Thần Ma Hệ Thống – Chương 98: Mua sắm – Botruyen

Tải App Truyện CV

Thần Ma Hệ Thống - Chương 98: Mua sắm

Nhạc Trọng dùng ngón tay chỉ vào đất, chỉ vào các món toàn bộ nồi hồ lô:

– Năm túi mì ăn liền đổi toàn bộ những cái này. Bằng không thì cứ giữ lại cho
mình dùng đi.

Tên lão bản tạp hóa cắn răng một cái, đồng ý nói:

– Thành giao!

Bây giờ lương thực ở huyện Thanh Nguyên cực kỳ khẩn trương, những nồi chén hồ
lô này có giá trị cực thấp, có rất ít người mua sắm. Năm túi mì ăn liền này có
thể làm cho lão bản được ăn no một thời gian.

Nhạc Trọng phất phất tay, đại cẩu tử móc năm túi mì ăn liền đưa cho lão bản.
Lâm Quân thì dẫn người cầm đồ vào trong tay.

– Lão bản! ! Nơi của tôi có đồ tốt! Đến chỗ của tôi mua đi!

– Lão bản, sang đây xem đi.

Nhìn thấy Nhạc Trọng mua sắm hào sảng như thế, người bán hàng chung quanh
nhiệt tình chào mời.

– Nhạc đội! Chỗ đó có người bán đồ nghề sửa xe kìa.

Thợ sữa chữa Trần Đại Lôi đi tới trước quầy hàng, nhìn qua đồ của cửa hàng này
thì con mắt sáng ngời, nhìn qua Nhạc Trọng nói ra.

Trần Đại Lôi là thợ sửa xe thuần phục, nhưng mà thời điểm chạy nạn nên hắn chỉ
đem theo đồ ăn. Nhìn thấy những công cụ bày trên cửa hàng, hắn liền nhịn không
được. Hắn thập phần biết rõ mình dừng chân trong đoàn đội của Nhạc Trọng thì
phải nhất định phát huy giá trị của mình, bằng không sẽ bị vứt bỏ.

Đạt được Nhạc Trọng đồng ý, Trần Đại Lôi đi tới trước cửa hàng bán đồ nghề sửa
xe, dùng bốn túi mì ăn liền mua toàn bộ dụng cụ của cửa hàng này..

– Lão bản! Qua nơi này mua đi, tính toán ngài giá tiện nghi một chút!

Nhìn thấy Nhạc Trọng ra tay hào phóng, những người bán hàng rong kia nhiệt
tình chào mời hơn.

Bây giờ ở trong căn cứ thành phố Lũng Hãi thì hút hàng nhất chính là lương
thực. Con đường này không có nhiều người ghé qua. Dù sao hiện tại trọng yếu
nhất chính là nhét đầy bao tử, rất ít người dùng lương thực quý giá đi mua đồ
tạp hóa.

Căn cứ thành phố Lũng Hãi này khác với Trường Quang Thôn, nơi này có đủ loại
công cụ. Rất nhiều công cụ Trường Quang Thôn không có. Nhạc Trọng một chuyến
này đi mua không ít công cụ, chuẩn bị mang về Trường Quang Thôn.

Thời điểm Nhạc Trọng đang đi qua đường thì một nữ tử ăn mặc quần jean siêu
ngắn, mặt áo sơ mi T-shirt màu trắng, tràn ngập khí tức thanh xuân, lớn lên có
vài phần tư sắc vợt tới trước người, nhìn qua Nhạc Trọng cầu khẩn nói:

– Đại ca! Muốn chơi tôi không? Tôi trước kia là nữ sinh cấp ba đấy, chơi cả
đêm thì cho tôi một gói mì ăn liền cũng được. Tôi đã một tuần chưa được ăn no,
cầu ngài xin thương xót, chơi tôi đi, tôi đói!

Nhìn qua nữ nhân vài phần tư sắc này, hiển nhiên không đến hai mươi tuổi,
trong mắt Nhạc Trọng hiện ra hào quang phức tạp, hắn thật không ngờ ở trong
căn cứ thành phố Lũng Hãi này do chính phủ thống trị lại có tình trạng này.

Quách Vũ cùng Lộ Văn nhìn qua thiếu nữ kia thì trong mắt tràn ngập đồng tình
cùng may mắn. Các nàng đồng tình tao ngộ của thiếu nữ, lại may mắn bản thân
mình gặp được Nhạc Trọng, nếu không các nàng không biết mình có thể vì đói
khát mà bán mình hay không.

Trần Trí Quang nhìn qua thiếu nữ cản đường, quay đầu nhìn qua Nhạc Trọng nói
ra:

– Nhạc ca, đừng để ý tới nàng! Chơi loại mặt hàng này mà cần một gói mì ăn
liền. Một gói mì ăn liền cũng có thể chơi 3P , hơn nữa còn là nữ sinh cấp ba
trước tận thế. Nếu như ngài muốn chơi, tôi mang ngài đi chơi.

– Đại ca! Tôi cái gì cũng nguyện ý làm! Chơi như thế nào tôi cũng chịu! Cầu
ngài, chơi tôi đi!

