Cùng với một tiếng cười khẽ, một tên nhân ngư cấp năm to lớn song phong, dưới
thân mang vỏ sò, tóc màu xanh lam, thân có đuôi cá bơi đến.
Sau lưng gã cường giả nhân ngư cấp năm là sáu tên cường giả bộ tộc nhân ngư,
ngoài ra còn có hai trăm sinh thể trí tuệ tiến hóa cấp bốn thuộc hải tộc như:
kình sa nhân, hổ kình nhân, long hà nhân, chương ngư nhân.
Ba thế lực đang giằng co giữa lòng đại dương, Thánh tộc chiếm lĩnh vị trí
thống lĩnh ỏ Thế giới thứ hai trước mặt nhiều cường giả ở đây như vậy, hoàn
toàn rơi vào thế yếu.
Ba thế lực vẫn tranh nhau giằng co, trong không trung tràn ngập không khí căng
thẳng.
Nữ chiến sĩ hải tộc tướng mạo kiều diễm không gì sánh được hướng về phía Hoắc
Nhĩ Phu lộ ra một nụ cười mị hoặc nhân tâm mỉm cười nói:
– tôi là Tây Đa Bích Nhã của hải tộc, quỷ hút máu bên ấy cùng với chúng tôi
tiêu diệt đám khủng long nhân kia, sau có cùng nhau thăm dò Huy Hoàng chiến
hạm này, thế nào?
Tây Đa Bích Nhã vừa nói hết câu, đám khủng long nhân lòng lập tức đề cao cảnh
giác, cầm chặt lỵ thương trong tay, thân thể cứng lại, nếu đám hải tộc kia có
bất cứ động tình gì khác thường, bọn họ liền rat ay phát động tấn công về phía
đám người hải tộc ấy.
Hoắc Nhĩ Phu trên mặt mang theo nụ cười thân sĩ nói:
– nữ chiến sĩ Tây Đa Bích Nhã xinh đẹp ạ, ta cảm thấy chúng ta nên cùng nhau
thăm dò Huy Hoàng chiến hạm này. Chúng ta ở chém qua giết lại chẳng có ý nghĩa
gì, chỉ tổ lảng phí lực lượng của hai bên. Nếu chúng ta không phải động đến
đao thương mà vẫn có thể có được quyền điều khiển Huy Hoàng chiến hạm, đó
chẳng phải điều mà tất cả mọi người mong muốn sao?
Trong ba phía, thực lực của Hoắc Nhĩ Phu là nhỏ nhất, y cho dù liên thủ với
hải tộc tiêu diệt đám khủng long nhân kia, chỉ sợ cũng sẽ chết trong tay đám
người hải tộc. trong tìn hình như vậy, y chỉ có nước cúp đuôi uốn gối.
Tây Đa Bích Nhã lại hướng về phía khủng long nhân nở nụ cười:
– vậy còn bên khủng long nhân tiên sinh, các anh thấy đề nghị này thế nào?
Tên khủng long nhân dẫn đầu nhấc cây thương lên, lãnh khốc cười nói:
– trong tù điển của bọn ta không có từ thỏa hiệp, giết cho ta!
Tên khủng long nhân trung cấp đem thân thể quang mang chớp động, kỵ thương cầm
trong tay mang theo sát khí lạnh thấu xương không gì sánh được, trực tiếp vọt
về phía Hoắc Nhĩ Phu, đánh một thương mang theo khí tức phách liệt không gì
chống đỡ nổi hướng về Hoắc Nhĩ Phu. Hoắc Nhĩ Phu căn bản không nghĩ đến tên
khủng long nhân trung cấp kia lại có thể bá liệt đến vậy, y chỉ có thể miễn
cưỡng giơ tay lên che chắn trước mình.
Tên khủng long nhân trung cấp kia cung một thương, trực tiếp xuyên qua tay
phải của Hoắc Nhĩ Phu, đâm vào vai phải của Hoắc Nhĩ Phu, sau đó bộc phát ra
một sức mạnh kinh khủng không gì sánh được trực tiếp khiến cho vai phải của
Hoắc Nhĩ Phu chấn động đến nát bấy.
Nếu nói đến bản lĩnh thật sự, Hoắc Nhĩ Phu tuy rằng thua xa tên khủng long
nhân trung cấp kia nhưng dù sao y cũng là cường giả cấp năm, vốn có không có
khả năng dễ dàng bị tên khủng long nhân trung cấp kia đánh đến bị thương nặng
đến vậy, thế nhưng y lại đánh giá thấp quyết tâm mà tên khủng long nhân trung
cấp kia mang đến, nháy mắt đã chịu thiệt thòi lớn, một thương xuyên qua thân
thể.
Ngay khi tên khủng long nhân trung cấp vung thương đâm về phía Hoắc Nhĩ Phu,
từng luồng băng đao tù một bên bắn ra, thẳng tay đâm tới.
