Đồng thời một cỗ cảm giác gấp gáp nảy sinh trong lòng hắn, hắn không biết
nguyên nhân từ đâu, nhưng hắn mơ hồ cảm thấy được nếu như hắn tiếp tục lưu lại
đây có lẽ sẽ phát sinh sai lầm không thể cứu vãn.
– Xem ra mình phải đích thân đi tới đó thăm dò mới được!
Nhạc Trọng rất nhanh làm ra quyết định, lại đem một loạt nhiệm vụ bố trí đi
xuống, sau đó một mình đi về Thiên Đô hoàng thành.
Khoảng cách giữa Thiên Đô hoàng thành cùng Xích Huyết thành cách xa vài ngàn
dặm, kéo dài qua mười mấy thành phố lớn, nếu điều khiển đại quân sẽ bị chặn
đường trùng điệp, nếu muốn đến Thiên Đô thật không biết khi nào mới đến mục
đích.
Nhạc Trọng hóa trang thành chiến sĩ Trường Thanh thành, lấy danh nghĩa chấp
hành công vụ ngồi trên xe máy cường hóa ngày đi ngàn dặm, dọc theo con đường
lớn luôn lao nhanh, ba ngày sau đã đi tới gần Thiên Đô thành.
– Bên kia chính là Thiên Đô hoàng thành sao? Quả nhiên chẳng khác gì là kỳ
tích!
Gần bên Thiên Đô hoàng thành, Nhạc Trọng nhìn ra phương xea, trong mắt thoáng
hiện vẻ tán thưởng.
Cách xa vài dặm một tòa thành thị lớn cao vút trong mây, ngoại tầng được sử
dụng kiến trúc hợp kim bê tông xây dựng mà thành.
Trên tường thành khảm lên vô số trang bị tự động cùng bán tự động, thật nhiều
lô cốt rậm rạp được dựng lên gần tường thành cùng chung quanh.
Từng khẩu trọng pháo năng lượng đường kính lớn trải rộng cả tường thành, Nhạc
Trọng chỉ tính toán sơ lược ít nhất phải hơn ba ngàn khẩu pháo.
Phạm vi uy lực trọng pháo khoảng một cây số, ba ngàn trọng pháo nếu cùng nã
pháo ở trong phạm vi uy lực của nó cho dù là cường giả lục giai cũng bị oanh
giết thành tro.
Đương nhiên uy lực của trọng pháo năng lượng thật lớn nhưng vẫn có khuyết
điểm, chính là tiêu hao quá nhiều năng lượng, một viên đạn pháo oanh ra phải
tiêu hao một viên tinh hạch tam giai, đồng thời cũng có cách bắn, trên căn bản
một phút bắn ra một viên đạn pháo. Nếu bắn với tốc độ cao, sẽ phát sinh sự cố
nổ mạnh. Vì vậy ngay cả Thiên Đô cũng không dám làm ba ngàn khẩu trọng pháo
liên tục bắn phá không hề có chút kiêng nể gì.
Ngoại trừ trọng pháo năng lượng, trên tường thành dày đặc máy phóng tia la-de
hình quạt chói mắt.
Tầm sát thương của loại máy móc này lên tới năm cây số, một kích có thể xỏ
xuyên qua thân thể cường giả ngũ giai. Hơn nữa đáng sợ nhất là số lượng đông
đảo, ở trên tường thành thật lớn chỉ sợ phải có vài chục cỗ máy phóng tia la-
de.
Những binh khí chiến tranh kia cũng chỉ là một góc vũ lực của Thiên Đô, bên
trong hoàng thành còn có Lôi Thần Pháo đủ sức oanh giết cường giả thất giai,
cùng đủ loại binh khí chiến tranh khác.
Chính bởi vì như thế Ngụy Minh Thanh mới không chút kiêng nể tùy ý tàn sát dân
chúng để lấy máu huyết bồi dưỡng huyết mật cường hóa thân mình.
Chỉ cần khống chế Thiên Đô thành, cho dù trăm vạn đại quân tấn công trước khi
tinh hạch dự trữ trong thành hao tổn hết, đều thật khó chiếm lĩnh được tòa
thành thị có lực phòng ngự biến thái kinh người này.
Nhạc Trọng nhìn lên tòa Thiên Đô thành, trong lòng thầm nghĩ:
– Nếu muốn công phá tòa thành thị này, cơ hồ không thể tấn công từ bên ngoài.
Chỉ phải lẻn vào bên trong mới làm được!
Tuy rằng hắn xác định chỉ phải lẻn vào trong mới có thể công phá tòa thành thị
biến thái kia, nhưng hắn cũng không dám có bất kỳ dị động.
Trải qua mấy ngày quan sát, Nhạc Trọng nhìn thấy hoàng thành đã hoàn toàn giới
nghiêm, chỉ cho vào mà không cho ra, chưa từng thấy có người nào từ trong ra
ngoài, loại hiện tượng quỷ dị này làm cho hắn hết đường xoay sở. Nếu hắn tùy
tiện đi vào, nếu bị người mạnh mẽ ép buộc náo loạn, dù hắn cường đại thế nào
cũng khó thể nắm chắc an toàn chạy thoát ra ngoài.
