Ở dưới sự đả kích đó, phản quân trong Trường Diệp Thành rất nhanh đã bị Lưu Độ
giết đến sĩ khí tan vỡ, đều hướng phía Lưu Độ đầu hàng.
Lưu Độ nhìn đám phản quân đều đầu hàng kia, trong lòng lạnh lùng thầm ngĩ:
– Thực sự là đơn giản. Đám người kia yếu đến thương cảm, dĩ nhiên còn vọng
tưởng làm phản, thực sự là ngu xuẩn cực độ.
– Ta nếu là phản loạn lúc này, chỉ sợ cũng sẽ giống như chó lợn bị người dễ
dàng diệt sát, sau đó bị trở thành chiến công của người khác đi sao.
Trong lòng Lưu Độ cười nhạo đám phản quân kia, sau đó, ánh mắt phức tạp nhìn
chiếc Laptop chuyên chở phân thân của Bạch Y.
Lúc này đây tấn công Trường Diệp Thành, chính là nhờ vào Bạch Y siêu cấp nhân
công trí năng này, Lưu Độ mới có thể dễ dàng thu phục Trường Diệp Thành. Nếu
là không có Bạch Y, Lưu Độ tự tin cũng có thể thu phục Trường Diệp Thành, bất
quá ít nhiều cũng phải nỗ lực một chút đại giới, tuyệt sẽ không dễ dàng như
thế.
Vừa nghĩ đến năng lực kinh khủng không gì sánh được kia của Bạch Y, một chút
dã tâm ẩn giấu trong lòng Lưu Độ cũng chợt biến mất không thấy.
Hắc Mộc Thành là một tòa thành thị nắm ở phía nam cách Thiên Đô Hoàng Thành
bảy trăm kilomet. Tòa thành thị này, sau khi Ngụy Minh Thanh chết đi đã rơi
vào trong hỗn loạn. Thành chủ bị bộ hạ của mình Lưu Vũ ám sát. Cả thành thị
thoáng cái phân liệt trở thành hơn mười thế lực to nhỏ các loại, mỗi một ngày
đều vì tranh quyền đoạt lợi chém giết không ngừng.
Ở trong một tòa biệt thự, sáu gã nam tử thân thể xích lõa, vừa cười ha ha, vừa
hướng về hơn mười thiếu nữ ăn mặc mỏng manh đánh tới.
Hơn mười thiếu nữ kia đều lộ ra vẻ kinh hoảng trong mắt, hướng tới xung quanh
bỏ chạy, chỉ là thể lực của các nàng căn bản không thể cùng nam nhân đánh
đồng, không lâu sau một thiếu nữ đã bị một nam tử ôm lấy.
Năm tên nam tử còn lại cười ha hả, tiến lên dùng sức kéo một cái, trực tiếp
đem quần áo của thiếu nữ kia xé nát thành mảnh nhỏ.
– Đừng mà!
Thiếu nữ kia ra sức giãy dụa, khóc chét chói tai, ra sức đá một cái, liền đá
trúng hạ thể của một gã nam tử trong đó.
Tên nam tử bị đá trúng hạ thể kia sắc mặt đại biến, hung hăng đánh một bạt tai
ở trên mặt thiếu nữ kia, đem mặt của thiếu nữ đều đánh đến sưng phù:
– Hừ, tiểu tiện nhân. Ngươi lại dám đá gia gia của ngươi! Đợi lát nữa lão tử
chơi chết ngươi, sau đó sẽ đem ngươi ném lên trên đường cái, để đám tiện dân
bốc mùi kia chơi tiếp cho chết con tiện nhân ngươi, hừ!
Nghe được tên nam tử kia uy hiếp, trong mắt những thiếu nữ còn lại đều hiện
lên một tia sợ hãi. Các nàng đều đã tận mắt thấy qua, một thiếu nữ không phục
tùng những tên biến thái này, bị bọn chúng đùa bỡn, sau đó, trực tiếp ném đến
trên đường lớn, bị đám tiệ dân tản ra mùi hôi thối, trực tiếp khiến cho hạ thể
xuất huyết, cuối cùng chết thảm ở đầu đường. Vừa nghĩ đến một màn thê thảm
kia, trong lòng các nàng đã cực kỳ sợ hãi.
– Chính là các ngươi đám súc sinh này sao? Thực đáng chết!
Đúng lúc này, một thanh âm phảng phất như từ dưới vực sâu trong lòng đất
truyền đến, bỗng nhiên vang lên ở trong phòng khách.
Dẫn đầu một gã nam nhân tên là Thác Bạt Vũ đem nữ nhân ở trong lòng ném xuống
mặt đất, nhìn trên bầu trời trầm giọng quát dẹp đường:
– Người nào? Giả thần giả quỷ. Đi ra cho gia gia!
Đám nam nhân còn lại cũng vô cùng hống hách nhìn chu vi xung quanh.
Bỗng nhiên trong lúc đó, ở trong phong khách, Mị Ảnh đột nhiên xuất hiện ở
trước mắt mọi người:
– Đối phó đám cặn bã như các ngươi, ta căn bản không cần giả thần giả quỷ.
