– Tôi ích kỷ?
Nhạc Trọng tức cười lườm Tô San và nói:
– Các người muốn dùng một số khoa học kỹ thuật quá hạn đi đổi khoa học kỹ
thuật tiên tiến của chúng tôi, chẳng lẽ còn không cho phép tôi cự tuyệt sao?
Ngực to không não, ngu xuẩn!
Tô San cũng là nữ nhân nóng nảy, nàng tức giận thò tay lên thủ pháo, quát:
– Anh dám măng tôi?
Tô San vừa mới khẽ động thì một cơn gió đảo qua, một móng vuốt sắc bén chế trụ
cổ của nàng, hàn khí và sát cơ bao phủ toàn thân làm cho nàng lạnh buốt, không
dám cử động gì cả.
Tô San khẽ động, Khắc Lợi Áo cũng mới có động tác, thoáng cái có rất nhiều
họng súng chải thẳng vào bọn họ.
Sát cơ lạnh lẽo bao phủ gian phòng, một khi Nhạc Trọng hạ đạt mệnh lệnh thì
bọn người Khắc Lợi Áo sẽ bị tiêu diệt, cho dù bọn họ là cường giả tứ giai cũng
khó thoát cái chết.
Khắc Lợi Áo mặt mũi tràn đầy mồ hôi lạnh vội vàng giải thích:
– Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm. Thủ lĩnh Nhạc Trọng, chúng tôi không có ác
ý.
Trong tận thế cực kỳ tàn khốc, nhân mạng tiện như con sâu cái kiến, một lời
không hợp trở mặt giết người là bình thường. Nếu như Nhạc Trọng khởi hung ác
thì Khắc Lợi Áo sẽ bị giết. Bọn họ cũng không có biện pháp nào.
Nhạc Trọng vung tay lên, sát cơ trong phòng cũng được thu hồi.
Móng vuốt của Thanh Miêu đặt lên yết hầu của Tô San cũng thu lại, dịu dàng
ngoan ngoãn co rúc trên ghế salon bên cạnh Nhạc Trọng.
Tô San nhìn thấy Thanh Miêu nằm bên cạnh Nhạc Trọng thì trong mắt có hào quang
sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nghĩ mà sợ không thôi. Nàng đã tận mắt Thanh
Miêu dùng sức một mình tiêu diệt đặc chủng doanh của quân Mỹ, thủ đoạn khủng
bố và quỷ dị làm nàng sợ hãi mãi không thôi.
Khắc Lợi Áo sửa sang lại tâm tình, nói:
– Thủ lĩnh Nhạc Trọng, Thiên Không Bảo Lũy, súng laser, pháo laser những khoa
học kỹ thuật này với nước Mỹ quá trọng yếu. Không có những khoa học kỹ thuật
này thì nước mỹ khó mà ngăn được thánh tộc tấn công. Xin hỏi ngài làm thế nào
mới bằng lòng giao cho chúng tôi?
Thiên Không Bảo Lũy, súng Laser, pháo laser những binh khí chiến tranh này có
thể nói là binh khí mạnh mẽ vượt qua thời đại. Nếu như phân phối cho binh sĩ
bình thường súng laser thì có thể một mình tiêu diệt một đám tang thi lớn, có
lực lượng tiêu diệt chiến sĩ tứ giai. Mà Thiên Không Bảo Lũy giống như biến dị
thú ngũ giai, hàng không mẫu hạm, là vũ khí chiến lược.
Dùng trụ cột khoa học kỹ thuật cường đại của nước Mỹ, một khi bọn họ có được
những khoa học kỹ thuật này sẽ rất nhanh tiêu hóa chúng, thực lực khoa học kỹ
thuật phát sinh biến hóa mạnh mẽ. Chống cự thánh tộc thế giới thứ hai là dễ
dàng.
Nhạc Trọng lộn tay một cái, cầm lấy khẩu pháo tinh hạch mà bọn người Khắc Lợi
Áo dùng bắn lén biến dị thú ngũ giai ra xem.
– Cầm khoa học kỹ thuật ngang cấp ra trao đổi. Đừng nói với tôi các người
không có khoa học kỹ thuật của hệ thống thần ma đấy.
Khắc Lợi Áo trong lúc bỏ chạy đã vút bỏ bốn khẩu pháo này lại, hai khẩu pháo
đã bị phá hư, hai khẩu còn lại nằm trong tay Nhạc Trọng.
Khắc Lợi Áo nhìn qua khẩu pháo trong tay Nhạc Trọng thì sắc mặt biến hóa.
– Tôi có thể xin chỉ thị của cấp trên. Thủ lĩnh Nhạc Trọng, khẩu pháo này là
binh khí bí mật của chúng tôi, kính xin ngài trả lại, nếu không chỉ sợ sẽ ảnh
hưởng tới quan hệ của hai bên.
Đây là pháo khảm tinh hạch ngũ giai, là đệ nhất cường giả Lai Áo của nước Mỹ
lấy từ thế giới khác về. Có uy lực diệt sát biến dị thú ngũ giai, lúc này vì
cướp bảo bối ở giữa hồ, bọn người Khắc Lợi Áo mới mang theo sáu khẩu. Hiện tại
tổn thất bốn khẩu thì khi trở về bọn họ sẽ không khá giả.