Lúc này trong vòng trăm dặm phạm vi Thiên Đô hoàng thành đã biến thành một
mảnh hoang tàn đổ nát, chỉ có thể nhìn thấy từng tòa kiến trúc trống rỗng
không một bóng người.
Bên trong Thiên Đô thành chỉ có người thượng đẳng cùng quý tộc ở lại, ở ngoài
hoàng thành mới là nơi ở của dân chúng bình thường.
Nhạc Trọng đi trong đống hoang tàn, trên đường đi thường thường nhìn thấy
những khối thi thể không trọn vẹn tản ra mùi tanh tưởi, loại cảnh tượng thê
thảm này làm trong lòng hắn trầm xuống, càng có nhận thức thêm sâu sắc về sự
tàn bạo của Ngụy Minh Thanh.
– Chỉ vì sự cường đại của một mình hắn, lại muốn huyết tế trên trăm vạn
người, tên kia thật đúng là súc sinh!
Một cỗ cảm giác phẫn nộ xông lên trong lòng hắn, hắn một đường từ tận thế đi
tới, đã trở nên lòng dạ độc án tàn nhẫn, không còn là một người tốt. Nhưng chỉ
vì muốn mạnh mẽ mà tùy ý tàn sát trên trăm vạn mạng người, loại chuyện tàn
nhẫn cực điểm này hắn thật sự vẫn không làm được.
Trong một thôn trấn tản ra cỗ khí tức áp lực, Nhạc Trọng chậm rãi đi vào trong
thôn.
Đúng lúc này một loại dự cảm nguy hiểm khiến hắn dựng đứng tóc gáy đột nhiên
nảy lên, trong nháy mắt hắn thúc giục ám hắc đấu khí, thân thể lấy góc độ
không thể tưởng tượng nổi chợt gấp khúc uốn éo sang bên cạnh.
Một thanh chủy thủ màu đen mang theo u quang sượt qua ngực Nhạc Trọng, trảm
đứt bì giáp ngũ giai của hắn, chém ra một lỗ hổng thật lớn máu tươi đầm đìa.
Nếu Nhạc Trọng phản ứng chậm hơn một chút hắn đã bị chủy thủ kia giết chết.
Nhạc Trọng uốn éo thân thể, phát động kỹ năng thao túng trọng lực tam giai,
từng đạo sóng gợn khuếch tán hướng thân ảnh màu đen kia thổi quét tới, làm
thân thể người kia khẽ run lên, Nhạc Trọng thuận thế oanh thẳng một quyền về
hướng thân ảnh kia.
Trong tích tắc Nhạc Trọng cảm giác nắm tay oanh trúng thân ảnh nọ, nhưng lại
trực tiếp xỏ xuyên qua, xúc cảm trên nắm tay trống rỗng căn bản không chạm vào
vật chất gì.
Trong mắt hắn thoáng hiện nét ngưng trọng, nhanh chóng uốn éo thân thể nhìn
chung quanh một vòng, nhưng không chứng kiến bất kỳ kẻ nào tồn tại. Nhưng
thương thế trên ngực nhắc nhở hắn có một cao thủ đáng sợ đang tiềm phục chung
quanh thôn trấn hoang vu nơi đây.
– Cao thủ! Có cao thủ ở nơi này!
Nhạc Trọng nhìn một tòa kiến trúc hoang vu trong thôn, trong mắt hiện lên
ngưng trọng. Có thể chạy thoát khỏi tay của hắn, thân ảnh kia hiển nhiên là
một cao thủ đáng sợ, yếu nhất cũng là cường giả tứ giai đỉnh phong.
Nhìn chung quanh hai vòng, Nhạc Trọng không phát hiện được vị trí của địch
nhân, hắn cẩn thận đi vào một ngõ hẻm, tay lật ra, một mũ giáp đa công năng
hiện trong tay hắn.
Nhạc Trọng đội vào mũ giáp, chậm rãi đi ra bên ngoài, được Bạch Y truy tung
toàn bộ tin tức sinh vật trong phạm vi mấy chục thước chung quanh đều được
phân hình tới thức hải của Nhạc Trọng. Đội vào mũ giáp đa công năng này lực
cảm giác của hắn liền tăng lên gấp mấy lần.
– Không ai sao?
Nhạc Trọng thật cẩn thận đi lại trong thôn, không phát hiện có sinh mạng tồn
tại, trong lòng dâng lên tia nghi hoặc, nhưng hắn vẫn chậm rãi bước vào thôn
trấn.
Đúng lúc này trên con đường phương xa đột nhiên truyền tới thanh âm động cơ,
Nhạc Trọng thoáng rung động nhanh chóng nhảy vào một tòa kiến trúc rách nát,
phát động kỹ năng tiềm hành tam giai, vô thanh vô tức chìm vào hoàn cảnh chung
quanh.