Tình huống hiện tại chẳng khác gì một bên là quân đội Mỹ trang bị tận răng vũ
khí hiện đại tiên tiến đối chiến cùng quân đội Mãn Thanh cầm đại đao trường
cung cổ đại, sức chiến đấu song phương căn bản không cùng một cấp bậc.
Nhạc Trọng nhìn vào trong hoàng thành chậm rãi nói:
– Tôi ở nơi này chờ một ít người. Nếu bọn hắn thông minh, trong vòng hôm nay
sẽ phái chút người đi tới. Nhiều nhất đợi tới ngày mai, nếu đám loạn phỉ kia
vẫn hồ đồ ngu xuẩn, như vậy chúng ta cũng không cần hạ thủ lưu tình!
Một chiến sĩ nhanh chóng chạy tới báo cáo:
– Đại nhân, có sứ giả cầu kiến!
Nhạc Trọng thản nhiên nói:
– Dẫn hắn lại đây!
– Dạ!
Không bao lâu một gã trung niên có râu mép ngũ quan đoan chính, mặc âu phục,
tóc ngắn đi tới trước mặt Nhạc Trọng cúi người thi lễ:
– Chu Tân gặp qua Nhạc Trọng đại nhân!
Nhạc Trọng xoay người, vẻ mặt không chút thay đổi nói:
– Có chuyện nói thẳng!
Chu Tân nhìn thẳng Nhạc Trọng cất cao giọng nói:
– Nhạc Trọng đại nhân thần uy cái thế, tiêu diệt ác ma Ngụy Minh Thanh. Đã
cứu mấy ngàn vạn nhân loại Vân Châu, là cứu thế chủ của Vân Châu. Chu gia đại
biểu cả Vân Châu hi vọng Nhạc Trọng đại nhân đúng lúc đăng cơ, trở thành tân
hoàng đế Vân Châu!
– Tân hoàng đế?
Nhạc Trọng nghe vậy cười nhẹ, không cho ý kiến. Cho tới bây giờ hắn chưa từng
nghĩ qua muốn làm hoàng đế. Ở trong Hoa Hạ ngôi vị hoàng đế đã sớm bị ném vào
trong dòng sông lịch sử thời đại.
Hiện tại tuy Hoa Hạ chìm trong tận thế, nơi nơi đều là tang thi cùng biến dị
thú hoành hành. Nhưng nếu Nhạc Trọng đánh ra cờ hiệu làm hoàng đế, chính thức
xưng vương, chỉ sợ rất nhiều bộ hạ dưới trướng của hắn cũng biến thành lục đục
lẫn nhau.
Viên Thế Khải cũng bởi vì chuyện muốn xưng vương mà bị chúng bạn xa lánh, cuối
cùng chết thật bất đắc dĩ. Việc xưng vương đã bị cách mạng tiêu diệt hoàn
toàn, nếu như Nhạc Trọng thật sự muốn xưng vương, chỉ có thể đại khai sát giới
không biết cần phải giết bao nhiêu người mới có thể trở thành hoàng đế Hoa Hạ
quốc chân chính.
Khi Nhạc Trọng xây dựng tân chính phủ, đã thập phần hiểu rõ điểm này. Hắn xây
dựng cơ cấu chính phủ đại bộ phận là dựa theo cơ cấu của chính phủ trước tận
thế, không có bao nhiêu cách tân. Hắn chỉ muốn trở thành một người thống trị
tay nắm quyền to, hoàn toàn độc tài, hắn chưa từng nghĩ muốn làm hoàng đế.
Nhạc Trọng khẽ cười nói:
– Chuyện xưng vương thì không cần. Chu Tân, tôi hi vọng Chu gia ổn định thế
cục trong Thiên Đô hoàng thành cho tôi. Chỉ cần các vị có thể hoàn thành nhiệm
vụ này, tôi sẽ không bạc đãi Chu gia các vị!
Sắc mặt Chu Tân hơi đổi, cất cao giọng nói:
– Bệ hạ, ngài là thiên mệnh sở quy, là thánh hoàng mà vạn dân chờ mong, xin
ngài đăng cơ làm đế, yên ổn lòng người!
Vô luận là vị hoàng đế nào trước ngày đăng cơ đều sẽ luôn mãi chối từ làm ra ý
tứ như không muốn. Việc mà các thần tử cần làm lúc này là phải không ngừng
khuyên bảo cổ vũ tỏ lòng thành của mình.
Chu Tân cũng chỉ nghĩ Nhạc Trọng giả vờ chối từ mà thôi, nhưng không nghĩ tới
hắn thật sự không có ý muốn làm hoàng đế.
Nghe được Chu Tân liên tục khuyên bảo, Nhạc Trọng khẽ cau mày.
Đúng lúc này một gã chiến sĩ đi nhanh tới trước mặt Nhạc Trọng hồi báo:
– Đại nhân, tứ đại gia tộc phái sứ giả tới cầu kiến!
Chu Tân nghe nói sắc mặt thoáng đổi, Chu gia bọn họ thật vất vả mới cướp được
cơ hội này, hắn cũng không muốn nhường cho người khác.
