Thần Ma Hệ Thống – Chương 144: Thuyết khách – Botruyen

Tải App Truyện CV

Thần Ma Hệ Thống - Chương 144: Thuyết khách

Thái Hiểu chớp mắt thành thật đem tình hình của các nàng gần đây nói ra:

– Chỗ của chúng tôi thật không xong, trị an không tốt, mỗi ngày chúng tôi chỉ
có thể ở trong phòng, không dám đi đâu, mỗi ngày cũng chỉ đủ ăn mà thôi!

Viên Doanh mang theo cảm giác ưu việt liếc mắt nhìn Trần Dao mang theo vẻ
khiêu khích nói:

– Như vậy ah, thật khó có dịp mọi người đến một chuyến, tôi mời mọi người ăn
một bữa được chứ!

Bộ dạng của Trần Dao đẹp hơn Viên Doanh, lại có khí chất. Trước khi hai bên
chia tay vẫn được Nhạc Trọng thật vừa ý, Viên Doanh vẫn luôn ghen tỵ nàng,
nghe được Trần Dao các nàng hỗn chán nản như thế, trong lòng Viên Doanh thập
phần đắc ý hơn nữa may mắn lựa chọn ngày trước của chính mình.

– Đắc ý cái gì, bất quá chỉ là ôm đùi Nhạc Trọng mà thôi. Không có Nhạc Trọng
cô chẳng là thứ gì cả!

Vương Phương nhìn vẻ hăng hái của Viên Doanh, trong lòng tràn ngập ghen tỵ
thầm nghĩ. Nhưng tính nàng có chút cẩn thận nên không nói ra ngay đương
trường. Dù sao hiện tại ở nơi này nàng chỉ là người ngoài, gây sự lên đối với
nàng thật bất lợi.

Trần Dao nhìn Viên Doanh khẽ mỉm cười nói:

– Vậy cảm ơn cô!

Dù sao Trần Dao đã lĩnh nhiệm vụ khuyên bảo Nhạc Trọng, nàng không muốn đắc
tội bất cứ người nào trong thế lực của hắn.

– Đi theo tôi!

Viên Doanh cười, dẫn các nàng đi tới phòng ăn.

Cá trắm hấp, tôm hấp muối tiêu, ốc đồng chua cay, cá chép kho tàu, rau tươi
xào, bốn món mặn một món rau bày trên bàn, bên cạnh còn có hai * coca cùng
nước trái cây.

Nhìn thức ăn trên bàn, ánh mắt Thái Hiểu, Vương Phương đều phát sáng, lập tức
cầm đũa ăn như hổ đói. Từ sau cuối thời các nàng còn chưa từng được ăn một món
thịt tươi, càng đừng nói tới tôm cá tươi.

Viên Doanh nhìn bộ dáng ăn như hổ đói của Thái Hiểu cùng Vương Phương các
nàng, trong mắt hiện lên một tia đắc ý cùng đau lòng. Bữa cơm này tiêu phí mất
nửa tháng vật tư cung cấp của nàng, nhưng chỉ cần chứng kiến Thái Hiểu cùng
Vương Phương các nàng lộ ra ánh mắt hâm mộ cùng ghen tỵ, như vậy có thể làm
lòng hư vinh của nàng đạt được thỏa mãn thật lớn.

Ăn vào thức ăn mỹ vị, tận sâu trong nội tâm Vương Phương các nàng đều sản sinh
một tia hối hận. Lúc trước khi Nhạc Trọng cho các nàng lựa chọn, các nàng đã
lựa chọn tin tưởng chính phủ, đã đi căn cứ Lũng Hải, kết quả hiện tại chỉ có
thể trốn trong nhà không dám đi ra ngoài. Mà ở nơi này Viên Doanh bọn họ đều
trở thành cán bộ trung tầng của Thạch Mã trấn, ngày tháng trôi qua chẳng những
tốt hơn các nàng rất nhiều hơn nữa càng thêm độc lập, có tôn nghiêm.

Ngay lúc các nữ nhân còn đang dùng cơm, một gã đội viên đi tới nói với Lý Man
Ny:

– Lý bộ trưởng, Nhạc đội đã trở lại, anh ấy muốn cô đem Trần Dao cùng Kỷ
Thanh Vũ đến gặp mặt!

– Tôi đã biết!

Lý Man Ny khẽ gật đầu, đứng lên nói với Trần Dao cùng Kỷ Thanh Vũ:

– Chúng ta đi thôi!

Trần Dao cùng Kỷ Thanh Vũ đều đứng lên đi theo Lý Man Ny rời khỏi nhà ăn.

Vương Phương nhìn theo hai nàng, trong lòng vô cùng ghen tỵ nghĩ thầm:

– Trần Dao cùng Kỷ Thanh Vũ ở trong lòng hắn quả nhiên là có khác biệt với
chúng ta!

Theo Lý Man Ny dẫn đường, Trần Dao cùng Kỷ Thanh Vũ đi vào một phòng tiếp
khách trong một ngôi biệt thự xa hoa nhất Thạch Mã trấn.

Sau khi tiến vào phòng tiếp khách, Trần Dao lẳng lặng đánh giá Nhạc Trọng đang
ngồi trên sô pha, trong lòng sản sinh một tia khác thường.

