Trong biên giới có thảo nguyên mênh mông, có xe tăng rậm rạp chằng chịt, chiến
xa bộ binh, lựu pháo, trọng pháo, xe vận binh bọc thép như nước lũ, giống như
một thanh lợi kiếm tiến thẳng vào thành phố Hô Hòa.
Ba cửa ra vào ba tỉnh đông bắc của khựa có tang thi đông đảo, trở thành bình
chướng ngăn cách giữa hai nước, Sa Hoàng đế quốc cũng chỉ có thể vượt qua thảo
nguyên mới có thể tấn công khựa.
Trên thảo nguyên, trên một sườn núi nhỏ bí ẩn, bốn tên chiến sĩ mặc quân trang
nằm sắp trên đất, nhìn qua dòng lũ sắt thép giết vào thì sắc mặt đại biến.
Một tên đại hán lập tức dùng ống nhòm quan sát phương xa, sắc mặt hết sức khó
coi nói:
– Là bọn tây dương! ! Đáng chết, đám súc sinh này muốn chiếm quốc gia của
chúng ta.
Thời điểm thế chiến thức hai người Nga tấn công đông bắc của khựa, kỷ luật tan
rả, giết người, cướp bóc, cưỡng gian cái gì đó việc xấu bất tận. Rất nhiều thế
hệ trước phải thống hận vật lộn sống sót dưới bọn tây dương này.
Người nhà của đại hán này cũng bị bọn tây dương tàn hại, bởi vậy hắn chưa bao
giờ cho bọn tây dương này sắc mặt tốt.
Một gã chiến sĩ có chút bận tâm hỏi:
– Lớp trưởng, làm sao bây giờ?
Tên đại hán này nhìn qua tên chiến sxi bên cạnh, nhìn qua một tên chiến sĩ
chất phác mang theo máy truyền tin, nói:
– Làm sao bây giờ? Lão Hắc, lập tức báo cáo lên trên.
Lão Hắc cười hắc hắc, nhanh chóng đánh tín hiệu báo cáo.
Tên đại hán kia cầm theo súng bắn tỉa hạng nặng của mình nhìn qua ba người còn
lại, nói:
– Các người rút lui trước đi, tôi đi dạy bọn tây dương này một bài học, cho
chúng biết khựa chúng ta không phải dễ chọc.
– Lớp trưởng cẩn thận!
Ba tên còn lại lưu câu nói này, lúc này mới rút lui cách, bọn họ biết rõ mình
có ở lại nơi này tác dụng không quá lớn.
Tên đại hán phất tay.
– Biết rõ.
Ba tên chiến sĩ còn lại cưỡi lên hắc lân mã biến dị nhanh chóng rời đi.
Sau khi ba tên chiến sĩ kia rời đi, tên đại hán còn lưu lại dùng súng bắn tỉa
hạng nặng của mình canh chừng.
Sau khi yên lặng hai phút tên đại hán này mới bóp cò, đồng thời phát động kỹ
năng cường hóa súng.
Một viên đạn bay ra và bắn một chiến xa bộ binh nổ tung.
Sau khi bắn ra một viên này tên đại hán lập tức cưỡi lên hắc lân mã chạy đi
thật xa, không dám quay đầu lại.
Tuy tên đại hán này có được kỹ năng cường hóa súng rất mạnh mẽ, nhưng mà dưới
thế trận của đám tây dương này vẫn không chịu nổi một kích, hắn lưu lại chính
là tìm chết.
Bị tập kích đột nhiên như vậy dòng nước sắt thép hơi dừng lại, mười hai chiếc
chiến xa bộ binh, bốn chiếc xe tăng, hai trăm bộ binh lập tức tiến tới vị trí
bắn tỉa lúc này dò xét.
Đồng thời phi cơ trinh sát không ngừng dò xét khu vực này.
Hình ảnh từ trực thăng trinh sát nhanh chóng phát hiện được tên đại hán đang
cưỡi hắc lân mã chạy đi.
– Chỉ có như vậy sao? Đám khựa này thật là to gan đấy. Nhưng mà thắng lợi
cuối cùng vãn thuộc về Sa Hoàng đế quốc.
Trong một chiếc xe chỉ huy, một tên người Nga mặc quân phục thượng tướng, tóc
trắng bệch, dáng người cường tráng, thập phần có khí chât quân nhân đang cầm
ly rượu đỏ nhìn qua màn hình, uống một ngụm và cười nhẹ.
Một tên tóc lam cắt ngắn đi lên, hắn là một người trẻ tuổi mặc quân phục
thượng tá, nhướng mày nói:
– Cổ Nhĩ Phu tướng quân, tôi thấy thời cơ viễn chinh của chúng ta còn chưa
thành thục. Chúng ta trước mắt chỉ mang theo lương thực, dầu liệu chỉ đủ mười
lăm ngày, một khi thời gian chiến đấu vượt qua mươi lăm ngày thì chúng ta sẽ
lâm vào tình trạng hết gạo và nhiên liệu. Phương bắc của khựa đã bị Nhạc Trọng
chỉnh hợp lại, hình thành một khối thiết bản, dùng lực lượng của chúng ta khó
đánh bại được đám khựa này.
