn ý đồ mưu hại Từ mỗ. Các hạ
cho rằng, ta có lý do giúp ngươi sao.
Từ Huyền làm việc tuân theo bản tâm, nhưng không có nghĩa hắn là thánh nhân.
Phương Cương ngốc trệ, lập tức á khẩu không trả lời được: đối phương dựa vào
cái gì mà giúp mình? Chỉ bằng chuyện hôm nay, hai người có thể xem như quan hệ
đối địch rồi.
– Từ Khách Liêu, xin nghe ta nói một lời cuối cùng.
Phương Cương làm ra giãy dụa cuối cùng, quỳ trên mặt đất, ôm chặc chân của Từ
Huyền.
– Ngươi nói mau, thời gian của ta có hạn.
Từ Huyền gật đầu nói, hắn cũng muốn nghe xem, đối phương có thể đả động được
mình hay không.
Phương Cương hít sâu một hơi, ngôn từ khẩn thiết nói:
– Phương mỗ từ khi tu luyện thể tu, tất cả tu giả bên cạnh, đều xem thường
ta. Mặc dù là quan hệ tốt, nhưng loại xem thường từ trong nội tâm này, ta hoàn
toàn cảm nhận được. Bởi vì thể tu đã bị tu giới đào thải, là chức nghiệp không
nên tồn tại, Phương mỗ bởi vậy một mực sống trong thế giới không có tôn
nghiêm. Nhưng mà, tự hôm nay cùng Từ Khách Liêu chiến một trận, mặc dù ta bại,
rất thất lạc, nhưng trên con đường trở về, nghe được rất nhiều đệ tử gia tộc
cảm khái thể tu đáng sợ, kính sợ có phép… Lúc ấy ta thậm chí có tự hào
trong nội tâm, thể tu cũng có thể hãnh diện, cho nên ta đã nhìn thấy hy vọng.
Từ Huyền lẳng lặng nghe, Du Cầm bên cạnh có vẻ mặt đồng tình, rụt rè nói:
– Ngươi mau dậy đi.
– Ta không đứng dậy.
Phương Cương ngẩng đầu nhìn thẳng Từ Huyền:
– Nếu như Phương mỗ nhớ không lầm, các hạ đã từng nói qua ‘ ta không muốn
biến thành thể tu pháo hôi, cũng không phải bị người khinh thị đi vào lạc lối
của thể tu, ta muốn chấn hưng thể tu ’. Đã như thế, vì sao không chịu chỉ điểm
cho ta, chấn hưng con đường này.