Ban đầu lúc còn ở thành phố Lôi Giang, Nhạc Trọng còn chưa thành thục, trên
người còn mang theo dáng vẻ của một người bình thường. Tối đa chỉ là một sinh
viên lấy được lực lượng cường đại mà thôi. Nhưng hiện tại tuy rằng hình dáng
của Nhạc Trọng không thay đổi bao nhiêu, nhưng khí chất toàn thân đã hoàn toàn
khác hẳn. Trần Dao đối diện với Nhạc Trọng tựa như đối diện với Trần Kiếm
Phong, một thượng vị giả chuyên nắm sinh tử của mấy ngàn người trong tay mình.

Nhạc Trọng ý bảo Trần Dao cùng Kỷ Thanh Vũ ngồi xuống sô pha, tự mình đối diện
các nàng, uống một ngụm nước trái cây mới chậm rãi hỏi:

– Trần Dao, lần này cô tới đây có chuyện gì?

Trần Dao sửa sang lại tâm tình của mình, nói:

– Nhạc Trọng, hôm nay tôi đến là muốn cho anh dẫn người cùng nhau gia nhập
căn cứ người sống sót thành phố Lũng Hải. Chỉ cần anh nguyện ý dẫn người gia
nhập căn cứ, hết thảy chuyện anh làm trước kia chính phủ sẽ không tiếp tục
truy cứu. Hơn nữa sẽ thành lập đội đặc cảnh thứ tư, cho anh làm đội trưởng,
cấp bậc là chính khoa cấp!

– Nói trắng ra là muốn thu lấy võ trang của tôi sao?

Nhạc Trọng nghe vậy khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng cười dứt khoát nói:

– Tôi ở trong Thạch Mã trấn là người thống trị nhất ngôn cửu đỉnh. Dưới
trướng có hơn ngàn con dân, mấy trăm chiến sĩ tinh nhuệ. Dựa vào cái gì muốn
tôi đến căn cứ Lũng Hải bị người thu thập lực lượng võ trang, còn phải nhận
cuộc sống nhìn vào sắc mặt người khác?

Trần Dao lợi dụng sự chính thống của căn cứ Lũng Hải tiếp tục khuyên hắn:

– Nhưng hành vi của anh là phi pháp! Nhạc Trọng, cứu vớt người sống sót là
nghĩa cử đáng giá tán thưởng. Nhưng nếu anh ủng binh tự trọng, chống lại chính
phủ, như vậy tính chất sự tình đã thay đổi. Chút lực lượng hiện giờ của anh
nhìn qua đích xác không kém, nhưng nếu tương lai chính phủ đánh bại tang thi
thu phục cả nước, tùy tiện phái ra một sư đoàn là đủ nghiền võ trang của anh
thành phấn vụn. Hiện tại anh hướng chính phủ quy phục, bằng năng lực của anh
tương lai ở trong chính phủ cũng có vượt trội, quang diệu gia môn!

Nhạc Trọng liếc mắt nhìn Trần Dao, có chút lãnh đạm nói:

– Để cho tôi đi nhờ vả căn cứ Lũng Hải, đừng nói giỡn! Nói vậy cô cũng đã
chứng kiến hiện trạng trong căn cứ hiện giờ rồi chứ? Không hề sinh khí, nhìn
không thấy tương lai cùng hi vọng. Chính phủ mục ruỗng không chịu nổi, du côn
lưu manh hoành hành. Địa phương như vậy cô còn muốn cho tôi dẫn người đi nhờ
vả, cô xác định là thần trí của cô vẫn còn thanh tỉnh đó chứ?

Nếu như lúc trước Nhạc Trọng dẫn người đi vào căn cứ Lũng Hải nhìn thấy được
một căn cứ chính trị trong sáng, thập phần trật tự như trước cuối thời, có lẽ
hắn đã chọn lựa cho toàn bộ người sống sót của Trường Quang thôn gia nhập căn
cứ, bản thân mình mang theo vài tâm phúc cùng bạn bè rời khỏi nơi đó. Nhưng
hắn chỉ nhìn thấy vẻ hỗn loạn cùng hãm hại, hắn đã hoàn toàn thất vọng đối với
căn cứ Lũng Hải, chặt đứt tâm tư sống dựa vào người khác.

Vẻ mặt Trần Dao chờ mong nhìn Nhạc Trọng nói:

– Đó là bởi vì trong chính phủ có một bộ phận người hứng thú trong việc tranh
giành quyền lợi. Quân đội lại bằng mặt không bằng lòng với chính phủ nên tạo
thành trạng huống như thế. Nếu anh gia nhập Lũng Hải cùng chú của tôi liên
thủ, nhất định có thể đem căn cứ xây dựng tốt hơn!

Nhạc Trọng cự tuyệt như đinh đóng cột:

– Tôi cự tuyệt!

Trong mắt Trần Dao hiện lên nét thất vọng thật sâu, nàng cố gắng sửa sang lại
tâm tình của mình sau đó nói tiếp:

– Nếu anh đã không muốn gia nhập căn cứ thì thôi. Lần này tôi đến còn một
nhiệm vụ, đó là khuyên bảo anh dẫn người liên thủ cùng chúng tôi thu phục kho
lương ngoại ô huyện Thượng Lâm kia. Sau khi thu phục kho lương, số lương thực
trong kho chia ra cho chúng tôi bảy, anh ba!