Nhạc Trọng nhìn qua Diêu Diêu, trong nội tâm lẳng lặng thầm nghĩ:
– Là thích ứng virus, tự động sinh ra tiến hóa sao? Thì ra cũng có nhân loại
không thông qua hệ thống thần ma mà tiến hóa a.
Nhạc Trọng đi vào trong doanh trướng của đám người kia, vừa tiếp cận doanh
trướng thì hắn nghe được mùi vị buồn nôn không thể tả. Hắn cố nén buồn nôn xốc
doanh trướng lên nhìn..
Ở trong doanh trướng tỏa ra mùi hôi buồn nôn không cách nào tả xiết, Nhạc
Trọng chỉ tùy tiện nhìn qua một lần thì doanh trướng kia hắn không muốn nhìn
thêm một giây nào cả.
Nhạc Trọng ra khỏi doanh trướng và bật lửa lên đôt cháy doanh trướng này.
Trong thế lửa mạnh, tất cả tội ác đều được tinh lọc.
Thiêu hủy doanh trướng xong, Nhạc Trọng đi đến bên người Diêu Diêu và hỏi:
– Tình huống trong Thạch Mã Trấn em có biết không?
Diêu Diêu dùng âm thanh trong veo của loli nói ra:
– Em không biết!
Nhạc Trọng cũng không có để ý, dẫn bốn tiểu hài tử, Quách Vũ, Trương Nam tiếp
tục đi về hướng của Thạch Mã Trấn.
Trong đêm tối, đưa tay không thấy được năm ngón, trừ Diêu Diêu là tiểu loli to
gan lớn mật ra, thân thủ không kém thì những người khác lúc này đều đi theo
sát Nhạc Trọng.
Dưới sự yểm hộ của ban đêm, trong bụi cỏ có hai con mèo biến dị to như con báo
đang nhìn qua Nhạc Trọng và nhào đầu xông tới.
Bạch Cốt đứng bên người Nhạc Trọng thoáng cái đã động, nó bước lên như mũi
tên, một búa chém vào thân thể của con mèo biến dị, ngang trời chém con mèo
biến dị thành hai đoạn, máu tươi văng khắp nơi.
Nhạc Trọng cầm Phảng Chế Đường Đao tiện tay một đao, mang theo một đạo hàn
quang chém chết con mèo biến dị còn lại.
Nhìn thấy con mèo biến dị bị Nhạc Trọng tiện tay chém giết, ánh mắt Diêu Diêu
hiện ra một đạo dị sắc, nàng thế mới biết vừa rồi Nhạc Trọng chiến đấu với
nàng căn bản không có dùng toàn lực.
Hai con mèo biến dị vừa chết, một đoàn linh quang chui vào thân thể của Nhạc
Trọng, một đoàn linh quang chui vào trong cơ thể của Bạch Cốt. Trong hai con
mèo biến dị kia tuôn ra một quyển sách kỹ năng và hai đồng hai mươi sinh tồn
tệ.
– Kỹ năng cấp hai: di động cao tốc. Muốn dùng kỹ năng này phải tiêu hao 5
điểm thể lực. Sau khi sử dụng kỹ năng thì trong vòng 30 giây đạt được 15 điểm
nhanh nhẹn.
Nhạc Trọng đem sách kỹ năng, sinh tồn tệ bỏ vào trong ba lô, dùng Phảng Chế
Đường Đao phá vỡ đầu lâu của mèo biến dị tìm kiếm một hồi, cũng không có trông
thấy viên châu đỏ như máu trong đầu của của con rắn nước biến dị.
Sau khi đứng dậy thì Nhạc Trọng tiếp tục đi lên phía trước.
Dưới sự dẫn dắt của Trương Nam quen thuộc địa hình, Nhạc Trọng đi vào một sườn
núi nhỏ, quan sát Thạch Mã Trấn bên dưới.
Như miêu tả của Quách Vũ thì Thạch Mã Trấn có hai nhánh sông Lôi Giang vờn
quanh, một mặt dựa vào một cái thông đạo đi ra bên ngoài. Xác thực là nơi
thích hợp để ở lại.
Hơn nữa trước Thạch Mã Trấn chính là Đại Nham Trấn, nếu như thu phục Thạch Mã
Trấn thì có thể dùng Thạch Mã Trấn làm cứ điểm, tương lai thu phục Đại Nham
Trấn. Ở trong Đại Nham Trấn có một nhà máy thép nhỏ và nhà máy dệt ở đây. Thu
phục nơi này có thể thu được chế phẩm sắt thép. Thậm chí còn có thể chế tạo vũ
khí lạnh
– Đi thôi!
Cẩn thận quan sát một hồi, Nhạc Trọng dẫn mọi người đi theo đường cũ quay về.
Vừa mới đi được năm mươi mét, đột nhiên trong nội tâm Nhạc Trọng sinh ra dự
cảm nguy hiểm, hắn thoáng cái dừng lại, một ngón tay ra lệnh cho bạch côt bên
cạnh Quách Vũ:
– Bạch Cốt! Đợi lát nữa chiếu đấu thì ưu tiên bảo vệ nữ nhân.