– Người này…
Thác Bạt Vũ thấy Mị Ảnh xinh đẹp động nhân, ánh mắt sáng lên, vừa mới nói ra
một chữ, thân thể hắn đột nhiên bắt đầu tan vỡ, hóa thành hơn mười khối thịt
vụn, trực tiếp rơi loạn trên mặt đất. Đại lượng tiên huyết chảy ra.
Ngay trước khi Thác Bạt Vũ nói ra, hắn đã bị Mị Ảnh dùng tốc độ siêu nhanh,
chém thành hơn mười mảnh.
Chỉ là đao của Mị Ảnh quá sắc bén, quá nhanh. Trong khoảng thời gian ngắn, lúc
này mới để Thác Bạt Vũ sống lâu thêm một chút.
Trong mắt đám nam nhân đều hiện lên một tia sợ hãi, lớn tiếng rít gào nói:
– Mọi người cùng tiến lên, giết nàng ta.
Đám nam nhân còn sót lại, trong mắt tên nào tên nấy đều hiện lên một tia điên
cuồng, hướng về Mị Ảnh tiến lên.
Trong mắt Mị Ảnh sát khí chợt lóe mà qua, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ.
Sau một khắc, chỗ trái tim của năm tên nam tử kia liền hiện ra một lỗ máu thật
lớn, trái tim của bọn họ đều bị chém đến nát bấy.
Mị Ảnh cũng lần thứ hai xuất hiện tại chỗ phảng phất như nàng cũng chưa từng
có di động qua.
– Ta là tướng quân Mị Ảnh dưới trướng Thiên Đô Hoàng Thành Nhạc Trọng bệ hạ.
Phụng mệnh đến đây giải cứu các ngươi.
Mị Ảnh hai tay vỗ nhẹ, mười tên ảnh vệ mặc tam giai cường hóa trang giáp, thân
thể khắp nơi nhiễm huyết, xuất hiện ở trong phòng khác. Nàng hướng về phía
mười tên ảnh vệ này chỉ một cái nói:
– Các ngươi đi theo bọn họ, bọn họ sẽ dẫn theo các ngươi đi đến địa phương an
toàn.
Xong xuôi, thân hình Mị Ảnh chợt lóe, lại biến mất tại chỗ không thấy đâu.
Nhạc Trọng giao cho nàng danh sách, trên đó có một chuỗi dài tên người, nàng
phải mau chóng đi đến, đem hết thảy những kẻ trên đó giết chết.
Đám nữ tử kia hai mặt nhìn nhau một hồi lâu, lúc này mới hướng về hơn mười tên
ảnh vệ tới gần.
Mười tên ảnh vệ yên lặng xoay người hướng phía bên ngoài đi đến, bắt đầu tập
hợp người sống sót ở gần đó.
Những người còn sống sót sau khi được mười tên ảnh vệ tập hợp lại, bọn họ liền
dẫn theo những người này hướng về Thiên Đô Hoàng Thành di chuyển đi.
Nhạc Trọng phái ra
Chỉ thấy ở bên ngoài Hỏa Nha thành kia, một đám người máy thân cao ba mét tay
cầm pháo điện từ đang đứng, hơn hai mươi tên thu thập giả phân tán rải rác bên
trong đám người máy hình người kia.
Ở đại địa phía xa, có thể thấy được mơ hồ những chiếc chiến xa mang các loại
súng năng lượng, trọng pháo, đang lao thẳng tới Hỏa Nha thành, bên trên bầu
trời cũng nghìn nghịt những chiếc phi cơ võ trang hạng nặng nữa.
Quân đoàn chiến tranh cơ giới hóa khổng lồ này xuất hiện bên dưới chân thành
Hỏa Nha khiến cho mọi người có áp lực rất lớn, đối đầu với một đám binh khí
chiến tranh như thế t hì không có mấy người có đủ can đảm để tiến lên đâu.
Chỉ là khi nhìn thấy quân đoàn máy móc khổng lồ kia xuất hiện thì đám người
quân kháng chiến đều mất hết cả chiến ý, nhất là đám chiến sĩ đi làm pháo hôi
kia, trên mặt cắt không còn một giọt máu, bọn họ còn không được bọc thép, toàn
thân chỉ có một chiếc mâu bằng gỗ mà thôi, nếu như mà dùng huyết nhục bản thân
làm vật cản thôi thì cũng đủ thấy được rồi….
Trong Hỏa Nha thành, trên một tòa nhà cao mười mấy tầng, có hai vị trung niên
nam tử đang nhìn đám quân đoàn cơ giới hóa đang tiến lại gần kìa.
Vẻ mặt vô cùng khó coi.
Vị trung niên nam tử có gương mặt chữ quốc, đầy vẻ chính khí kia đột nhiên
nhìn sang tên bên cạnh, thân cao hai thước, cơ bắp rắn chắc mà hỏi:
– Kim Hòa, ngươi thấy thế nào?