Đào Nhạc Ti nhìn mọi người xung quanh, trầm giọng nói:
– Bây giờ là thời điểm mấu chốt sống chết tồn vong của bộ tộc người có cánh
chúng ta. Nếu không vượt qua cửa ải khó khăn này, tám mươi ngàn con dân của bộ
tộc người có cánh đều phải chết trong này. Bây giờ, chỉ có đại nhân Nhạc Trọng
chịu giúp đỡ chúng ta, vì sinh mệnh quý giá của tám mươi ngàn con dân của bộ
tộc người có cánh chúng ta, coi như cho một ngàn chiến sĩ đi theo đại nhân
Nhạc Trọng cũng coi như đáng giá. Hơn nữa ta tin tưởng nhân phẩm của đại nhân
Nhạc Trọng, ngài ấy nhất định sẽ không bạc đãi những chiến sĩ tộc người có
cánh đi theo ngài ấy đâu.
Bộ tộc người có cánh khoa học kỹ thuật đều lạc hậu, tố chất thân thể chỉ mạnh
hơn nhân loại một chút, hoàn toàn kém xa người khủng long. Ưu thế duy nhất của
chúng nó chính là có thể bay lượn trên bầu trời. Bây giờ đường hầm đã bị ngăn
chặn, coi như bộ tộc người có cánh dùng toàn lực liều mạng, trả giá đại giới
là sinh mạng mười mấy ngàn người cũng không nhất định cướp lại được đường hầm
trong tay vương quốc Kiếm Long. Đào Nhạc Ti chính là nhìn thấy rõ ràng điểm
này, mới cắn răng đồng ý điều kiện hà khắc không gì sánh bằng của Nhạc Trọng.
Nhạc Trọng thản nhiên nói:
– Một ngàn năm trăm người!
Trong mắt Đào Nhạc Ti hiện lên vẻ cầu xin, mềm giọng nói:
– Một nghìn hai trăm người!! Đại nhân Nhạc Trọng, nếu ngài có thể tiếp thu đề
nghị này, ngài sẽ nhận được hữu nghị của bộ tộc người có cánh!! Một nghìn hai
trăm chiến sĩ tộc người có cánh kia cũng sẽ trở thành bộ hạ trung thành nhất
của ngài.
Nhạc Trọng trầm tư một lúc thì gật đầu:
– Được rồi!
Có thể từ bộ tộc người có cánh lấy đi một nghìn hai trăm tinh binh đối với
Nhạc Trọng mà nói cũng coi như là một thu hoạch ngoài ý muốn. Tuy rằng một
nghìn hai trăm tinh binh tộc người có cánh kia ở trên chiến trường đấu trực
diện hoàn toàn không đánh lại hai trăm chiến sĩ người khủng long, nhưng hoàn
toàn là do bộ tộc người có cánh không thể phát huy được thực lực chiến sĩ của
bọn họ.
Một nghìn hai trăm chiến sĩ tộc người có cánh này nếu vào trong tay Nhạc
Trọng, hắn có thể khiến cho một nghìn hai trăm chiến sĩ này điều giáo thành
binh khí chiến tranh kinh khủng. Nên biết trong tay hắn có đại lượng chiến
giáp Liệt Nhật và tinh hạch thú biến dị cấp ba, nếu để một nghìn hai trăm
chiến sĩ tộc người có cánh này trang bị chiến giáp Liệt Nhật, hắn hoàn toàn có
thể tổ chức một đội không quân cơ động kinh khủng siêu phàm tiến hành đả kích
quân địch.
Nhạc Trọng đi tới bên cạnh Lạc Thanh Thanh nói:
– Lạc Thanh Thanh, chút nữa nhờ cả vào cô nhé!
Lạc Thanh Thanh sau khi được chiến giáp Bạo Phong cường hóa đã đem lực lượng
đẩy lên đến cảnh giới cấp năm sơ cấp. Cộng thêm thiên phú chiến đấu xuất chúng
của cô, coi như là Long tướng cấp thấp sơ sẩy chúng cũng có thể chết dưới một
mâu của cô, cũng coi như là một dũng tướng kinh khủng. Trong trận chiến đột
phá vòng vây này, Nhạc Trọng cần một dũng tướng như vậy đi đầu, dù sao hắn bây
giờ chỉ có thể duy trì chiến lực cấp bốn đỉnh cao.
Chỉ bằng một mình Nhạc Trọng thì hắn cũng không nắm chắc có thể phá tan hàng
phòng ngự của tộc người khủng long. Dù sao đường hầm kia cũng quá chật hẹp đối
với thú biến dị có hình thể khổng lồ. Hắn không thể triệu hồi Thái Sơn cấp năm
nghiền áp đám chiến sĩ tộc người khủng long đó.
Sau khi Lạc Thanh Thanh hấp thu hoàn toàn sức sống khổng lồ ẩn chứa trong giọt
máu cường giả cấp chín kia thì giờ đã hoàn toàn khôi phục, có thể tiếp tục ra
trận.
Trong mắt Lạc Thanh Thanh hiện lên vẻ giảo hoạt, nở một nụ cười mỹ lệ nói:
– Không thành vấn đề, nhưng sau khi xong chuyện, chia cho tôi sáu trăm chiến
sĩ tinh nhuệ của bộ tộc người có cánh là được!
Chiến sĩ tinh nhuệ của tộc người có cánh đối với nhân loại mà nói là cực kỳ
hữu dụng. Bọn họ là thám báo giỏi nhất, đồng thời có thể từ trên không công
kích một ít thú biến dị không có khả năng bay lượn.
