Sau khi tất cả kỹ năng của Nhạc Trọng tăng lên một giai thì bên ngoài mỗi phù
văn có hào quang màu bạc lóe lên, sáng chói thần thánh. Làm cho sức chiến đấu
của Nhạc Trọng tăng lên một cấp bậc.
Tinh thần của Nhạc Trọng chấn động, lần nữa mang hai thần ma hạch còn sót lại
thu nạp vào. Sau đó vô số phù văn kim sắc tiến vào trong thần ma hạch của hắn,
nó lớn lên một vòng, phù văn tỏa ra màu bạc sáng ngời, trực tiếp ngưng tụ thêm
một phù văn màu bạc khác trong thức ải.
– Chúc mừng ngài học được kỹ năng lục giai thao túng huyết dịch.
Sau khi phù văn màu bạc này hình thành, trong thức hải của Nhạc Trọng vang lên
âm thanh nhắc nhở.
– Thì ra thu nạp thần ma hạch còn có chỗ tốt như vậy, vậy mà trực tiếp đạt
được một kỹ năng lục giai.
Nhạc Trọng mở hai mắt ra, từng đạo hàn quang lập lòe bất định, một đạo khí thế
cường hoành hiện ra, không ngừng kéo lên và đạt tới lục giai đỉnh phong.
– Ấn ký hệ thống thần má, thần ma hạch quả nhiên là dị bảo tiến hóa khó có
được, mình muốn tiến vào lục giai đỉnh phong không biết phải giết bao nhiêu
cao thủ lục giai mới bước tới bước này, nhưng mà sau khi thu nạp bốn ấn ký
thần ma và ba thần ma hạch lại đạt tới lục giai đỉnh phong. Hơn nữa thần ma
thể cũng tiến hóa lên cấp hai. Cho dù Huyết Phệ Thánh Hoàng hàng lâm lần nữa
cũng không đủ cho mình chém.
Hai mắt Nhạc Trọng thần quang sáng ngời, lực lượng hiện ra, tiện tay đánh ra
một cái và lực lượng khủng bố tỏa ra, trực tiếp đánh mặt đất cách đó hai mươi
mét thành cái động. Hắn không dùng bất cứ kỹ năng nào, chỉ dùng nắm đấm sinh
ra áp lực không khí liền đánh mặt đất thành cái động, lực lượng cực kỳ khủng
bố.
Đột nhiên một ý niệm hiện ra trong đầu Nhạc Trọng.
– Nếu như mình bây giờ trở về đi diệt sát Ái Đức Hoa, Lai Áo, nuốt thần ma
hạch, ấn ký hệ thống thần ma của bọn là có thể lập tức tấn chức cường giả thất
giai.
Nhưng mà ý niệm này nhanh chóng bị Nhạc Trọng bài trừ.
Lúc này ba nước vẫn là minh hữu, liên thủ chống cự dị tộc. Nếu như Nhạc Trọng
ra tay giết Ái Đức Hoa, Lai Áo hai cường giả, cả Liên Minh Địa Cầu lập tức sụp
đổ. Nhân loại tự giết lẫn nhau, cho dù Nhạc Trọng tấn thăng làm cường giả thất
giai cũng chỉ có giết sạch người cả hai nước khác, hoặc là biến tât carmoij
người thành khôi lỗi mới hàng phục đối phương được.
Tuy Nhạc Trọng tâm ngoan thủ lạt, nhưng mà chưa tới mức hạ sát thủ với đồng
minh của mình.
Sau khi tiến hóa hoàn tất, Nhạc Trọng mở Laptop và dò hỏi bạch y:
– Có phát hiện gì?
Bạch y là trí tuệ nhân tạo siêu cấp, đã có được nhân lực phán đoán vượt xa
nhân loại, năng lực phân tích của nó còn khủng khiếp hơn Nhạc Trọng nhiều, lập
tức chiếu video điều tra ra:
– Chung quanh chỉ có một ít dã thú bình thường, căn cứ phân tích thì sức
chiến đấu của dã thú chừng nhị giai và tam giai. Hướng tây cách đây bốn mươi
cây số có thành thị nhân loại tồn tại.”
Nhạc Trọng nghe bạch y giải thich, lúc này một màn hình hiện ra.
Trên màn hình biểu hiện trong rừng có nhiều dã thú tồn tại, những dã thú kia
đều có lân giáp và sừng, tướng mạo dữ tợn, thập phần hung tàn. Tuy nhiên không
có con nào dám đánh lén Nhạc Trọng cả.
Cuối cùng nhất là một video chiếu hình ảnh thành thị nhân loại cực lớn, Nhạc
Trọng có thể nhìn thấy người trong thành thị đi lại hối hả.
Nhạc Trọng tính toán trong lòng, nói:
– Thế giới này vẫn có nhân loại sao? Mình thuận tiện đi tới đó đã. Có lẽ có
thể tìm được manh mối trong thành thị nhân loại này. Cho dù không được cũng
nhét bọn họ vào khống chế mình, cũng có thể tăng thực lực của mình lên.