Nữ sinh cấp ba kia thoáng quỳ gối cầu xin trước người Nhạc Trọng.

Nhạc Trọng nhìn cũng không thèm nhìn nữ sinh cấp ba kia, trực tiếp dẫn người
bỏ đi.

Thời điểm Nhạc Trọng đi qua người nữ sinh cấp ba kia, chỉ cảm thấy dưới háng
có gì đó va chạm, nàng lập tức thò tay sờ một cái, sờ thấy một khối bánh bích
quy áp súc. Nàng chăm chú cầm lấy khối bánh quy áp súc nhìn qua bóng lưng Nhạc
Trọng xa xa, nhìn qua bên người Nhạc Trọng là Quách Vũ cùng Lộ Văn, trong mắt
hiện ra vẻ hâm mộ, sau đó đi vào trong hẻm nhỏ vụng trộm ngồi khóc, vừa ăn
khối bánh quy áp súc.

– Ca ca, vì cái gì anh không trực tiếp đưa khối bánh quy áp súc đó cho nàng
ta..

Ở bên người Nhạc Trọng, Lộ Văn hiếu kỳ hỏi. Nàng nhìn thấy Nhạc Trọng mặc dù
không có để ý tới nữ sinh cấp ba kia, nhưng vẫn lặng lẽ đem khối bánh quy áp
súc cho nữ sinh cấp ba.

Nhạc Trọng trầm giọng nói:

– Trực tiếp cho nàng chỉ sợ tới tay của nàng không tới vài phút thì bị những
người khác cướp đi rồi.

Trần Trí Quang nói:

– Lộ Văn, đúng như Nhạc ca đã nói! Hiện ở chỗ này trị an xác thực không phải
quá tốt. Cướp bóc, cưỡng gian bạo lực tuy phạm tội bị bắt sẽ xử bắn. Nhưng mà
loại chuyện này vẫn diễn ra bình thường.

Người cực đói thì chuyện gì cũng làm được. Mặc dù cướp bóc, cưỡng gian phạm
tội ở căn cứ thành phố Lũng Hãi bị bắt được sẽ xử bắn, tuy nhiên vẫn có không
ít người vò mẻ lại sứt vụng trộm làm ra loại chuyện này.

– Đại ca! Đi chơi đùa đi! Cả đêm một phiếu lương thực một lượng.

– Đại ca, có đi chơi hay không? Một gói mì ăn liền cả đêm.

Nhạc Trọng vừa rời khỏi nữ sinh cấp ba kia chưa lâu, hơn mười người đã sửa
sang bản thân mình cho sạch sẽ, nữ nhân mặt có chút xanh xao đi về hướng của
Nhạc Trọng chào hàng bản thân mình.

– Xem ra căn cứ thành phố Lũng Hãi cũng không phải là vùng đất hiền lành.

Loại tràng cảnh bán mình không kiêng nề này thì Nhạc Trọng còn lần đầu tiên
trải qua, nhìn qua những gương mặt xanh xao và không muốn tôn nghiêm, hắn đối
với quyết định của mình lúc trước đã có xao động.

Trước kia Nhạc Trọng một lòng nghĩ đến căn cứ thành phố Lũng Hãi này chính là
muốn nhìn thấy một xã hội khôi phục trật tư, mọi người không cần lo ăn mặc.
Hắn an bài cho mọi người đi tới nơi này, chính mình mang theo mấy tâm phúc tìm
thân nhân. Nhưng mà bây giờ xem ra căn cứ thành phố Lũng Hãi cũng không tốt
như tưởng tượng của hắn.

Trần Trí Quang cực kỳ tức giận, hắn nhìn thấy Nhạc Trọng nhướng mày thì sắc
mặt trầm xuống, nhìn qua những nữ nhân vây quanh thì quát lên.

– Cút ngay! Đừng vây quanh đây! Lại dính vào thì coi chừng tao cho tụi bây
vào tù ngồi xổm.

Những nữ nhân kia nhìn thấy Trần Trí Quang mặc đồng phục nhân viên công tác
trên người, trong mắt hiện ra vẻ hoảng sợ, nhao nhao nhượng bộ lui binh.

Địa vị nhân viên công tác của chính phủ xa xa không phải các nàng là những nữ
nhân bán mình có thể so sánh được. Trong tận thế này thì đắc tội bất luận nhân
viên công tác nào là chuyện không tốt chút nào.

Nhạc Trọng nhìn qua hai bên đường, khẽ chau mày. Chỉ thấy hai bên đường đứng
đầy những nữ nhân xanh xao, chải vuốt bản thân mình chỉnh tề. Có nữ nhân thậm
chí còn trang điểm cho trang nhã. Những người này có ý định dùng thân thể của
mình đổi lấy một ít lương thực để sống, số lượng vượt qua trăm người.

– Bên kia là địa phương nào?

Đi ra khỏi phố Phượng Hoàng không xa, Nhạc Trọng nhìn thấy mấy tên binh sĩ
canh giữ trước con đường, phong tỏa cả con đường.