Một trung niên nam tử mặc âu phục, tóc ngắn, dáng người trung đẳng nho nhã,
làm cho người ta vừa nhìn liền sinh ra hảo cảm đi tới trước mặt Nhạc Trọng thi
lễ:
– Lộ Hoa gặp qua Nhạc Trọng đại nhân!
Các chiến sĩ thành vệ quân đứng trên tường thành nhìn chằm chằm vào Lộ Hoa,
trong mắt mỗi người đều ẩn hàm vẻ phẫn nộ. Nếu lần này không phải tứ đại gia
tộc phiến loạn, căn bản cũng không thay đổi thành tình trạng bây giờ.
Nhạc Trọng lạnh lùng liếc mắt nhìn Lộ Hoa, ngữ khí âm trầm nói:
– Ngươi còn dám tới gặp ta? Chẳng lẽ không sợ ta giết ngươi sao?
Không lâu trước đó tứ đại gia tộc đâm một đao sau lưng Nhạc Trọng, nếu không
phải hắn luôn biết đề phòng đám minh hữu kia, hơn nữa thực lực của hắn thật
cường đại đáng sợ, đã sớm bị tứ đại gia tộc xử lý, hắn thật sự tràn ngập chán
ghét đối với bọn họ.
– Nhạc Trọng đại nhân, sự kiện kia quả thật là lỗi lầm của chúng tôi. Ở nơi
này tôi đại biểu tứ đại gia tộc hướng ngài giải thích!
Lộ Hoa cúi đầu bái Nhạc Trọng thật sâu.
Lộ Hoa nhìn thẳng vào Nhạc Trọng nói:
– Đại nhân, vì biểu đạt lòng xin lỗi của tứ đại gia tộc, chúng tôi nguyện ý
cộng đồng đề cử ngài làm người đứng đầu Vân Châu, đăng cơ trở thành hoàng đế!
Có tứ đại gia tộc ủng hộ, ngài có thể càng thêm dễ dàng nắm giữ hoàng thành.
Nếu ngài khăng khăng khai chiến cùng chúng tôi, cho dù ngài thắng lợi nếu muốn
hoàn toàn nắm giữ Thiên Đô cũng thật sự không dễ dàng!
Nhạc Trọng khẽ cau mày, hắn không thể không thừa nhận lời nói của Lộ Hoa là có
chút đạo lý. Nếu đối mặt tác chiến hắn thật dễ dàng tiêu diệt lực lượng võ
trang của tứ đại gia tộc. Nhưng tứ đại gia tộc hoạt động trong hoàng thành
suốt mấy trăm năm, quan hệ rắc rối phức tạp, ngoài ra không biết bọn hắn đã
chôn xuống bao nhiêu quân cờ trong Thiên Đô hoàng thành.
Nhạc Trọng nếu dùng bạo lực giải quyết tứ đại gia tộc, phải cần thật nhiều
thời gian đến ổn định trật tự xã hội, hơn nữa còn phải tìm thật nhiều tinh lực
xây dựng một mạng lưới gián điệp đối phó những quân cờ của tứ đại gia tộc tiềm
phục trong thành.
Đúng lúc này máy truyền tin của hắn chấn động, hắn mở ra, nhìn thấy gương mặt
hơi tiều tụy của Hàn Sắc.
Hàn Sắc báo cáo:
– Đại nhân, đại sự không ổn. Trinh sát binh của cứ điểm phát hiện rất nhiều
Khủng Long nhân đang di chuyển về hướng cứ điểm. Hiện tại Trịnh Nham Hà đã
phái binh thư kích đối phương liên tục nhưng hiệu quả không rõ ràng. Đồng thời
theo Trịnh Nham Hà phân tích, lần này tấn công hai mươi cứ điểm ít nhất là có
hai vương quốc khủng long liên thủ tiến công, hắn thỉnh cầu chúng ta trợ giúp!
Nhạc Trọng nghe vậy sắc mặt liền biến đổi, sự cường đại của Khủng Long vương
quốc hắn hiểu rất rõ ràng, lúc trước Kiếm Long vương quốc vận dụng một bộ phận
lực lượng cũng đã quét ngang Thanh Châu, sở hướng vô địch. Nếu không phải Nhạc
Trọng khai quật đập nước Thanh Hà, dùng nước chìm ngập Thanh Châu, Kiếm Long
vương quốc cũng đã chiếm lĩnh cả Thanh Châu.
Hai khủng long vương quốc liên thủ tấn công, cho dù hai mươi cứ điểm là thành
lũy cực mạnh của nhân loại cũng chưa chắc bảo vệ được.
Nhạc Trọng trầm giọng hỏi:
– Người của chúng ta điều tra ra sao?
Hàn Sắc nghiêm nghị nói:
– Lai Vi đã mang người tiến qua trinh sát, quả thật đúng như lời của Trịnh
Nham Hà, có vô số đại quân Khủng Long nhân đang di chuyển về hai mươi cứ điểm.
Về phần có phải là hai vương quốc khủng long liên thủ hay không thì nàng không
biết rõ ràng!
Nhạc Trọng trầm giọng nói:
– Đem ba ngàn tù binh kể cả trang bị cơ bản cùng nhau giao cho Trịnh Nham Hà,
một khi chiến sự mở ra, hết sức trợ giúp hắn!