Thần Ma Hệ Thống – Chương 1192: Rung động! (1) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Thần Ma Hệ Thống - Chương 1192: Rung động! (1)

Lạc Thanh Thanh nhướng mày trầm giọng nói:

– Hải Thiến! Cô không phải là đối thủ của hắn!

Hải Thiến cũng chỉ có chiến lực tam giai đỉnh phong, được Bạo Phong chiến giáp
cường hóa cũng chỉ đạt tới tứ giai trung kỳ, thua xa Nhạc Trọng.

Hải Thiến vô cùng kiên định nói:

– Bệ hạ, thỉnh cho phép tôi cùng hắn một trận chiến!

Nhạc Trọng nghĩ một thoáng, hắn cũng muốn xem thực lực của mình đã đạt tới
trình độ gì vì vậy đứng lên đi tới:

– Một mệnh lệnh? Vậy không tệ! Được! Tôi đáp ứng cô!

Hải Thiến mặc Bạo Phong chiến giáp cầm chiến mâu trực tiếp bước tới nói:

– Tôi còn phụ thêm điều kiện, thứ nhất anh không được sử dụng trang bị. Thứ
hai tôi muốn sử dụng Bạo Phong chiến giáp cùng Bạo Phong chiến mâu. Thứ ba
trong vòng năm chiêu anh phải thắng tôi. Làm cường giả ngũ giai những điều
kiện này hẳn vô cùng đơn giản đi!

Nhạc Trọng lắc đầu:

– Không!

Hải Thiến sửng sốt, nàng cho rằng điều kiện của mình đã thật rộng rãi, nhưng
không nghĩ tới Nhạc Trọng lại cự tuyệt.

– Cái gì?

Nhạc Trọng lạnh lùng nói:

– Hai chiêu! Không thể đánh bại cô trong hai chiêu, coi như tôi thua!

– Thật cuồng vọng! Anh tự chui đầu vào rọ!

Hải Thiến giận dữ, quang mang trên chiến giáp đại thịnh, đem lực lượng của
nàng cường hóa tới tứ giai trung cấp đỉnh phong.

Trong mắt Hải Thiến chớp động vẻ phẫn nộ, bỗng nhiên biến mất tại chỗ, vô
thanh vô tức xuất hiện sau lưng Nhạc Trọng một mâu trực tiếp đâm tới.

Mặc dù Hải Thiến là cường giả tam giai nhưng nàng có một thiên phú dị năng
mạnh mẽ yêu nghiệt – năng lực không gian, ở dưới trạng thái tứ giai nàng có
thể trong nháy mắt lợi dụng không gian dị năng xuất hiện ở bất kỳ địa phương
nào trong vòng trăm thước, năng lực này tương tự như thuấn di, nàng từng vượt
cấp ám sát một gã Long Tướng đê cấp.

– Không gian dị năng! Năng lực tốt! Chẳng thể trách cô có tự tin tới khiêu
chiến tôi. Nhưng tốc độ của cô vẫn còn quá chậm!

Từ sau khi tiến hóa trở thành ngũ giai cường giả, năng lực cảm giác của Nhạc
Trọng càng thêm khủng bố, Hải Thiến vừa mới xuất hiện sau lưng hắn, hắn liền
tùy tay một trảo, nhanh như sét đánh chộp lấy đầu Hải Thiến, quay đầu cười
nhẹ:

– Cô thua!

Hải Thiến cảm thụ được bàn tay mạnh mẽ của Nhạc Trọng, thầm cắn răng:

– Tôi thua!

Tuy rằng Hải Thiến kiêu ngạo nhưng cũng không phải loại nữ nhân dây dưa, nàng
thật sự hiểu rõ uy lực một trảo của Nhạc Trọng, nếu như trong chiến đấu chân
chính, với lực lượng của Nhạc Trọng đủ đem nàng một kích xử lý. Phản ứng của
Nhạc Trọng vượt xa Long Tướng đê cấp, dù là Lạc Thanh Thanh nếu không có Bạo
Phong chiến giáp cường hóa thì tuyệt đối cũng không đạt được tình trạng như
Nhạc Trọng.

– Ngũ giai! Hắn quả nhiên đạt được cảnh giới ngũ giai!

– Thật mạnh! Thật sự là quá mạnh mẽ…

Trưởng lão Dực nhân tộc nhìn thấy Nhạc Trọng dễ dàng dùng một chiêu đánh bại
Hải Thiến, trong mắt chớp động dị quang, rốt cục xác nhận Nhạc Trọng có được
lực lượng ngũ giai khủng bố.

Trong thế giới này một cường giả đứng đầu có được lực phá hoại vô cùng khủng
bố, mỗi một thủ lĩnh đều phải có được lực lượng cường đại. Nhạc Trọng có được
lực lượng Thần chiến sĩ ngũ giai, tùy tiện đi tới một bộ tộc nào cũng có thể
trở thành thần hộ mệnh của họ, hơn nữa hắn còn có thể triệu hoán ra biến dị
thú tứ giai, thực lực của hắn càng thêm khủng bố.

– Lợi hại! Hiện tại ta đã không còn là đối thủ của hắn!

Lạc Thanh Thanh nhìn Nhạc Trọng hai tay siết chặt, thầm cắn răng, trong mắt
dấy lên ý chí chiến đấu rào rạt.

