Lưu Diễm nhìn qua một nữ nhân lớn lên hơi xinh đẹp, nói:
– Đây chính là thủ lĩnh Nhạc đội của chúng tôi! Cô có lời gì có thể nói với
Nhạc đội.
Nữ nhân lớn lên hơi xinh đẹp kia nhìn qua Nhạc Trọng, trong mắt chảy ra hai
hàng nước mắt, thoáng chốt quỳ gối trước người Nhạc Trọng và nhìn qua Tiền
Dịch Minh rồi khóc lóc kể lể với Nhạc Trọng:
– Nhạc đội đại nhân! Van cầu ngài giúp tôi giết cặn bã này!
Tiền Dịch Minh nhìn qua nữ nhân quỳ gối trước mặt của Nhạc Trọng, trong mắt
hung quang lóe lên, lớn tiếng quát lớn:
– Cô câm miệng! Còn dám lắm miệng thì coi chừng tôi giết cô đấy!
Bị Tiền Dịch Minh quát lớn, thân thể nữ nhân kia run lên, lôi kéo một nữ hài
xinh xắn lớn nhỏ như Diêu Diêu đi tới bên người, nhìn qua Nhạc Trọng lớn tiếng
nói:
– Nhạc đội, tên cặn bã này chẳng những cưỡng gian tôi, còn cưỡng gian người
khác và em gái của tôi. Cầu ngài giúp tôi làm chủ!
Nhạc Trọng vừa nhìn thấy nữ hài giống như Diêu Diêu, vẻ mặt chết lặng cùng sợ
hãi, trong mắt hiện ra một tia tức giận nhìn qua Tiền Dịch Minh, trong mắt
tràn ngập sát cơ.
Tiền Dịch Minh nhìn thấy Nhạc Trọng nhìn qua hắn thì sợ hãi lớn tiếng kêu
lên:
– Chỉ là chơi mấy nữ nhân thôi. Anh làm gì nhìn tôi? Chẳng lẽ anh thật muốn
giết tôi? Cha tôi chính là Tiền bí thư của thành phố Lũng Hãi. Anh dám động
tới sợi lông của tôi thì cha của tôi sẽ không buông tha cho anh! Nếu anh đưa
tôi tới căn cứ thành phố Lũng Hãi, anh muốn bao nhiêu nữ nhân tôi cũng đưa cho
anh
Hàn quang trong mắt Nhạc Trọng hiện ra, trực tiếp rút một khẩu súng chỉa vào
đầu lâu của Tiền Dịch Minh và bóp cò.
Phanh một tiếng súng vang lên, mi tâm của Tiền Dịch Minh xuất hiện một cái lỗ
máu, trong mắt của hắn tràn ngập kinh hãi cùng không tin, vô lực té trên mặt
đất.
– Còn có ai đụng tới em gái của cô!
Sát cơ trong mắt Nhạc Trọng lóe lên, nhìn qua đám người sống sót còn lại.
Cừu hận tràn ngập trong mắt của nữ nhân này, một ngón tay chỉ qua những tên
còn sống sót kia oán hận nói:
– Bọn chúng! Những tên cặn bã này toàn bộ đều có phần.
Ngụy Thành bị dọa ngây ngốc quỳ trước người Nhạc Trọng và đau khổ cầu khẩn.
– Nhạc đội! ! Đừng giết tôi! ! Đều là Tiền Dịch Minh bức tôi! ! Nếu như tôi
không chơi nữ nhân kia, hắn không cho tôi ăn! Tôi bị bức mà thôi.
Nhìn thấy con bí thư thành phố Lũng Hãi thì Nhạc Trọng nói giết là giết, át
chủ bài của Ngụy Thành mất hết, không dám lại bài ra cái giá đỡ gì cả, quỳ gối
trước người Nhạc Trọng, đem toàn bộ tội của mình đẩy qua người một người chết.
– Nhạc đội! ! Đừng giết tôi! Tôi cũng bị Tiền Dịch Minh bức!
– Nhạc đội! Tha mạng cho tôi đi!
Mấy nam nhân còn sống sót nhìn qua Nhạc Trọng đau khổ cầu khẩn.
Nhạc Trọng lạnh lùng ra lệnh:
– Xử bắn tại chỗ!
Đội viên lệ thuộc Nhạc Trọng lúc này trực tiếp đè mấy tên nam nhân kia xuống
đất, dùng súng trường chỉa vào đầu của đám người này và bóp cò.
Nương theo bốn âm thanh súng nổ vang lên, bốn tên người sống sót bị Nhạc Trọng
xử bắn tại chỗ.
– Đừng giết tôi! Chuyện gì tôi cũng nguyện ý làm! Cái gì tôi cũng nguyện ý
làm.
Hai nữ nhân xinh đẹp đi bên người Tiền Dịch Minh lúc này quỳ gối trước người
của Nhạc Trọng và cầu khẩn. Một nữ nhân bên người của Tiền Dịch Minh bây giờ
bị dọa sợ tới mức không thể khống chế, chất lỏng màu vàng từ đùi chảy xuống.
Hai người các nàng đi theo bên người Tiền Dịch Minh, thấy Tiền Dịch Minh làm
nhiều chuyện ác, nhưng mà nhiều người như vậy bị bắn trước mặt các nàng thì sợ
muốn điên rồi. Vừa nghĩ tới tương lai của mình thì sợ hãi không thôi.
