Loại rêu phát quang này trong mắt Nhạc Trọng, thực là một bảo vật khó có thể
có được.
Nhân loại trong ban đêm, phạm vi tầm nhìn bị hạn chế vô cùng lớn, chống lại dị
tộc khác thì vô cùng có hại. Ở trên địa cầu, hắn cũng từng dùng dạ tập nhiều
lần đánh bại địch nhân. Nhưng hắn cũng sợ địch nhân sẽ dùng dạ tập để đối phó
với quân đội của hắn.
Nếu như có thể mang theo những rêu phát quang này thì bộ đội của Nhạc Trọng
trong ban đêm cũng có thể phát huy ra được sức chiến đấu cường đại.
Đi qua từng tầng thủ vệ, qua thêm một sơn động khác, một đô thị xuất hiện
trước mắt Nhạc Trọng.
Chỉ thấy một mảnh đại địa rộng lớn, trên đó có vô số kiến trúc như tổ ong,
từng gã Dực Nhân tộc tựa như những con ong cần cù lao từ tổ ong này xuyên qua
tổ ong khác.
Trên một nhai đạo, từ đám dực nhân tiểu hài tử đang chơi đùa, hoặc là đsam
thành niên dực nhân đang tiến hành huấn luyện chiến đấu.
Tại trung tâm những kiến trúc tựa như tổ ong đó, trong đó có một nơi được tao
nên từ các tổ ong thuần một sắc trắng nối liền với nhau, khí thế hùng vĩ vô
cùng.
Đám người Nhạc Trọng đi theo đám Dực nhân tộc kia bay về phía những tổ ong
trắng kia.
Ánh mắt Nhạc Trọng vô cùng nhạy cảm, hắn quan sát xung quanh, rất nhanh đã
phát hiện ra được nền khoa học kỹ thuật của nơi này vô cùng lạc hậu, bởi trên
thân đám người Dực nhân tộc kia chỉ có một đồ da thú. Thậm chí có kẻ chỉ vắt
lên người một tấm da thú, còn mặc cho một đống cự nhũ lộ ra ngoài không khí,
mà không có ai cảm thấy kinh ngạc, hay là cảm thấy xấu hổ gì hết. Thậm chí có
Dực nhân tộc còn chẳng thèm mặc gì, cứ tồng ngồng như thế mà chơi đùa trên
đường.
Hơn nữa quan niệm của đám Dực nhân tộc này rõ ràng khác xa so với nhân loại,
chỉ tùy tiện liếc mắt thôi hắn cũng phát hiện ra được một vài chỗ. Bọn họ
quang minh chính đại giao phối trên đường đi. Thông thường là một vài Dực nhân
tộc nữ tính vây lấy một tên nam tính mà cầu hoan, một chút rụt rè cũng không
có.
Cái rương lớn kia dừng lại phía trước những tổ ong trắng.
Đám người Nhạc Trọng từ trong rương bước xuống, một vị nữ nhân Dực tộc làn da
trắng nõn, tướng mạo diễm lệ, vóc người gợi cảm, mỗi một cử động đều mang theo
vẻ phong tình, mặc một bộ trang phục tơ lụa thuần một sắc trắng, dẫn theo bốn
nữ chiến sĩ mặc Bạo Phong chiến giáp đi tới trước người bọn họ.
Vị thục nữ tướng mạo diễm lệ kia nhìn Lạc Thanh Thanh cười dịu dàng:
– Lạc Thanh Thanh bệ hạ, người đến rồi! Nữ vương bệ hạ cho ta tới tiếp người,
xin hãy đi theo ta!
Lạc Thanh Thanh nhìn vị thục nữ tóc vàng kia hơi nhíu mày:
– Winny sao? Ngươi đột phá bình cảnh rồi sao?
– Nhãn lực bệ hạ quả thực tốt, ta một tháng trước, vừa mới đột phá bình cảnh,
biến thành tứ giai Thần chiến sĩ.
Winny có chút tự hào và kiêu ngạo cười. Tứ giai Thần chiến sĩ cho dù có đưa
tới đâu thì cũng là cường giả một phương, coi như là bên trong Dực nhân tộc
cường giả có như mây thì cũng chỉ chiếm một phần nhỏ nhoi.
Winny nhìn Nhạc Trọng bên người Lạc Thanh Thanh, nhịn không được đưa lưỡi liếm
đôi môi đỏ mọng gợi cảm:
– Đây là một vị thân vương của người sao? Trông thực là cường tráng nha!
Dực nhân tộc thiếu nam nhiều nữ, đồng thời còn là xã hội nữ quyền, sự chủ động
của nữ tính còn mạnh hơn cả nam tính nhân loại. Nhạc Trọng tuy không tính là
anh tuấn, nhưng hắn qua bao nhiêu chiến đấu, đồng thời đứng ở trên địa vị
cao,cho nên từ người hắn có một cỗ mị lực hấp dẫn nữ tính khác.