Không bao lâu trước hai người chiến đấu không dùng trang bị hay năng lực thì
Lạc Thanh Thanh còn hơn được một chút. Nhưng bây giờ nếu song phương đối
chiến, người thua tuyệt đối là Lạc Thanh Thanh, điều này làm cho nàng có chút
mất mát, nhưng đồng dạng cũng khơi dậy ý chí chiến đấu của nàng.

Mẫu thân của Lai Vi nhìn Nhạc Trọng trong mắt chớp động dị quang, nhộn nhạo
cười nói:

– Lai Vi! Mẹ rất thích Nhạc Trọng. Tặng hắn cho mẹ thế nào? Mẹ thay thế con
làm người hầu của hắn!

Dực nhân tộc là xã hội nữ quyền. Nữ nhân nói chuyện với nhau luôn lớn mật hơn
những chủng tộc khác rất nhiều. Đồng thời bởi vì nữ nhiều nam thiếu, không
được giáo dục đạo đức, văn minh vô cùng lạc hậu, so với chủng tộc thảo nguyên
cổ đại càng lạc hậu hơn không biết bao nhiêu, mẹ con cùng chồng là chuyện vô
cùng phổ biến.

Ánh mắt Lai Vi bị Nhạc Trọng hoàn toàn hấp dẫn, trong đôi mắt to xinh đẹp chớp
động ánh sáng, trực tiếp cự tuyệt:

– Không được! Hắn thuộc về con! Hải Đế, con cảnh cáo mẹ, đừng đánh chủ ý với
nam nhân của con, nếu không con sẽ trở mặt!

Hải Đế ưỡn ngực, vẻ gợi cảm thành thục gần như có thể nhỏ ra nước, phong tình
vạn chủng cười nói:

– Mẹ cứ muốn đánh chủ ý với hắn. Nam nhân tốt như vậy mẹ sẽ không buông tha.
Mẹ sẽ dùng mị lực của nữ nhân để cho hắn chặt chẽ khúm núm dưới váy của mẹ.
Cho tới lúc đó mẹ sẽ rộng lượng cho con cùng mẹ hưởng dụng hắn!

Lai Vi lạnh lùng hừ một tiếng nhưng trong lòng vẫn hiện lên bất an:

– Hừ! Con sẽ không để cho mẹ thực hiện được!

Nếu bàn về thực lực, tự nhiên Lai Vi có thiên phú chiến đấu xuất chúng mạnh
mẽ, nhưng nếu luận mị lực nữ tính, rõ ràng nàng không thể so sánh với Hải Đế.

Từng nữ nhân hoài xuân của Dực nhân tộc đều nhìn chằm chằm Nhạc Trọng giống
như nhìn một khối bánh ngọt vô cùng mỹ vị.

Nhạc Trọng làm sao cũng không nghĩ ra hắn trong bất tri bất giác liền trở
thành người trong mộng của nữ nhân Dực nhân tộc như thế.

Loại tình huống này ở trên địa cầu cũng rất ít thấy, trên địa cầu, Nhạc Trọng
có thể lợi dụng quyền thế trong tay lấy về thật nhiều mỹ nữ, nhưng hắn chỉ lấy
được thân thể họ mà không lấy được trái tim của họ. Mà hiện tại hắn chỉ cần
vẫy tay là có thể dễ dàng đạt được thân thể lẫn trái tim của những nữ nhân
xinh đẹp nơi đây. Đáng tiếc hắn không có năng lực đọc tâm, tự nhiên không biết
hiện tại mình được hoan nghênh tới cỡ nào.

Ăn xong bữa sáng, Dực nhân tộc bắt đầu hành động, muốn di chuyển hơn tám vạn
người cũng không phải là một công trình đơn giản, cần chuẩn bị rất nhiều.

Đào Nhạc Ti đi tới trước mặt Nhạc Trọng vẻ mặt xin lỗi nói:

– Nhạc Trọng, địa phương chúng ta tập kết ở đâu? Nếu tiến hành di chuyển
đường dài hơn ngàn dặm, công tác chuẩn bị cần ba ngày!

Căn cứ theo địa phương tập kết mà ước chừng, Dực nhân tộc cần chuẩn bị cũng
khác nhau. Nếu tiến hành di chuyển đường dài, như vậy cần mang theo thật nhiều
công cụ, cần làm công tác chuẩn bị cũng lâu hơn.

Nhạc Trọng lắc đầu nói:

– Một ngày, tôi chỉ có thể cho các vị một ngày thời gian chuẩn bị!

Đào Nhạc Ti biến sắc thất thanh nói:

– Không có khả năng! Nhạc Trọng, chuẩn bị một ngày chỉ có thể mang theo chút
hành lý đơn giản. Như vậy chúng ta căn bản không thể xuyên qua trong rừng quá
lâu!

Dực nhân tộc có năng lực phi hành bình thường có thể một ngày đi chừng năm
mươi dặm. Chiến sĩ nhị giai có thể phi hành một trăm dặm, tam giai có thể đi
hai tới ba trăm dặm, tứ giai có thể đi ngoài bảy trăm dặm.

Nhưng Dực nhân tộc còn có trẻ con, người già nên năng lực phi hành cực yếu,
một ngày phi hành vài dặm là phải đi bộ.