Nhạc Trọng nhìn qua hai nữ nhân này, phất phất tay nhìn qua đội viên bên cạnh,
nói:
– Mang các nàng xuống dưới!
Tuy hai nữ nhân này xinh đẹp, nhưng mà so ra còn kém xa hai tiểu loli Lộ Văn
cùng Quách Vũ. Hơn nữa càng không có khí chất phong tình như đại minh tinh
Ngọc Thanh. Nhạc Trọng hoàn toàn không có hứng thú với các nàng.
Tên đội viên nhận được lệnh của Nhạc Trọng thì chợt mang theo hai nữ nhân này
và rời đi.
– Cảm ơn!
Nữ nhân cầu xin Nhạc Trọng giết Tiền Dịch Minh kia nhìn qua Nhạc Trọng nói
lời cảm tạ một tiếng, lôi kéo em gái của mình quay người rời đi.
Thời điểm nữ nhân vừa đi không xa, đột nhiên quay người lại đi tới bên người
Nhạc Trọng nói:
– Nhạc đội. Tôi có tình báo muốn nói cho ngài nghe.
Nhạc Trọng quay đầu nhìn nữ nhân kia nói:
– Tình báo gì?
Nữ nhân kia nhìn qua Nhạc Trọng nói:
– Tôi phát hiện một loại thực vật có hiệu quả chữa thương thần dị. Xin ngài
đi theo tôi!
Nhạc Trọng nhìn chằm chằm vào nữ nhân kia một hồi lâu, mở miệng hỏi:
– Cô tên là gì?
Nữ nhân kia nói ra:
– Tôi là Trương Nghi!
Nhạc Trọng ra lệnh:
– Dẫn đường!
Không lâu sau cả cả thị trấn rơi vào trong tay của Nhạc Trọng. Hắn cũng không
sợ Trương Nghi chơi bịp bợm gì.
Trương Nghi không nói thêm gì, yên lặng mang theo Nhạc Trọng đi vào trong
trấn.
Sau bảy tám lần quẹo thì Trương Nghi mang theo Nhạc Trọng đi vào một chỗ biên
giới của Thạch Mã Trấn.
Trương Nghi chỉ vào một đoán hoa nhỏ màu vàng trên khô lâu, lá cây có bốn múi
và nhìn qua Nhạc Trọng nói ra:
– Chính là loại thực vật này. Tôi đã từng nhìn thấy hai con khỉ chém giết
nhau, trong đó có một con sau khi thắng lợi thì bị bể bụng, toàn thân là tổn
thương, nó ăn một đóa hoa của thực vật này, sau đó nhổ ra một bãi chất lỏng
bôi lên vết thương, thập phần thần kỳ là miệng vết thương của con khỉ kia
không lâu đã lành lại.
Nhạc Trọng nhìn kỹ lại, chỉ thấy đóa hoa nhỏ này đang mọc trên một thi thể chỉ
còn lại xương cốt, không có có bao nhiêu thịt thối trên thi thể, bảy tám rễ
của đóa hoa này đang cắm rễ trên đó.
Trương Nghi nhìn Nhạc Trọng và cắn răng một cái, dùng hàm răng cắn nát tay
ngón tay của mình, sau đó ngắt đóa hoa trên khô lâu kia bỏ vào trong miệng
nhai nát, chất lỏng thì bôi trên ngón tay, hơn nữa nàng đem ngón tay bị cắn
nát đưa tới trước mặt Nhạc Trọng.
Nhạc Trọng nhìn kỹ, chỉ thấy ngón tay của Trương Nghi bị cắn nát nhanh chóng
hợp lại với nhau, tốc độ khép lại vượt xa các loại dược vật khác.
Nhạc Trọng nhìn Trương Nghi, vẻ mặt nghiêm nghị nói:
– Làm tốt lắm! Tôi sẽ cho cô và em gái của cô được vào biên chế đội viên
chính thức. Chỉ cần không trái với quy củ mà tôi chế định, sau này hai chị em
các cô sẽ sống trong phạm vi thế lực của tôi, được tôi bảo hộ. Ai cũng không
thể khi dễ các người. Nhưng mà loại thực vật này là cơ mật cao nhất, nếu như
cô nói ra nửa câu, tôi sẽ không khách khí với cô và em gái của cô, hiểu chứ?
Trong nội tâm Trương Nghi buông lỏng, một khối đá lớn đã buông xuống đất, nhìn
qua Nhạc Trọng nói lời cảm tạ nói:
– Đa tạ Nhạc đội!
Trương Nghi đem bí mật này nói cho Nhạc Trọng trừ tỏ vẻ cảm kích Nhạc Trọng
thì còn có một chút tâm tư. Nàng muốn được hoạt động tốt trong thế lực của
Nhạc Trọng. Trong tận thế thì loại thực vật thần ký này không có bao nhiêu tác
dụng với nàng cả, nhưng mà với thủ lĩnh một thế lực cực kỳ trọng yếu đấy.
Nhạc Trọng nhìn qua bốn tên đội viên lệ thuộc mình, Quách Vũ, Lộ Văn nói ra: