– Một tên đăng đồ tử như vậy nếu tùy ý đi loạn, va chạm thánh nữ trong Thánh
Địa, ai có thể đảm đương được nổi? Cút cho ta, nơi này không phải địa phương
tên nhà quê như ngươi có thể tới!
Vương Thành liếc mắt nhìn Lưu Diễm Diễm đứng bên cạnh Nhạc Trọng cười khinh
miệt, đột nhiên vươn tay nhanh như ảo ảnh mang theo cơn lốc khủng bố hướng
khuôn mặt Nhạc Trọng tát tới.
Vương Thành đứng đầu một cung trong Thánh Địa, cường giả lục giai, tôn quý phi
phàm. Đừng nói tát người một bạt tai, dù đem Nhạc Trọng giết chết tại chỗ cũng
không có ai xử lý.
Nhìn thấy Vương Thành ra tay, nhóm tinh anh sau lưng hắn đều lộ ra biểu tình
vui vẻ khi thấy người gặp họa.
Trương Hiên không hề nghĩ tới Vương Thành không cho hắn mặt mũi, phản ứng chậm
một bước, chỉ có thể kinh sợ nhìn Vương Thành tát về hướng Nhạc Trọng:
– Vương Thành, ngươi dám động thủ!
Nhạc Trọng nhìn thấy Vương Thành không ngờ không hề nói lý lẽ, vừa gặp mặt
liền công kích hắn, trong mắt thoáng hiện vẻ phẫn nộ, thân thể nhanh như linh
xà lách trách một cái tát như ảo ảnh của Vương Thành, sau đó tay phải nhanh
như sét đánh trực tiếp tát lên mặt Vương Thành.
Ba! Ba!
Dù Nhạc Trọng không sử dụng lực lượng thất giai, chỉ dựa vào thể lực bản thân
cũng đã cực kỳ khủng bố. Vương Thành căn bản không hề nghĩ tới hắn dám đánh
trả, chưa kịp phản ứng đã bị Nhạc Trọng tát mạnh hai cái lên mặt. Khuôn mặt
tuấn tú của hắn bị Nhạc Trọng tát trúng răng nanh hỗn hợp máu tươi cùng nhau
bị tát bay ra.
Mộ Dung Vương đứng một bên ánh mắt co rụt lại, đồng thời trong lòng dâng lên
cỗ khoái ý:
– Tát rất hay!
Trước đó không lâu bộ hạ của Mộ Dung Vương bị Nhạc Trọng tát vào mặt, hiện tại
nhìn thấy Vương Thành bị Nhạc Trọng lại đánh thẳng vào mặt, trong tim của hắn
lúc này mới cảm thấy có chút cân bằng.
Ánh mắt Đường Hi co rụt lại, nhìn Nhạc Trọng tràn ngập vẻ kiêng kỵ cùng cảnh
giác:
– Tốc độ thật nhanh! Nếu người mà hắn đối phó là ta, ta cũng trốn không
thoát. Thực lực của hắn mạnh mẽ đến bao nhiêu? Là lục giai đỉnh phong hay nửa
bước thất giai?
Tuy rằng Đường Hi luôn cho rằng mình đã rất xem trọng Nhạc Trọng, nhưng làm
sao cũng không nghĩ đến Nhạc Trọng đã đạt tới thất giai. Ở bên trong Thánh
Địa, cường giả lục giai không thiếu, nhưng cường giả thất giai còn chưa đủ
mười người.
– Ngươi cũng dám đánh ta! Ta phải giết chết tên súc sinh ngươi!
Vương Thành bị Nhạc Trọng hung hăng tát tai, nhất thời hai mắt đỏ đậm, một cỗ
khuất nhục cùng lửa giận xông lên trong đầu hắn, làm hắn phát ra tiếng rít gào
phẫn nộ.
Vương Thành là ai? Hắn có thiên phú tuyệt luân, là cung chủ Xích Báo cung cao
cao tại thượng trong Thánh Địa, hùng bá nhất phương, chiến lực ngập trời. Nếu
đi ra bên ngoài, cho dù là thành chủ các thành phố lớn trong Ô La tinh thấy
hắn cũng phải quỳ xuống hành lễ. Cho tới bây giờ chỉ có hắn làm nhục người
khác, làm gì có người nào dám làm nhục hắn. Cho dù lúc hắn còn nhỏ những cao
thủ khác cũng băn khoăn Thánh Địa sau lưng hắn mà tôn trọng hắn. Sau khi hắn
thăng cấp thành cường giả lục giai, càng không có người nào có can đảm vũ nhục
hắn. Hiện tại ngay trước mặt công chúng hắn lại bị Nhạc Trọng tát hai bạt tai,
hắn đương nhiên vừa tức vừa hận, lửa giận xông lên não.
– Xích Báo Thôn Tinh đại pháp!
Dưới cơn thịnh nộ, Vương Thành phát động bí thuật cực mạnh của mình, vô số lực
lượng cường đại từ trong thân thể hắn trào ra, ngưng tụ thành một con xích báo
thân cao mấy chục thước, toàn bộ bao phủ lực lượng đỏ đậm, tản ra uy thế khủng
bố, trong hai mắt chớp động ánh sáng hủy diệt.
Xích Báo Thôn Tinh đại pháp cũng là một trong mười đại công pháp tuyệt thế của
Thánh Địa, tu luyện tới cuối cùng là có thể hóa thân biến thành một con xích
báo mãnh thú tuyệt thế thất giai, giơ tay nhấc chân đều có thể phá núi hủy
thành, uy lực vô cùng.
Con xích báo vừa hiển hiện, một cỗ khí tức hủy diệt hết thảy, hung ác thô bạo
khuếch tán khắp bốn phương tám hướng.
Dưới uy áp khủng bố của xích báo, trong lòng những cao thủ ngũ giai đều sản
sinh cảm giác sợ hãi, khi nhìn thấy xích báo lơ lửng trên không giống như sẽ
lập tức bị nó xé thành thịt vụn.
Dù mạnh mẽ như Mộ Dung Vương, Trương Hiên, Đường Hi cũng không nhịn được liên
tục lui về phía sau. Nếu họ không dùng tuyệt chiêu bảo mệnh tuyệt đối sẽ bị
một móng vuốt của xích báo chụp chết.
Xích báo vừa hiện hình, mang theo năng lượng hủy diệt đỏ đậm, chỉ một lần chớp
động đã xuất hiện trước người Nhạc Trọng, hung hăng vung một trảo trấn áp
xuống người hắn. Cho dù là cường giả lục giai đỉnh phong nếu bị một trảo chụp
trúng cũng phải bị thương nặng.
– Cẩn thận!
Lưu Diễm Diễm nhìn thấy xích báo chụp về hướng Nhạc Trọng, trong mắt thoáng
hiện vẻ lo lắng thất thanh hét to.
– Có ý tứ, phá cho ta!
Đối mặt với xích báo, trong mắt Nhạc Trọng chợt lóe hàn quang, không hề tránh
né, liền dùng lực lượng thân thể Thần Ma nhị cấp vung một quyền đánh thẳng lên
thân thể xích báo.
Oanh!
Nương theo sau tiếng vang thật lớn, xích báo bị một quyền của Nhạc Trọng đánh
xơ xác, lộ ra Vương Thành đứng ngay trung ương.
Vương Thành nhìn thấy vũ kỹ cực mạnh của mình bị một quyền của Nhạc Trọng phá
nát, trong mắt thoáng hiện vẻ không thể tin rít gào:
– Không có khả năng! Tại sao có thể như vậy? Không có khả năng!
Một quyền vỡ nát xích báo, Nhạc Trọng chớp động liền xuất hiện trước mặt Vương
Thành, hung hăng vung một cước đá thẳng lên người hắn.
Vương Thành trúng một cước của Nhạc Trọng, toàn thân hóa thành đạo lưu quang
từ trên trời giáng xuống oanh thẳng lên mặt đất, đem mặt đá giống dương chi
bạch ngọc đánh vỡ rạn nứt, thật nhiều máu tươi từ trong thân thể hắn phun trào
ra.
Trương Hiên nhìn Nhạc Trọng, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh hãi:
– Thật mạnh! Nam nhân này thật sự quá mạnh! Chỉ sợ chỉ có thánh tử cùng thánh
nữ mới có thể trấn áp được hắn!
Đường Hi nhìn Nhạc Trọng uy phong lẫm lẫm đứng thẳng, trong mắt hiện lên quang
mang kỳ lạ, trong lòng nhấc lên gợn sóng:
– Nam nhân thật cường đại, đánh giá của ta đối với hắn xem ra còn quá thấp.
Nam nhân này chỉ sợ có thể so sánh được với thánh tử!
– Thật là lợi hại!
– Rất soái!
– Cung chủ Xích Báo cung lại bị một kích của hắn miểu sát, thật sự là cường
đại!
– Chỉ sợ chỉ có thánh tử mới có thể trấn áp được hắn!
– …
Nhìn thấy Nhạc Trọng một kích đánh bại Vương Thành, các thiếu nữ của Thanh
Phượng cung đều nghị luận sôi nổi.
Một mỹ nữ dáng người cao gầy trong Thanh Phượng cung ôm Lưu Diễm Diễm nhỏ
giọng nói:
– Diễm Diễm, thật có lỗi, tôi hình như đã yêu thích hắn. Tôi muốn cùng cô
công bình cạnh tranh!
Khuôn mặt Lưu Diễm Diễm sầm xuống nói:
– Mỹ Anh, tôi sẽ không thua cho cô!
– Vương lang! Anh làm sao rồi?
Nữ tử có chút tư sắc nhìn thấy Vương Thành bị một chiêu của Nhạc Trọng đánh
bại, trong lòng khẩn trương lập tức vọt tới đỡ Vương Thành.
Nhìn thấy toàn thân hắn đẫm máu, sắc mặt nữ tử đại biến, nhìn Nhạc Trọng,
trong mắt tràn ngập oán độc đồng thời phát ra tiếng thét sắc nhọn:
– Lên cho ta, giết tiểu súc sinh kia! Đều lên cho ta, ai không lên ta sẽ đem
hắn ném vào Hắc Thủy Lao ngâm hai mươi năm!