Biến dị thú khác với các trí tuệ sinh mệnh thể khác ở một điểm đó chính là trí
lực thấp vô cùng, chỉ một cái tên bình thường thôi cũng đủ để khiến nó vui
mừng khôi thôi rồi!
Nhạc Trọng đưa mắt nhìn cái đầu ngũ giai Thái Sơn kia, sau đó liền thu hết
những lân giáp cũ mà nó thải ra vào trong nhẫn trữ vật.
Mà lân giáp của biến dị thú ngũ giai kia chỉ luận phòng ngự có thể bằng đưuọc
với đạm kim sắc liệt nhật chiến giáp rồi. Chỉ là nó có khuyết điểm duy nhất là
không thể nào cường hóa được cho người mặc như là liệt nhật chiến giáp vậy đó/
Nhưng chỉ là lực phòng ngự của ngũ giai biến dị thú thôi cũng đã hữu dụng vô
cùng, bởi chỉ cần lợi dụng tốt nó, là có thể dễ dàng chế tạo ra một nhóm lớn
áo chống đạn siêu cấp rồi.
Sau khi hắn thu hết nhưng lân giáp mà nó thả ra vào trong trữ vật nhẫn, lúc
này mới đi tới vỗ vỗ nó để cho nó tự do rời đi.
Thân thể của nó dài hơn hai km, cao tới trăm mét, một lần mà nó ăn thì chính
là một con số thiên văn, nó mà ở lại bên cạnh hắn thì hắn lại phải phụ trách
thêm một vấn đề nữa.
Cho nên loại cự thú biến dị này thì cũng chỉ có thể để cho nó sống ở trong thế
giới của những cự thú biến dị khác, bằng không thì nó không cần địch nhân động
thủ, mà chỉ vì đói quá là đủ chết rồi.
– Nơi này là nơi nào đây?
Thái Sơn rời đi rồi, Nhạc trọng mới nhìn khung cảnh chung quanh, chỉ thấy hắn
đang ở trong một mảnh rừng rậm rạp, về phần vị trí địa lý thì thực là khó biết
được.
Nhạc Trọng nhìn chu vi của khu rừng rậm rạp mà da đầu tê dại, bởi nơi này là
nơi nào thì hắn cũng không biết được:
– Không xong! Không tìm được đường đi rồi!
Liệt nhật hoàng thành là nơi mà Mã Lôi quen thuộc, cho nên hắn có thể lén lút
mà đi qua được, nhưng mà nơi này, hắn chưa hề tới một lần cho nên không hề
biết gì về khu vực này hết.
– Không có vấn đề gì ha, đi ngược lại thì hẳn là tới được rồi!
Thái Sơn một đường bỏ chạy, thân thể to lớn của nó ở trên đại địa lưu lại vết
tích khá sâu, chỉ cần bám theo vết tích kia mà quay lại thì hắn có thể quay về
liệt nhật hoàng thành, mà quay về được nơi đó thì cũng có thể tiếp tục trở về
được kên kên bộ lạc rồi.
– Ngươi là ai?
Đột nhiên một bụi cỏ gần đó rung lên, hai nữ chiến sĩ bỗng nhảy ra, người cầm
cung, kẻ cầm trường mâu dùng xương chế thành, da thịt ngăm đen, sáng bóng khỏe
mạnh, để tóc ngắn, chỉ là bộ ngực được một tầng biến dị thú lân giáp bao phủ,
khiến cho vóc người gợi cảm tướng mạo diễm lệ lại lộ ra một cỗ khí thế anh vũ,
giương vũ khí trong tay lên nũng nịu quát với Nhạc Trọng/
Nhạc Trọng tới bên hai vị nữ chiến sĩ tướng mạo xinh đẹp mỹ lệ gợi cảm kia
cười nói:
– Ta là Nhạc Trọng.
Một vị mỹ nữ với một mái tóc lam sắc, hai tròng mắt màu xám, đôi chân thon
dài, quát lên:
– Ngươi tới Bạo Phong cốc chúng ta là có mục đích gì?
Nhạc Trọng thành thật trả lời:
– Ta chỉ là không cẩn thận cho nên lạc đường tới đây thôi mà.
Vị nữ chiến sĩ có cặp đùi đẹp kia cười lạnh lùng:
– Lạc đường , cái lý do vứt đi như vậy sao, ta thấy có mà các ngươi tới điều
tra thực hư Bạo Phong cốc chúng ta thì có! Nam nhân toàn là những thứ xấu xa,
lúc nào cũng nói dối.
Trong lòng hắn hơi kinh hãi:
– Ở đây là Bạo Phong cốc sao?
Vị mỹ nữ kia châm chọc cười lạnh:
– Giả bộ, ngươi cứ giả bộ tiếp đi, chờ sau khi ta bắt ngươi về, cẩn thận điều
tra, xem ngươi có chiêu số gì!