Nhìn ánh mắt tham lam của Winny kia, Lạc Thanh Thanh có chút khó chịu, đôi
lông mày khẽ nhíu:
– Winny, Nhạc Trọng là minh hữu trọng yếu của chúng ta, chứ không phải là
thân vương của ta. Hãy đưa ta đi gặp Tuyết Lai Na nữ vương đi.
– Vâng ! Xin đi theo ta !
Winny có chút lưu luyến không rời, đưa đầu nhìn về phía Nhạc Trọng, cuối cùng
mới đưa mọi người hướng về phía đại điện bên trong.
Dưới sự dẫn đường của Winny mọi người rất nhanh đã đi vào trong đại điện.
– Lạc Thanh Thanh, lần trước gặp ngươi, đã là ba năm trước rồi nhỉ? Sao ngươi
không tới đây chơi nhiều hơn chút?
Mọi người vừa mới tiến vào đại điện, một vị thiếu nữ toàn thân da thịt như
ngọc, trên lưng mọc ra một đôi cánh màu xám, có một mái tóc màu vàng, trên
người mặc một bộ lục sắc Bạo Phong chiến giáp, vóc người gợi cảm ,tướng mạo
xinh đẹp tuyệt luân, tươi cười đi tới, ôm chặt lấy Lạc Thanh Thanh, tựa như
than thiết vô cùng.
Phía sau vị thiếu nữ tuyệt sắc kia, có tám nữ chiến sĩ mặc Bạo Phong chiến
giáp, hai vị thục nữ mặc trang phục tơ lụa màu trắng, tướng mạo diễm lệ, hai
tên mặc bì giáp, tướng mạo anh tuấn, vóc người lực lưỡng, lộ ra cơ bắp rắn
chắc…
Thấy vị thiếu nữ kia và Lạc Thanh Thanh thân thiết như thế, hai vị thục nữ kia
trầm sắc mặt xuống. Mà hai tên nam tính khi thấy được Lạc Thanh Thanh, nhãn
tình sáng lên, nếu như so dung mạo khí chất, Lạc Thanh Thanh thực sự là còn
muốn hơn hẳn vị tuyệt sắc thiếu nữ kia nữa.
Lạc Thanh Thanh nhìn thiếu nữ trong lòng mình nói:
– Thực có lỗi, Tuyết Lai Na, Bạo Phong cốc chúng ta rất nhiều chuyện, Liệt
Nhật liên minh, Dực Long sơn vẫn luôn nhìn chằm chằm với chúng ta, cho nên
không thể nào kiếm được thời gian tới đây chơi.
– Ừm! Ta cũng biết ngươi khó có thể có được thời gian rảnh, ta tha lỗi cho
ngươi.
Tuyết Lai Na cười, thoát ra khỏi lòng Lạc Thanh Thanh.
Một vị thục nữ có mái tóc màu xanh nước biển nghiêm mặt trầm giọng nói
– Nữ vương bệ hạ, người hiện tại là đại diện cho Dực nhân bộ tộc chúng ta cho
nên xin hãy tự trọng.
Tuyết Lai Na nhìn Lạc Thanh Thanh, khẽ cười khổ, nàng xoay người ngồi lên chủ
vị, sắc mặt nghiêm trang, lặng lẽ nhìn đám người Lạc Thanh Thanh.
Sau khi mấy người khách ngồi xuống. thì vị thục nữ kia mới lên tiếng:
– Bạo Phong nữ vương, không biết lần này tới Dực nhân tộc chúng ta có chuyện
gì?
Khuôn mặt Lạc Thanh Thanh nghiêm túc nói:
– Đào Nhạc Ti trưởng lão, ta lần này tới đây là hi vọng Dực nhân bộ tộc có
thể cùng chúng ta rút khỏi Thanh Châu, Kiếm Long vương quốc đã đánh tới khối
đại địa này rồi ,chỉ bằng lực lượng của chúng ta thì căn bản không thể nào
chống lại được. Chỉ cần rút khỏi Thanh Châu, đi tới Vân Châu thì chúng ta mới
có đường sống.
Hai vị thục nữ Đào Nhạc Ti và Đa Lâm bên người Tuyết Lai Na là hai vị đại
trưởng lão của Dực nhân tộc, mỗi một người đều có sức chiến đấu của Tứ giai
thần chiến sĩ đỉnh phong, chỉ kém một bước liền có thể đột phá bình cảnh tiến
vào ngũ giai rồi. Hai người bọn họ bên tron Dực nhân tộc có quyền lực cực lớn,
ngay cả Tuyết Lai Na là nữ vương nhưng nhiều lúc cũng phải nghe lời của hai
nàng.
Nghe những lời này của Lạc Thanh Thanh, toàn bộ Dực nhân tộc ngồi đó đều biến
sắc.
Một tên nam tính Dực nhân tộc đứng dậy cười lạnh lùng:
– Rời khỏi Thanh Châu? Đó là chuyện không thể nào, bộ tộc chúng ta kinh doanh
ở Hôi Dịch sơn đã mấy trăm năm rồi, nơi này cũng đã là nơi ở của Dực nhân tộc
chúng ta rồi.