Thần Ma Hệ Thống – Chương 1238: Phát động! (1) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Thần Ma Hệ Thống - Chương 1238: Phát động! (1)

Nhạc Trọng thản nhiên nói:

– Tôi gọi là Nhạc Trọng, tôi là người bị phá hủy ngục giam thứ nhất đang bị
đuổi bắt!

Chung Bộ vẫy tay, một cao thủ tiến lên đưa một máy tính cho Nhạc Trọng:

– Nguyên lai là Nhạc Trọng huynh đệ, nếu như tôi không đoán sai anh hẳn là có
được siêu cấp nhân công trí năng hoặc năng lực thao túng điện tử internet. Hi
vọng anh có thể chứng minh một chút, nếu anh có thể chứng minh được năng lực
của mình, như vậy anh sẽ là người bạn tốt nhất của chúng tôi. Chúng ta có thể
cùng nhau phản kháng bạo chúa Ngụy Minh Thanh!

Nhạc Trọng tiếp nhận máy tính thoáng trầm tư, chỉ vào máy tính nói:

– Phá giải nó, Bạch Y!

Hình ảnh Bạch Y hiện lên trên màn hình máy tính kia:

– Dạ, chủ nhân, tôi đã phá giải xong hệ thống của nó!

– Thật tốt quá!

Nhìn thấy một màn thần kỳ này, trong mắt toàn bộ cao thủ đều hiện lên tia kinh
ngạc cùng hưng phấn, nhưng không dám hô to, chỉ có thể phát ra thanh âm rít
gào trong cổ họng.

Siêu cấp trí năng xuất hiện đối với bọn họ mà nói đại biểu cho hi vọng.

Ngụy Minh Thanh khống chế Vân Châu nhiều năm, bị điện não trung ương cường đại
nắm giữ mọi người không thể chống lại hắn. Toàn bộ phản kháng đối diện cùng
siêu cấp khoa học kỹ thuật đều chỉ bị trấn áp hoàn toàn.

Chỉ có siêu cấp trí năng của Nhạc Trọng mới có thể đối kháng với điện não
trung ương của Ngụy Minh Thanh, nếu Nhạc Trọng nắm giữ được điện não trung
ương của hoàng thành trong tay, hắn sẽ lấy được một phần ba lực lượng hoàng
thành Vân Châu.

Cho dù Ngụy Minh Thanh muốn áp dụng đủ loại thủ đoạn ngăn cản siêu cấp trí
năng xâm lấn nhưng lực lượng trong tay hắn sẽ bị tước yếu đi rất nhiều.

Chung Bộ nhìn Nhạc Trọng cung kính nói:

– Nhạc Trọng đại nhân, chúng tôi không có ác ý. Xin ngài đi theo chúng tôi
một chuyến, chúng tôi cam đoan ngài sẽ đạt được đãi ngộ tôn quý nhất!

Nhạc Trọng hỏi:

– Các anh là ai?

Trong mắt Chung Bộ hiện lên nét khó xử nói:

– Nhạc Trọng đại nhân, chúng tôi không thể nói. Tôi chỉ có thể nói chúng tôi
là người phản kháng Ngụy Minh Thanh. Chờ sau khi ngài nhìn thấy chư vị đại
nhân thì sẽ biết chúng tôi là ai. Xin ngài đi theo chúng tôi một chuyến đi!

Nhạc Trọng ngẫm nghĩ một thoáng nói:

– Được!

Tận sâu trong rừng rậm, Mị Ảnh nhìn đứa bé đang hôn mê khẽ cau mày, trong lúc
nàng thi hành nhiệm vụ vốn không thích mang theo rườm rà.

Bạch Cốt lẳng lặng đứng một bên, trong đôi mắt tối đen như hắc động không
ngừng chớp lóe linh hồn ma hỏa.

Ở bụi cỏ bên cạnh bỗng nhiên đong đưa, hai mắt Mị Ảnh ngưng tụ gắt gao nhìn
chằm chằm hướng kia, một cây chủy thủ màu đen đã nằm trong tay nàng, giống như
một đầu thư báo đang vận sức chờ phát động.

Nhạc Trọng từ trong bụi cỏ đi ra nhìn đứa bé hỏi:

– Nó thế nào?

Mị Ảnh đơn giản nói:

– Phát sốt hôn mê!

Đúng lúc này từ sau bụi cỏ hơn mười cao thủ cũng đi ra.

Chung Bộ đi tới trước, ánh mắt rơi lên người Mị Ảnh, hắn nhìn nàng chằm chằm
hồi lâu đột nhiên thất thanh:

– Cô là Mị Ảnh! Thích khách Mị Ảnh!

Nghe được tên của Mị Ảnh, đội viên của Chung Bộ sắc mặt đại biến, trong ánh
mắt nhìn Mị Ảnh tràn ngập vẻ sợ hãi lẫn cảnh giác.

Thích khách Mị Ảnh là một thanh chủy thủ sắc bén trong tay Ngụy Minh Thanh,
từng ám sát vô số cao thủ phản kháng hắn. Dù là cường giả ngũ giai trong phản
kháng quân cũng chết trong tay nàng, nàng chính là một truyền thuyết trong
giới sát thủ.