Chiến đấu sau tận thế, đặc biệt là chiến đẫu viễn chinh xa lãnh thổ vô cùng
khó khăn, chính là vì như thế cho nên thiên đường thần quốc thực lực vô cùng
cường hoành lại nhiều ăn thiệt thòi trước thế lực nhỏ bé của Nhạc Trọng.
Lúc này Sa Hoàng đế quốc vận dụng hai vạn quân viễn chinh bọc thép tinh nhuệ
tấn công đông bắc của khựa, đây đã là lực lượng cực hạn mà Sa Hoàng đế quốc có
thể vận dụng hiện tại. Dù như thế, bọn họ chỉ có mười lăm ngày lương thực và
nhiên liệu.
Tên thượng tá trẻ tuổi thấy bao nhiêu hậu cần đó đánh hạ phương bắc của khựa
không có lòng tin.
Cổ Nhĩ Phu cười thần bí nói:
– Diệp Phu Căn Ni thượng tá, anh nói đúng vậy. Nếu như Nhạc Trọng vẫn còn ở
khựa thì như vậy quân viễn chinh của chúng ta chẳng làm gì được bọn khựa này.
Nhưng mà Nhạc Trọng đã biến mất gần một năm, thế lực phương bắc rất nhiều, cài
răng lược, không có được tướng tài thống soái toàn quân. Dưới tình huống như
vậy chúng ta lựa chọn đánh chưa hẳn là không thể chiến thắng bọn chúng. Hơn
nữa thượng tá, Sa Hoàng đế quốc chúng ta nhìn chằm chằm vào bọn khựa này,
chúng ta còn có cường viện và minh hữu, lúc này đây cho dù Nhạc Trọng trở về
cũng không thể làm gì.
Diệp Phu Căn Ni nhướng mày dò hỏi:
– Viện quân, là quân đội thiên đường thần quốc sao? Bọn chúng chẳng phải bị
Nhạc Trọng đánh tan à?
Cổ Nhĩ Phu nhẹ nhàng cười nói:
– Diệp Phu Căn Ni thượng tá, đây không phải là tình báo mà ngươi có thể biết
rõ. Nhiệm vụ của ngươi bây giờ là chuẩn bị sẵn sàng một lần hành động đánh hạ
thành phố Hô Hòa. Chỉ cần đánh bại thành phố Hô Hòa thì đại thảo nguyên sẽ bị
chúng ta ngăn cách thành hai chiến khu. Chúng ta sẽ thắng lợi một nửa!
Diệp Phu Căn Ni trầm giọng đáp:
– Vâng! Tướng quân.
Thiên Kinh, tại một gian phòng hội nghị của Trung Nam Hải, hội tụ toàn bộ quan
lớn và cán bộ phía bắc dưới trướng của Nhạc Trọng.
Bởi vì Nhạc Trọng đánh hạ Thiên Kinh không lâu liền trực tiếp đi tới thế giới
thứ hai, bởi vậy đại bộ phận người trong Thiên Kinh này là quan lớn và là cán
bộ phương bắc.
Cán bộ của hai thế lực lớn Quảng Tây, Hồ Nam lại rất ít, cũng chỉ có một it
tùy tùng đi theo Nhạc Trọng đánh hạ cơ nghiệp ở thảo nguyên mà thôi.
Trong phòng hội nghị này dự thính có Trần Diễm, Trần Dao, Kỷ Thanh Vũ, Lý Thế
Dân, Cảnh Đại Trung, Sát Tất Lai, Hốt Ngạch Nhiễm, Lý Nghiễm, Liệt Minh Nhất,
Bạch Tiểu Thắng, Vũ Văn Ưng là các cán bộ cao cấp.
Trong những cán bộ cao cấp này mỗi người đều nắm giữ một phần lực lượng, quan
hệ không có lệ thuộc nhau, bởi vậy rất khó chỉ huy.
Kỷ Thanh Vũ nhìn qua mọi người chung quanh và trầm giọng nói:
– Tôi nghĩ tất cả mọi người đã biêt rõ rồi, Sa Hoàng đế quốc xuất động một
chi quân viễn chinh hai vạn người đánh thẳng vào thành phố Hô Hòa. Chúng ta
phải ngăn cản chúng.
Kỷ Thanh Vũ vừa lên tiếng thì Liệt Minh Nhất chợt trực tiếp không lễ phép ngắt
lời:
– Chờ một chút, trước hội nghị tôi có nghi vấn muốn hỏi. Kỷ Thanh Vũ tiểu
thư, ngài người quyền thủ lĩnh do thủ lĩnh Nhạc Trọng chỉ định, có được quyền
lực tổ chức hội nghị. Nhưng mà tôi cho rằng ngài không có đủ năng lực tổ chức
hội nghị này đấy.
Bên cạnh Bạch Tiểu Thắng lạnh lùng trừng Liệt Minh Nhất, âm thanh trở nên lạnh
lẽo băng hàn.
– Liệt Minh Nhất, chẳng lẽ anh muốn vi phạm mệnh lệnh của thủ lĩnh Nhạc
Trọng, phản bội thủ lĩnh sao?