Lông mày Nhạc Trọng nhíu lại, định bụng mỉa mai lại, nhưng hắn đột nhiên quay
về bên cạnh mà nhìn tới.
Từng vị nữ chiến sĩ từ bên rừng đi tới, tay cầm cốt cung, làn da ngăm đen sáng
bóng khỏe mạnh, tất cả đều giương cung lên ngắm vào Nhạc Trọng, ánh mắt băng
lãnh, chỉ cần có mệnh lệnh thì bọn họ sẽ không do dự thả dây cung bắn chết
Nhạc Trọng ngay tại chỗ này.
Những vị chiến sĩ này đểu đại bộ phận là vóc dáng lực lưỡng, cơ thể rắn chăc,
mà còn nam nhân hơn cả nam nhân, chứ không có mấy người là mỹ nữ.
Một gã thiếu nữ vóc người nhỏ nhắn, tướng mạo xinh đẹp, tóc đen ngắn quỳ xuống
trước vị mỹ nữ tóc xanh băng lãnh mà cung kính bẩm báo:
– Uy Lực Ann đại nhật, chiến đấu tiểu đội thứ bảy đã tới! Nữ vương bệ hạ cũng
sắp tới, cho nên mong người làm công tác quét dọn cẩn thận!
Trong đôi mắt đẹp của Uy Lực Anna hiện lên một tia ngưng trọng, giật mình nói:
– La Hân, nữ vương bệ hạ cũng bị kinh động sao? Xem ra chuyện ngũ giai biến
dị thú đi tới Bạo Phong cốc chúng ta quả là thật rồi!
Trong mắt nàng ta hiện lên một tia hàn quang nhìn về phía Nhạc Trọng lạnh lùng
quát lớn:
– Nhạc Trọng hiện tại ngươi ngừng ngay việc chống trả, thúc thủ chịu trói,
bằng không ta chỉ có thể đánh chết ngươi ngay tại đây.
Nhạc Trọng nghe thế thì ánh mắt hơi lóe lên tia sáng kỳ dị, vươn hai tay ra:
– Được tới mà bắt ta đi!
Thân thể Uy Lực Anna căng cứng lại, cẩn trọng bước về phía Nhạc Trọng, băng
vào cảm giác của mình, nàng cảm thấy Nhạc Trọng là một kẻ nguy hiểm vô cùng.
Nàng tới trước người Nhạc Trọng dùng một cái gân của tam giai biến dị thú rắn
chắc quấn láy nửa người hắn thực chặt, dưới sự trói buộc của gân tam giai biến
dị thú cho dù là tam giai thần chiến sĩ cũng không có mấy người có thể thoát
ra được.
Uy Lực An Na tới gần hắn, bắt lấy y phục của hắn mà lạnh lùng nói:
– Ta cảnh cáo ngươi, đừng làm trò quỷ gì, thành thật một điểm cho t a, bằng
không mà quấy nhiễu loan giá của nữ vương bệ hạ, thì cho dù ngươi chết mười
lần thì cũng không thể chuộc tội được đâu.
Uy Lực Anna thấy Nhạc trọng lại thành thật cho nàng bắt lấy thì trong lòng vẫn
còn nghi vấn, thế nhưng chuyện nữ vương bệ hạ chuẩn bị giá đáo, thì nàng cũng
chỉ có thể mang Nhạc Trọng theo bên mình , cẩn thận mà trông coi thôi.
Nhạc Trọng nhìn Uy Lực Anna gợi cảm diễm lệ kia mà cười nóiL
– Yên tâm đi, ta sẽ không hề có chủ ý quỷ gì đâu, hơn nữa ngươi thực sự là
dẫn ta đi theo sao? Nếu như ta tâm hoài bất quỷ thì người không may đầu tiên
sẽ là ngươi đó.
Uy Lực Anna khinh miệt nhìn Nhạc Trọng mà cười:
– Hừ! Chỉ bằng một tên nam nhân như ngươi, thì ta cũng có thể chi bằng một
tay liền có thể đánh ngã rồi, Tuy đám nam nhân các người tiên thiên mạnh hơn
chúng ta không ít, nhưng kinh qua huấn luyện nghiêm ngặt thì nữ nhân không hề
so kém chút nào, thậm chí còn mạnh hơn các ngươi nhiều,
Hiển nhiên Uy Lực Anna là loại nữ nhân kiên định với ý kiến của bản thân.
Cho nên Nhạc Trọng cũng chẳng thèm ở đó mà lý luận vô ích với nàng ta, chỉ đưa
mắt nhìn xung quanh đánh giá.
Không lâu sau, từ trong rừng rậm kia, có hơn hai trăm nữ nhân mặc trên mình
một bộ thanh sắc chiến giáp, bên trên khắc đầy kí hiệu kỳ dị, lưng đeo đại
cung, dáng người mỹ lệ, khuôn mặt băng lãnh, đầy vẻ gợi cảm lại tàn khốc lạnh
lùng, cấp tốc bước tới nơi này.