Bạch Cốt trí tuệ không cao, nếu như nói thẳng là Quách Vũ thì nó không hiểu
là ai.
Trong nội tâm Quách Vũ thì cả kinh, tới gần Nhạc Trọng một chút.
Nhạc Trọng vừa ra lệnh cho Bạch Cốt, lập tức hắn đổi một băng đạn súng tiểu
liên 79 và chỉa vào gốc cây điên cuồng bắn phá..
Sau khi bắn xong thì con khỉ biến dị thân cao một mét năm, thân thể che kín
vết đạn, đầu lâu cũng trúng năm vết đạn rơi xuông.
Nhạc Trọng tiện tay vứt súng tiểu liên 79 vào trong bụi cỏ, tay kia nhoáng một
cái, một cây súng tiểu liên 79 mới hiện ra trong tay của hắn, hắn giơ súng lên
và không gián đoạn bắn vào bụi cây.
Dưới mưa đạn của Nhạc Trọng thì một bóng đen trên cành cây cao cao nhảy xuống
áp chế xạ kích của Nhạc Trọng, nó đánh về phía Nhạc Trọng.
– Quái vật cấp 17: khỉ biến dị! Những con khỉ này thân thể nhanh nhẹn, nanh
vuốt sắc bén. Phiền toái nhất là chúng là sinh vật quần cư.
Nhạc Trọng có kỹ năng Hắc Dạ Cường Hóa bị động, hắn trong đêm tối có thể nhìn
thấy số lượng con khỉ xông tới có hơn mười con. Hắn bắn tiếp chỉ tiêu diệt
được một con khỉ biến dị, những con khỉ khác đã lao tới trước người
Nhạc Trọng trong chớp mắt phát động kỹ năng Ảnh Bộ, trong chớp mắt chém ra ba
đao, ba đạo sắc bén hiện lên, ba đầu lâu của khỉ biến dị bay lên cao cao, máu
tươi tuôn ra ngoài.
Thời điểm Nhạc Trọng chém giết ba con khỉ biến dị thì đám khỉ còn lại đã xuyên
qua phòng tuyến của hắn lao về phía bốn tiểu hài tử, Trương Nam, Quách Vũ.
Trương Nam nhìn thấy mấy con khỉ biến dị lao tới, sắc mặt đại biến, dưới sự sợ
hãi hắn quay đầu chạy ra xa xa.
Hai con khỉ biến dị nhanh nhẹn lao tới trước người của Trương Nam, chúng dùng
nanh vuốt cường hóa của mình dễ dàng xé rách thân thể của Trương Nam. Thân thể
Trương Nam bị xé nứt ra, máu tươi, ruột từ trong thân thể chảy ra ngoài.
Trương Nam còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiêt thì một bàn tay của con
khỉ đã bắt lấy đầu của hắn. Răng rắc một tiếng, hắn đã biến thành thi thể té
xuống đất.
Ở bên khác, bảy con khỉ biến dị bổ nhào qua phía của Quách Vũ, Diêu Diêu.
Bạch Cốt canh giữ ở trước người Quách Vũ, huy động cây búa lớn xương trắng
như gió lốc chém qua, hai đầu lâu của hai con khỉ biến dị bay lên cao cao, máu
tươi văng khắp nơi.
Hai con khỉ khác thừa dịp Bạch Cốt công kích thì né tránh qua một bên,
thoáng cái đã nhào qua hai bên của Quách Vũ, duỗi móng vuốt trảo vào gương mặt
nhỏ nhắn xinh xắn tuyệt luân của Quách Vũ.
Bạch Cốt huy động búa lớn của nó, đem con khỉ biến dị ở bên phải chém thành
hai nửa, máu đỏ tươi rơi vãi lên xương trắng của nó.
Quách Vũ nhìn qua con khỉ biến dị xông qua từ bên trái, trong mắt hiện ra một
tia sợ hãi, kìm lòng không được lui về phía sau vài bước.
Mắt thấy con khỉ biến dị kia sắp chộp tới đầu của Quách Vũ thì bên hông của
Bạch Cốt đột nhiên mọc ra một cây gai xương bén nhọn, trực tiếp xuyên thủng
đầu của con khỉ biến dị kia, đồng thời không ngừng kéo dài đâm xuyên qua đầu
của con khỉ biến dị cách đó bốn mét.
Bạch Cốt thuận thế giơ cây búa lớn trong tay lên, đem một đầu khỉ biến dị
khác chém thành hai nửa.
Hai con khỉ biến dị khác tiến thẳng về phía của Diêu Diêu.
Diêu Diêu nhanh nhẹn cực cao, thân hình chớp động, cầm dao găm trong tay bắt
đầu dây dưa với con khỉ biến dị.
Một con khỉ biến dị khác lúc này lao thẳng về phía ba tiểu hài tử, một trảo
đánh ra, trực tiếp gọt đầu của một tiểu nam hài.