Nhạc Trọng thản nhiên nói:
– Khẩu pháo này tôi cần dùng nghiên cứu, chờ tôi nghiên cứu tốt thì tự nhiên
sẽ trả lại cho các người.
Nghe lời này sắc mặt bọn người Tô San tức giận,
Khắc Lợi Áo không biến sắc, mỉm cười nói:
– Đã như vậy thì ngài cứ nghiên cứu tốt đi.
Song phương nói thêm vài câu và Khắc Lợi Áo mang theo bộ hạ rời đi.
Rời phòng, Tô San có chút bất mãn phàn nàn:
– Đầu lĩnh, vì cái gì đáp ứng hắn? Đây là đồ của chúng ta mà.
Mấy tên còn lại vẫn nhìn qua Khắc Lợi Áo.
Khắc Lợi Áo âm trầm nói:
– Hiện tại chúng ta ở trên địa bàn của hắn, nếu hắn cố ý không trả thì làm
được gì? Cường đoạt sao? Tô San?
Nghe nói như thế mấy người còn lại cũng trầm mặc xuống.
Lai Mỗ thập phần không cam lòng nói:
– Đầu lĩnh, chẳng lẽ tính toán như vậy sao? Khẩu pháo này trong liên minh chỉ
có mười lăm khẩu thôi. Hiện tại bị hủy bốn khẩu, khi trở về chúng ta chắc chắn
sẽ rất khổ sở đấy.
Khắc Lợi Áo âm trầm mặt tiếp tục nói:
– Đương nhiên không thể tính toan như vậy. Trước khi chính thức ký minh ước
sẽ thế, sau khi ký minh ước thì thông qua ngoại giao đòi lại. Hiện tại cũng
chỉ có thể làm như vậy.
Bọn người Lai Mỗ suy nghĩ một chút cũng chỉ phát hiện còn cách này mà thôi,
những phương pháp khác không thể có tác dụng được.
Bọn người Khắc Lợi Áo vừa rời đi thì Nhạc Trọng gọi Tái Lâm Na tới.
Nhạc Trọng nói:
– Tôi muốn biết tình hình cụ thể quân kháng chiến của các người. Thỉnh cô nói
thật, nếu như tôi phát hiện cô nói dối, như vậy chúng ta không cần hợp tác
cũng được.
– Vâng!
Gương mặt Tái Lâm Na nghiêm túc kể tình hình cụ thể của quân kháng chiến Ấn
Độ.
Ấn Độ lúc này đã trở thành một trong những căn cứ của Thiên Đường Thần Quốc,
Thiên Đường Thần Quốc tại Ấn Độmở ra nhiều kho lương thực, dùng lương thực
khống chế người sống sót ở Ấn Độ. Đại lượng người Ấn Độ bị Thiên Đường Thần
Quốc thống trị binh sĩ, công nhân.
Lúc bắt đầu cũng có không ít người sống sót Ấn Độ phát động phản loạn, chỉ có
đều bị tinh nhuệ của Thiên Đường Thần Quốc trấn áp tàn khốc. Không lâu đại bộ
phận người sống sót Ấn Độ đều bị thủ đoạn tàn khốc của Thiên Đường Thần Quốc
hù sợ, cuối cùng thành thật dung nhập vào trong Thiên Đường Thần Quốc, ra sức
vì Thiên Đường Thần Quốc.
Thiên Đường Thần Quốc có được vũ lực cường đại, đủ để thủ hộ căn cứ, thành lập
trật tự đơn giản. Đồng thời Thiên Đường Thần Quốc theo chủ nghĩa da trắng tối
thượng, tuy nhiên lại nguyện ý dùng lương thực lung lạc Ấn Độ. Hơn nữa sử dụng
đủ loại thủ đoạn và chế tạo mâu thuẫn của người Ấn Độ, làm người Ấn Độ phân
liệt và đấu đá lẫn nhau, người Ấn Độ không thể đoàn kết được.
Tuy Thiên Đường Thần Quốc được xưng là nắm giữ cả Ấn Độ, trên thực tế chỉ
chiếm cứ ba thành thị công nghiệp nặng của Ấn Độ mà thôi. Trong Ấn Độ vẫn có
quá nhiều tang thi và vô số quân phiệt cát cứ. Nhưng mà các thế lực quân phiệt
ở Ấn Độ vô cùng nhỏ bé, Thiên Đường Thần Quốc phái một binh doanh ra là dễ
dàng áp chế được rồi.
Nhưng mà trong Ân Độ tang thi vô cùng khổng lồ, Thiên Đường Thần Quốc cũng
không cách nào tùy ý xuất binh tiến công các căn cứ quân phiệt của Ấn Độ. Bọn
họ tập trung tinh lực chủ yếu vào phòng thủ, thỉnh thoảng xuất binh một lần
đánh bại quân phiệt quật khởi ở Ấn Độ, đồng thời bắt nhân khẩu và cướp của,
tăng cường lực lượng của mình.