Vẻ mặt Vưu Đức Nhĩ mỏi mệt nói:
– Lan Địch, trưởng lão hội có lệnh bảo anh phải rút quân. Mang theo những
tiểu tử này đi về căn cứ ở Ấn Độ.
Lan Địch nghe vậy sắc mặt bỗng nhiên đại biến, nói:
– Cái gì? Tướng quân, ngài biết mình nói cái gì chứ? Nếu như chúng ta bây giờ
lui lại. Quân đoàn mười lăm ở phân bộ Châu Á bị tang thi tiêu diệt đấy, hai
vạn chàng trai sẽ vì quyết định của ngài mà bỏ mạng đấy.
Vưu Đức Nhĩ lãnh khốc nói:
– Tôi biết rõ mệnh lệnh này sẽ làm cho anh thập phần khó chịu. Nhưng mà anh
và bọn họ đã bị vô số tang thi vây quanh. Tiếp tục chiến đấu thì toàn quân bị
tang thi tiêu diệt chỉ là vấn đề thời gian. Người Đức của chúng ta không nên
chết ở nơi này, dẫn bọn họ về đi. Về quân đoàn mười lăm này chỉ là một đám
khựa bỏ đi mà thôi, chết thì chết. Chúng ta cứu bọn chúng lâu như vậy rồi, bây
giờ là lúc nên dùng tính mạng của chúng báo đáp chúng ta.
Trong suy nghĩ của Vưu Đức Nhĩ thì quân đoàn mười lăm gồm một đám người Đức
huyết thống tinh khiết ra, đám khựa còn lại chỉ là đồ bỏ, chỉ là rác rưởi chờ
bỏ đi.
Đối với Thiên Đường Thần Quốc mà nói người Đức cao quý hơn bọn khựa nhiều. Bọn
khựa là chủng tộc thấp hèn, cũng chỉ là đối tượng bị lợi dụng mà thôi. Trong
quân đội của Thiên Đường Thần Quốc, quan viên cao cấp đều là người Đức, chỉ có
những quan quân cấp thấp mới là người các chủng tộc khác. Hơn nữa quan quân
của các chủng tộc khác lên chức chậm hơn người Đức nhiều.
Đài Loan và khựa là hai bộ phận, quan viên trung tầng đều là người Đài Loan.
Chỉ những quan viên cao cấp mới là người Đức.
Đừng nhìn phân biệt chủng tộc ở trước tận thế là chuyện nhỏ, trong tận thế
chuyện phân biệt chủng tộc còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Đừng nói là Vưu Đức Nhĩ, cho dù là Nhạc Trọng thời điểm phải lựa chọn hắn cũng
sẽ bỏ qua những ngườ ngoại quốc không có quan hệ kia, hắn không buông tha bọn
khựa của hắn.
Lan Địch lúc này lâm vào trầm mặc, hắn những năm qua công tác ở quân đoàn mười
lăm này, hắn nhìn thấy chi quân đội này từ yếu ớt biến thành cường đại, có cảm
tình rất sâu. Hắn cũng là người mà không phải là động vật không tình cảm. Muốn
bảo hắn buông tha những thuộc hạ của mình, cho dù những người kia là khựa hắn
cũng khó làm ra quyết định.
Vưu Đức Nhĩ nhướng mày, tràn ngập uy nghiêm nói:
– Lan Địch tướng quân, đây là mệnh lệnh. Đây là lệnh của quân bộ, thỉnh anh
lập tức thi hành mệnh lệnh!
Trong lòng Lan Địch run lên, nhìn qua Vưu Đức Nhĩ trên màn hình chào theo nghi
thức quân đội.
– Vâng!
Lan Địch khôi phục bình thường, nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh:
– Tất cả bộ đội phải tập hợp ở đỉnh núi kia, tổ kiến công sự phòng ngự ở nơi
đó. Thông tri tất cả người Đức tới đăng ký.
Quân đoàn mười lăm Thiên Đường Thần Quốc dưới mệnh lệnh của Lan Địch nhanh
chóng tập kết trên đỉnh núi nhỏ, đồng thời bắt đầu nhanh chóng tu kiến đủ loại
công sự phòng ngự.