Lúc này đìa bàn của Nhạc Trọng đã bao trùm một phần ba Châu Á nhưng nhân khẩu
rất thưa thớt, sức sản xuất không tăng lên. Nếu như có thể thu nạp nhiều nhân
loại thì thực lực của hắn sẽ mạnh hơn nhiều.
Thương nghị đã định, Nhạc Trọng lưu Ngân Sương đóng ở cánh cửa địa ngục, chính
mình phát động Phi Hành Thuật hóa thành lưu quang bay tới thành thị nhân loại
kia.
Con quái vật kia bị Nhạc Trọng một chiêu bóp vỡ đầu nhìn thì nhỏ yếu. Trên
thực tế nó lại là hung thú ngũ giai đỉnh phong khủng bố, đồng thời vô cùng
giảo hoạt, trí tuệ chiến đấu kinh người. Một khi chúng nó tiến vào thế giới
địa cầu, chỉ sợ nhân loại chết và tổn thương thảm trọng.
Cánh cửa địa ngục thứ ba này nằm ở địa bàn của hắn, Nhạc Trọng tự nhiên không
cho phép những quái vật này xâm nhập vào.
Sau khi còn cách thành thị nhân loại vài dặm, Nhạc Trọng hạ xuống đất, đi
nhanh qua thành thị nhân loại này.
Cửa ra vào thành thị này không có kiểm tra gì cả. Nhạc Trọng dễ dàng tiến vào
trong thành thị, hắn hết sức tò mò nhìn qua chung quanh, quan sát diện mạo và
phong cảnh của thành thị này.
Khoa học kỹ thuật của thế giới này không khác gì địa cầu lúc trước cả, khắp
nơi tràn ngập khí tức xây dựng hiện đại hóa, trên đường phố cũng có đường nhựa
xi măng phẳng băng. Từng chiếc xe con đang chạy nhanh trên đường phố.
Nhạc Trọng đi trên đường phố nhìn phong cảnh chung quanh thì hoảng hốt, giống
như trở lại địa cầu trước tận thế.
Đi được vài trăm mét, đột nhiên Nhạc Trọng nhìn thấy một đám người vây lại.
Đồng thời còn có nhiều người sẽ đi tới vây quanh. Trong lòng của hắn hiếu kỳ,
cũng lập tức đi lên xem xét.
Những người này vây quanh một võ đài diện tích vài chục thước, trong võ đại là
hai thiếu nữ đang giằng co lẫn nhau. Một cô thiếu nữ thân mặc trang phục võ sĩ
màu trắng, da thịt thắng tuyết, khuôn mặt như vẽ, khí khái hào hùng bừng bừng.
Một thiếu nữ thắt bím đuôi ngựa, dáng người yểu điệt mặc trang phục võ sĩ màu
đen.
Chung quanh võ đài có rất nhiều người đang nhìn hai thiếu nữ và nghị luận nhao
nhao.
Sau khi Nhạc Trọng tấn chức lục giai thì thần ma thể tiến hóa, cánh cửa trí
tuệ cũng mở ra. Có được năng lực gặp qua là không quên, lập tức phân tích và
giác quan thứ sáu linh thông đủ loại dị năng hoạt động.
Tuy ngôn ngữ ở đây khác biệt với địa cầu, thế nhưng mà Nhạc Trọng cũng có thể
phân tích ngôn ngữ nơi đây. Thần ma thể không phải là thân thể bình thường, tự
nhiên có được nhiều dị năng vô cùng cường hoành. Uy năng vô cùng.
Nhạc Trọng tùy tiện hỏi một người:
– Anh bạn này, hai người này là ai? Các nàng làm gìvậy?
Người này dang nói chuyện phiếm với bạn của mình, bị Nhạc Trọng hỏi thì trong
lòng giận dữ. Nhưng khi hắn nhìn thấy con mắt Nhạc Trọng thì trong lòng sinh
ra sợ hãi. Thành thành thật thật nói tất cả:
– Hai người này theo thứ tự là Thanh Phong võ quán Hàn Anh Nhi và Liệt Nhật
võ quán Kim Tuyên Nhi. Thiếu nữ tóc đen là Thanh Phong võ quán Hàn Anh Nhi,
thiếu nữ tóc vàng là Liệt Nhật võ quán Kim Tuyên Nhi. Hai người là thập kiệt
trong Nam Nguyên thành, hôm nay các nàng đánh nhau vì danh dự của võ quán,
muốn phân thắng bại.
– A! Cảm ơn!
Nhạc Trọng nghe được tin tức mình cần thì cảm ơn.
Người nọ được Nhạc Trọng buông ra thì giống như sợ rắn, lập tức lẫn ra xa.
Trên võ đài.
Hàn Anh Nhi quát:
– Kim Tuyên Nhi, tôi tu luyện Thanh Phong Tấn Lôi Thối tới đại thành rồi, cô
bây giờ đầu hàng còn kịp. Trên võ đài quyền cước không có mắt, nếu không cẩn
thận đánh chết cô thì đừng có trách tôi.