Cuối mảnh thảo nguyên dài hơn mười km này là một cái vực khá cao, dưới vách
núi là một mảnh biển xanh sâu thẳm rộng không gì sánh được.
Khi Nhạc Trọng lao ra khỏi mảnh thảo nguyên, không do dự nhảy về phía cái vực
kia, mạnh mẽ lặn xuống sâu dưới mặt nước xanh thẳm.
Nhạc Trọng vừa mới rơi vào biển rộng, Khủng Hùng Phong liền xuất hiện trên
vách núi.
Khủng Hùng Phong đứng trên vách núi kia, cũng không có nhảy xuống đi mà là
lạnh lùng cười rống lớn:
– Mãnh thú Lam Hải! Thực sự là tự tìm đường chết. Con người kia, nếu như bây
giờ mày đầu hàng, chịu làm nô lệ cho ta, ta có thể tha cho mày một mạng. Bằng
không mày chỉ có đường chết thôi.
Âm thanh dữ dội quanh quẩn suốt cả vùng biển rộng.
Đột nhiên trong lúc đó, ngoài khơi một trận cuồn cuộn, một cái thật lớn xúc
tua đột nhiên từ trong hải dương vọt ra, cuốn thẳng về hướng Khủng Hùng Phong.
Xúc tu kia xuất hiện không hề sứt mẻ, hơn nữa tốc độ cực kỳ biến thái, Khủng
Hùng Phong đã đề cao cảnh giác mà vẫn bị nó quật vào thân thể. Toàn thân y vỡ
nát bị quật về phía xa, giữa không trung văng ra một lượng máu lớn.
Khủng Hùng Phong vừa rơi xuống đất, chợt mạnh mẽ lui về, đến hơn nghìn mét mới
dám hoảng sợ ngước lên nhìn vách núi kia.
Vùng biển màu lam không ngừng bốc hơi, có hơn mười con khủng long trên mình có
cánh dài và hàm răng sắc bén, những sinh vật hình thù kì dị này cấp tốc nhảy
ra, lướt đến chỗ Khủng Hùng Phong phun ra tiên huyết, liếm sạch chỗ tiên huyết
mà Khủng Hùng Phong phun ra, lại ăn sạch toàn bộ nôi tạng của y.
Khi những sinh vật kì dị kia ăn sach nội tạng của Khủng Hùng Phong, thập phần
cấp tốc nhảy vào trong biển xanh.
Khủng Hùng Phong nhìn một màn kia, nghĩ đến trong tộc có ghi lại, nhịn không
được lui về phía sau vài bước, không dám đến gần thêm mặt biển xanh kia.
Nhạc Trọng vừa tiến nhập biển xanh liền thay đổi mặt nạ Thượng Hải dương, sau
đó bơi về đáy đại dương.
Nhạc Trọng vừa mới bơi được hơn mười thước, tựa đồ cảm nhậ được có một cái xúc
tu đang quấn lấy cổ, phảng phất tại cùng biển đen kịt không gì sánh được, nhìn
không thấy một tia quang mang cất dấu vô số mãnh thú kinh khủng tuyệt luân,
từng con mãnh thú kia đều có thể dễ dàng thắt cổ hắn. Thân thể hắn thoáng trở
nên cứng ngắc.
Đúng lúc này, một đàn cá đông đúc trông giống như đàn kiến từ phía xa, con nào
con nấy vây to, cánh dài, hàm răng sắc bén, đầu khủng long trực tiếp bơi đến
chỗ Nhạc Trọng.
Nhạc Trọng nhìn đã cá sinh ra một cỗ bất an, hắn lập tức điều chỉnh phương
hướng, điên cuồng bơi về một hướng khác.
Con cá đầu đàn cũng hướng về Nhạc Trọng nhanh chóng bơi tới.
Đang lẩn trốn thì mười con cá biến dị cấp hai lại phát hiện con mồi là Nhạc
Trọng, chúng cấp tốc điều chỉnh phương hướng bơi về phía Nhạc Trọng.
Trong biển, tốc độ của Nhạc Trọng kém xa trên bờ, mười con cá biến dị cấp hai
nhanh chóng đuổi theo Nhạc Trọng.
Nhạc Trọng lần thứ hai phát động Tuần thú triệu hoán thuật, triệu hoán cả Tiểu
Sa cấp hai trên trái đất đến, hắn tiện tay bổ ra một đao, đem một đầu nhị giai
biến dị cá mập trảm thương, sau đó mới nắm chặt lấy Tiểu sa mới được triều hồi
bơi về phía xa.
Bầy cá có cánh khủng long kia đang đuổi theo Nhạc Trọng thấy con cá biến dị
cấp hai kia bị thương liền cuồn cuộn lao đến, trong hai giây, một khung xương
bị chén sạch sẽ chìm xuống đáy biển.
Đàn cá mập kia thấy con khủng long ngư so với chúng quá nhỏ bé bơi tới, phảng
phất thấy thiên địch, đều hướng về bốn phương tám hướng chạy tứ tán đi.