Thương của tên khủng long nhân trung cấp kia vừa vung lên, những lưỡi băng đao
sắc bén cũng vỡ nát.
Hoắc Nhĩ Phu nhân cơ hội lùi một bước mới miễn cưỡng tránh được một kiếp.
Tây Đa Bích Nhã nhẹ nhàng cười nói:
– Hoắc Nhĩ Phu tiên sinh, đề nghị của ta vẫn không thay đổi, anh thấy thế
nào?
Hoắc Nhĩ Phu sắc mặt trắng bệch hắng giọng tàn bạo ra lệnh:
– Ta đồng ý, mau rat ay đi, giết những con chó điên này đi!
Tất cả những cường giả thuộc bộ tộc hút máu người bên cạnh Hoắc Nhĩ Phu đều
phát động năng lực của mình lao vào chiến đấu với những tên khủng long nhân,
và những cường giả của hải tộc cũng lao vào trận địa điên cuồng chém giết
những tên cường giả khủng long nhân kia.
Ba gã khủng long nhân trung cấp kia đều hung lệ phi phàm, chúng cầm kỵ thương
trong tay giao chiến với bảy đại cao thủ cấp năm của hải tộc và cả Hoắc Nhĩ
Phu nũa, gần như mơ hồ chiếm thế thượng phong.
Cao thủ cấp năm của hải tộc đều tinh thông hải chiến, nếu là chiến đấu trên
chiến trường biển rộng bao la, một tên cao thủ cấp năm hải tộc có thể dễ dàng
giết chết được ba gã khủng long nhân trung cấp này.
Thế nhưng trên mặt đất khô ráo như thế này những cao thủ cấp năm hải tộc này
thua xa ba tên khủng long nhân trung cấp kia.
Nếu không phải một mình Tây Đa Bích Nhã đã ngăn lại một tên khủng long nhân
trung cấp thì liên quân của hải tộc và quỷ hút máu người chỉ sợ đã bị đại quân
của khủng long nhân tộc đánh tan.
Nhạc Trọng ẩn nấp trong bóng tối lẳng lặng nhìn tam đại dị tộc điên cuồng chém
giết, lại chẳng dám mảy may cử động một ngón tay. Tại nơi trung tấm của trận
chiến kịch liệt, một một chiến sĩ đều có thực lực ngang bằng hắn, thậm chí là
còn cao hơn hắn.
Nhạc Trọng quỳ rạp trên mặt đất lấy ra huyết dịch của kình long cấp sáu kia
lặng lẽ uống vào xong, huyết dịch của kình long cấp sáu kia vừa được dạ dày
của Nhạc Trọng tiêu hóa, liền chuyền hóa thành dòng nguyên khí cuồn cuộn bổ
dưỡng cho vai phải của hắn, lại phát động thêm kĩ năng tái sinh khiến cho thịt
và xương bắt đầu rục rịch sinh trưởng, cánh tay phải vốn bị gãy kia cũng liên
tục sinh trưởng và ngưng tụ lại.
Ngay trong lúc tam đại dị tộc điên cuồng chém giết, Huy Hoàng chiến hạm vĩ đạo
kia quang mang chợt lóe, một đạo ngân sắc quang mang từ trong thân chiến hạm
bắn ra, hướng về toàn bộ những người đang chém giết điên cuồng bên này quét
qua. Tại nơi quang mang đảo qua, toàn bộ cường giả cấp bốn đều biến mất không
thấy đâu.
Nhạc Trọng mắt vừa hoa lên một cái liền xuất hiện trong một chiến hạm, hắn
trong nháy mắt phát động Ám Hắc đấu khí, tập trung một lượng ma viêm khổng lồ
vào nắm tay, hung hăng oanh tạc về phía bên phải.
Một tên hấp huyết quỷ ở bên phải Nhạc Trọng còn chưa kịp phản ứng đã bị hỏa
viêm từ tay phải Nhạc Trọng oanh tạc trên người, ma viêm có thể thiêu rụi tất
cả kia bắt đầu thôn phệ sinh mạng của tên quỷ hút máu kia.
Tên quỷ hút máu kia thảm kêu một tiếng, thân thể trong nháy mắt phóng ra từng
đạo ánh sáng sinh mệnh màu trắng, cố gắng giải thoát khỏi luồng ma viêm mà
Nhạc Trọng đánh ra.
Ma viêm kia vừa bị đánh bay, Nhạc Trọng nhân cơ hội liên tiếp phan thêm một
quyền lên thân thể tên quỷ hút máu người kia, tên quỷ hút máu người ánh sáng
sinh mệnh đã thập phần suy yếu, lại liên tục phải chống đỡ những đòn tấn công
nặng nề của Nhạc Trọng, phun ra hơn mười ngụm tiên huyết, xụi lơ trên mặt đất.
Nhạc Trọng chỉ tay một cái, một viên phù chú Khôi Lỗi cấp bốn nhẹ nhàng chui
vào mi tâm của tên quỷ hút máu người kia.