Quân đoàn mười lăm này trải qua huấn luyện quân sự nghiêm khắc, đồng thời có
được nhiều chiếc xe, những chiếc xe vận tải bọc thép, xe tăng làm hạch tâm,
cấu trúc thành công sự phòng ngự đơn giản.
Chẳng qua sau khi hình thành công sự đơn giản này xong, đột nhiên ở bộ phận
trung tâm có một đám trực thăng vận tải bay lên, từng chiếc chiến cơ lôi đình
hạch tâm của bọn họ đã bay lên trời.
– Đó là cái gì?
– Trốn, bọn chúng trốn rồi!
– Đáng chết, đám ngoại quốc khốn nạn kia đã bỏ lại chúng ta rồi.
– Chúng ta không phải chiến hữu hay sao? Tại sao phải vứt bỏ chúng ta! ! Vì
cái gì
– Vương bát đản, súc sinh!
“…”
Nhìn thấy từng chiếc máy bay vận tải lớn, chiến cơ lôi đình bay lên không
trung và bay về phương xa. Chiến sĩ quân đoàn mười lăm biến sắc, lâm vào trong
tuyệt vọng.
– Súc sinh đáng chết, đi chết đi! !
Trong cơn tức giận và tuyệt vọng, rất nhiều chiến sĩ trực tiếp cầm súng trường
trong tay và súng máy hạng nặng nhắm vào máy bay mà bắn.
Hơn mười chiếc xe súng máy hạng nặng 14,5 li kia bắn quét qua đám trực thăng
trên bầu trời.
Song phương trong chớp mắt đã trở mặt thành thù.
Oanh!
Một chiếc trực thăng vận tải trong nháy mắt bị súng máy hạng nặng bắn trúng
mấy trăm viên đạn, vô cùng bất hạnh bị bắn trúng bình xăng, trực tiếp nổ tung
trên bầu trời và hóa thành một quả cầu lửa lớn từ không trung rơi xuống.
– Đám khựa khốn nạn!
Lúc này binh lính bên dưới không ngừng bắn quét qua trực thăng vận tải trên
không trung, mà chiến cơ lôi đình trên cao cũng bắt đầu phản kích lại.
Oanh! Oanh! Oanh!
Nương theo đó là những quả cầu, những viên đạn hỏa tiễn thôn phệ chiến sĩ quân
đoàn mười lăm, rất nhiều chiến sĩ kêu lên thảm thiết, bị hỏa diễm thôn phệ.
Đồng thời những chiến cơ lôi đình còn lại không ngừng bắn hỏa tiễn vào xe
tăng, xe bọc thép của quân đoàn mười lăm phía dưới, những xe tăng, xe bọc thép
kia không ngừng biến thành quả cầu lửa, phòng n
– Súc sinh, đám da trắng này không đáng tin cậy mà! ! Đúng là một đám súc
sinh mà.
Những quân sĩ kia không ngừng tức giận và đổ tức giận của mình lên đám người
Thiên Đường Thần Quốc kia, từng chiếc xe phòng không không ngừng bắn quét qua
bầu trời, từng quả tên lửa đạn đạo phòng ngừa Nhạc Trọng lại dùng lên người
Thiên Đường Thần Quốc, không ngừng bắn vào chiến cơ lôi đình.
Trong lòng đất những pháo cao xạ phòng không không ngừng bắn hẳng lên bầu
trời, bắn vào các trực thăng trên cao.
Một chiếc chiến cơ lôi đình kia không ngừng nã tên lửa vào trận địa bên dưới,
rốt cục vẫn bị xe tên lửa phòng không bắn trúng, oanh một tiếng và nó nổ tung,
hóa thành một đoàn hỏa cầu khổng lồ từ giữa không trung rơi thẳng xuống.
Vài chiến cơ lôi đình không ngừng bay lên cao, bay lên giữa không trung và
nhắm thẳng vào chủ lực quân đoàn mười lăm bên dưới. Bọn họ đã phá hư phòng
tuyên của quân đoàn mười lăm, quân đoàn mười lăm đã là người chết, bọn họ
chẳng muốn lãng phí thời gian với người chết.