Mị Ảnh lạnh lùng liếc qua đám người Chung Bộ, cũng không nhiều lời. Tính tình
của nàng chính là như vậy, ngoại trừ người mà nàng quan tâm toàn bộ người khác
nàng đều không đặt vào trong mắt. Người bên ngoài nhìn vào nàng chính là một
mỹ nữ cực kỳ lãnh ngạo.

– Chúng ta đi thôi!

Nhạc Trọng liếc mắt nhìn đứa bé xoay người rời đi.

Bạch Cốt ôm đứa bé lên tay đi theo bên cạnh Nhạc Trọng.

Thân hình Mị Ảnh chợt lóe biến mất trong bóng tối. Nàng không có thói quen
xuất hiện trong đám người, điều này sẽ làm cho nàng có cảm giác không an toàn.
So sánh với nam nhân, nàng càng thêm tin tưởng chủy thủ trong tay mình.

Chung Bộ nhìn thấy Mị Ảnh biến mất trong bóng đêm, trong lòng càng đánh giá
Nhạc Trọng cao hơn vài phần:

– Thậm chí ngay cả nữ hoàng giới sát thủ cũng có thể thu phục, Nhạc Trọng kia
quả nhiên sâu không lường được!

Một đội viên nhìn theo bóng lưng của Mị Ảnh biến mất liếm môi trong mắt thoáng
hiện vẻ ngưỡng mộ:

– Đó là nữ hoàng sát thủ Mị Ảnh sao? Quả nhiên xinh đẹp!

– Đi thôi!

Chung Bộ ra lệnh, đoàn người nhanh chóng rời khỏi nơi đó.

Có địa đầu xà như tứ đại gia tộc tiếp ứng, mấy người Nhạc Trọng rời khỏi khu
rừng lên xe ô tô chuẩn bị sẵn thoải mái chạy về phương xa.

Bên trong tòa biệt thự, một đại mỹ nữ có mái tóc dài như thác nước, dáng người
đầy đặn gợi cảm, gương mặt tú lệ, trên thân mặc một bộ áo thuần trắng mang
theo nụ cười ngọt ngào nói:

– Nhạc Trọng đại nhân, tôi gọi là Thái Vi, xin ngài đi theo tôi!

Nhạc Trọng yên lặng đi theo Thái Vi vào trong một phòng khách.

Bên trong phòng khách là một nam tử thật trẻ tuổi, tướng mạo anh tuấn, nhìn
qua thập phần nho nhã đang ngồi, vừa nhìn thấy Nhạc Trọng đi tới trên mặt mang
theo nụ cười chức nghiệp đón chào:

– Chào ngài, Nhạc Trọng. Hoan nghênh ngài đến nơi đây. Tôi là Trương Hoán, là
thủ lĩnh tổ chức phản kháng Cộng Hòa hội lớn nhất trong thành. Thật cao hứng
nhìn thấy ngài!

Nhạc Trọng khẽ cau mày, khóe môi nhíu lại, trong mắt thoáng hiện nét châm
chọc:

– Cộng Hòa hội? Tôi chưa từng nghe qua trong Thiên Đô hoàng thành có Cộng Hòa
hội. Nếu các vị đã không có thành ý như thế, vậy coi như xong. Tổ chức giấu
đầu lộ đuôi như vậy tôi không có hứng thú cùng các vị hợp tác!

Dứt lời Nhạc Trọng trực tiếp xoay người đi ra ngoài.

Sắc mặt Trương Hoán tái nhợt không ngớt lời kêu lên:

– Xin dừng bước! Nhạc Trọng tiên sinh, xin dừng bước, chúng ta có thể từ từ
nói chuyện! Chúng ta có thể từ từ nói chuyện!

Hai mươi bảo tiêu thân thủ bất phàm đứng ngay cửa cũng yên lặng chắn ngang
trước người Nhạc Trọng.

Nhạc Trọng nhìn lên hai mươi bảo tiêu kia, hai mắt phát lạnh, một cỗ sát khí
lạnh thấu xương từ trong thân thể hắn khuếch tán:

– Các ngươi muốn tìm cái chết sao?

Hai mươi bảo tiêu bị sát khí khủng bố của Nhạc Trọng làm kinh sợ, trên mặt
hiện lên vẻ sợ hãi nhưng vẫn cắn răng chắn trước người Nhạc Trọng.

Nhạc Trọng nhìn hai mươi bảo tiêu lạnh lùng nói:

– Tốt lắm, các ngươi đã muốn chết, như vậy ta sẽ tặng các ngươi một đoạn
đường!

Với thực lực ngũ giai của hắn, muốn tiêu diệt hai mươi cao thủ tam giai quả
thật là vô cùng dễ dàng.

Một thanh âm có vẻ già nua từ một bên vang lên, bốn nam tử trung niên từ trong
đi tới:

– Dừng tay, Nhạc Trọng. Chúng tôi rất có thành ý hi vọng hợp tác với anh cùng
nhau tiêu diệt Ngụy Minh Thanh!

Nhạc Trọng xoay người nhìn bốn trung niên nhân sắc mặt không chút thay đổi
nói:

– Các ông rốt cục chịu ra rồi sao? Gia chủ tứ đại gia tộc?

Nhạc Trọng từ trong miệng Mị Ảnh biết được tình huống thật nhiều thế lực trong
Thiên Đô hoàng thành, có thể tiếp ứng được hắn rời khỏi ngục giam thứ nhất
không chút âm thanh cũng chỉ có tứ đại gia tộc mới có thể làm được.