Nhạc Trọng nhíu chặt mày, thấp giọng nói:
– Tôi thế nhưng cứu cô vài mệnh rồi đấy, cô còn mặt mũi đòi hỏi với tôi nữa
sao?
Lạc Thanh Thanh nhìn thẳng Nhạc Trọng, thấp giọng nói:
– Một chuyện tính một chuyện. Xem ở ân huệ anh cứu tôi, tôi có thể đòi ít lại
một chút, ba trăm người.
Nhạc Trọng mặt co quắp, đau lòng nói:
– Hai trăm người! Nhiều nhất là hai trăm người! Không thì thôi!
Hai trăm chiến sĩ tộc người có cánh nếu như được dạy dỗ tốt, có thể trở thành
một đội quân đặc chủng tinh nhuệ có thể không quan tâm địa hình mà tác chiến
khắp mọi nơi. Vừa nghĩ đến chuyện không công đưa cho Thanh Thanh, hắn lại đau
lòng không thôi.
Lạc Thanh Thanh nhìn Nhạc Trọng lộ ra vẻ mặt co quắp, phiền muộn, tâm trạng
rất tốt, nở một nụ cười xinh đẹp rực rỡ nói:
– Thành giao!
– Xuất phát!
Giao dịch hoàn thành, Nhạc Trọng không chút do dự với sự giúp đỡ của Đào Nhạc
Ti tập trung cao thủ tinh nhuệ của bộ tộc người có cánh lấy Tiểu Quy làm trung
tâm, phát động tấn công đường hầm.
Tiểu Quy trước khi khai chiến liền phát động lực căn nguyên của bản thân. Nó
há to miệng, một luồng khí đông lạnh màu trắng từ trong miệng phun ra bao phủ
toàn bộ thân thể nó, ở xung quanh cơ thể nó ngưng tụ một tầng băng dày gần hai
mét.
Tầng băng thật dày kia nặng gần trăm tấn, trọng lượng kinh khủng kia nếu đặt
lên trên người Thiểm Điện cấp bốn thì hoàn toàn có thể đè chết nó. Nhưng Tiểu
Quy cấp bốn nâng tầng băng thật dày kia vẫn như cũ duy trì tốc độ ổn định đi
về hướng cửa vào đường hầm.
Tốc độ di chuyển của Khủng ngạc quy cấp bốn tuy rằng thong thả, nhưng trong
người nó lại ẩn chứa quái lực kinh khủng. Ngoại trừ một số ít thú biến dị hình
thể khổng lồ ra, lực lượng của nó có thể nói là xếp thứ nhất trong hàng cấp
bốn.
Tiểu Quy cấp bốn vừa xuất hiện trước cửa vào đường hầm thì vô số mũi tên từ
trong đường hầm bắn ra, giống như sao băng xẹt qua cắm vào tầng bày thật dày
kia.
Từng mũi tên mang theo lực lượng có thể xuyên thủng xe thiết giáp bắn trúng
tầng bày thật dày, đâm sâu gần hơn hai mươi centimet mới chịu dừng lại không
tiến thêm nữa.
Mũi tên do hơn mười gã Long tướng cấp thấp bắn ra có lực phá hoại vô cùng kinh
người. Sau khi trúng tầng bằng thật dày kia thì đâm sâu hơn một mét mới chịu
dừng lại.
Vô số mũi tên từ trong đường hầm bắn ra, trúng ngay tầng băng thật dày của
Tiểu Quy cấp bốn, trong phút chốc đã đâm cho tầng băng thật dày kia thành con
nhím. Nhưng Tiểu Quy cấp bốn vẫn như cũ theo bước tiến của mình, như một chiếc
xe lu đẩy mạnh về phía trước.
– Thật mạnh! Con thú biến dị cấp bốn này quả nhiên là binh khí kiên công
thích hợp nhất!! Lần này bộ tộc người có cánh chúng ta có cứu rồi!!
Đào Nhạc Ti và bộ tộc người có cánh nhìn Tiểu Quy cấp bốn chống lại vô số mũi
tên tấn công duy trì đi tiến bước, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn. Màn mưa
tên khiến cho bọn họ hết đường xoay xở lại dễ dàng bị phá vỡ như vậy. Điều này
khiến trong lòng bọn họ tràn ngập hy vọng.
– Chết tiệt! Tấn công! Vòng qua con thú biến dị kia! Giết chết những tên đó!
Con thú biến dị kia di chuyển vô cùng thong thả, chỉ cần giết chết những người
đi sau nó, chúng ta có thể giết chết nó!!
Cùng với tiếng rống giận của một gã Long tướng cấp thấp, hơn mười gã Long
tướng cấp thấp và hai trăm chiến sĩ tộc người khủng long từ trong một công sự
che chắn nhảy ra, bay nhanh về hướng Tiểu Quy cấp bốn.
Vương quốc Kiếm Long lần này bất ngờ tập kích tổ ong, nên cũng không mang theo
binh khí chiến trang hạng nặng. Cho nên hoàn toàn không có cách dễ dàng đơn
giản tấn công giết chết thú biến dị hình thể khổng lồ chuyên dùng để công
thành như Tiểu Quy cấp bốn. Cũng chỉ có thể thông qua võ dũng của mình giết
chết đám người Nhạc Trọng, sau đó lợi dụng chiến thuật chơi diều đùa chết Tiểu
Quy cấp bốn di chuyển chậm chạp.