Bầy khủng long ngư tưởng như vô hại đột nhiên gia tốc, hướng về kia từng con
từng con cá mập cấp hai kia, tốc độ đột nhiên bạo tăng, nhanh hơn đàn cá mập
kia đến mấy cái hai lần, chúng dễ dàng đuổi theo đàn cá mập cấp hai kia, dùng
những cái răng sắc bén lợi hại không gì bằng trực tiếp cắn nuốt đàn cá mập cấp
hai kia đến khi chỉ còn bộ xương.
Đàn cá mập vốn đang truy kích chỉ chốc lát liền biến thành hơn mười bộ xương
chìm xuống đáy biển.
Giải quyết hon mười con cá mập cấp hai có thể sánh ngang kình ngư, đàn khủng
long ngư kia co vẻ đã no bụng, lẳng lặng bơi trong nước biển, nước chảy bèo
trôi, không tiếp tục bơi về phía Nhạc Trọng nữa.
Thấy một màn như vậy, Nhạc Trọng mới nhẹ nhàng thở ra. Trong nước biển, hắn
mười thành bản lĩnh không phát huy nổi một, cho dù là một con hải thú biến dị
cấp ba hắn cũng chưa nắm chắc phần thắng. Nếu bị đàn khủng long ngư bất tận
kia truy sát, hắn cũng chỉ có đường chết thôi.
Chình bởi vẹ khi xuống biển thì sức chiến đấu của bản thân giảm xuống quá
nhiều, có dù có mạnh mẽ như Khủng Hùng Phong cũng không dám xuống biển, đặc
biệt là vùng biển được biết đến là tràn ngập thú dữ như Lam hải.
Nhạc Trọng vừa mới thở nhẹ một hơi, một luồng thân ảnh từ phía biển sâu không
một tia sáng ấp đến đánh vào Nhạc Trọng.
Nhạc Trọng bị luồng thân ảnh kia quật vào ngực, phun ra một ngụm tiên huyết,
Tiểu Sa cũng bị đánh bay sang một bên.
Khi thân ảnh to lớn kia vươn mình hết cỡ, Nhạc Trọng ghé vào lưng nó, hít vào
một ngụm khí lạnh.
Đó và một con hải xà toàn thân màu đen, ánh sáng toàn thân chớp động màu vàng.
Con hải xà này nếu như vươn hết toàn thân ra biển chắc phải dài đến nghìn mét.
So sánh với con hải xà này, nhưng con hải xà mà trước kia Nhạc Trọng thấy ở
trái đất thực chính là một con ca trạch nhỏ xíu.
Nhạc Trọng nhịn không được phát động cảm tri chi nhãn nhìn về con hải xà này.
– Biến dị hải xà vương cấp bảy, vương cấp mãnh thú trong biển cả.
– Biến dị hải xà vương cấp bảy!
Nhạc Trọng nhìn dòng tin tức kia, trong lòng lại hít một ngụm lãnh khí, thân
thể cũng run nhè nhẹ. Đây chính là biến dị thú cấp bảy, loại mãnh thú kinh
khủng cỡ này chỉ cần có địch ý với hắn, là có thể nghiền chết hắn như nghiền
chết một con kiến vậy.
Phải biết rằng, cường giả cấp năm là đã có thể giết chết Nhạc Trọng hiện nay,
chứ đừng nói đến biến dị thú cấp bảy khủng khiếp như vậy. biến dị thú luôn
mạnh hơn chiến sĩ cùng cấp một chút, nếu luận về sức chiến đấu của biến dị thú
cấp bảy, chỉ sợ còn cao hơn chiến sĩ cấp bảy vài phần.
Con hải xà vương cấp bảy kia cũng không thèm để ý, hoặc căn bản là không cảm
nhận được Nhạc Trọng như một hạt bụi trên da nó, thân rắn liên tục quẫy mạnh
từng trận, dậy lên từng cơn sóng biển, bơi về phía trung tâm đại dương.
Mặt biển không biết rộng đến cỡ nào, khi hải xà vương cấp bảy tiến nhập vào,
xung quanh không còn thấy giới hạn, khắp nơi đều là nướ biển trong suốt.
Cũng chỉ có biển cả rộng vô biên mới có thể chứa nổi loại biến dị thú cấp năm
như hải xà vương.
Con hải xà vương cấp bảy bơi đến một mảnh hải vực liền dừng lại.
Ngoài khơi cùng biển lập tức hiện lên những con rồng biển cuồn cuộn, những con
cua biển cấp năm như những dãy núi, con rùa biển cấp năm như một hòn đảo, con
cá kiếm cấp năm có thanh kiếm thật dài, con rồng cá cấp năm hung tợn, con rắn
biển cấp năm to lớn. Từng con mãnh thú cấp năm cấp sáu từ trong sóng biển hiện
ra vây quanh hải xà vương cấp bảy.