Cơ thể Tướng Mã Nhất Minh trong chớp mắt vặn vẹo kỳ dị vài cái, tiêu tan bảy
mươi phần trăm lực lượng cuả đòn tấn công ba cười giả, phun ra một ngụm máu
tươi. Sau đó nương theo lực lượng của đòn công kích, tốc độ nhanh thêm một
chút, bay thẳng về phía Nhạc Trọng. Dự cảm nguy hiểm và sẽ chết bỗng dâng lên
trong lòng Nhạc Trọng. Trong chớp mắt hắn phát động kỹ năng bước ảnh và đấu
khí hắc ám, thân thể vặn vẹo kì dị, né tránh qua một bên. Đồng thời một quả
cầu Viêm Ma lớn bốc lên, thổi quét về hướng Tướng Mã Nhất Minh kia.
– Tránh ra!! Tướng Mã Nhất Minh nổi giận gầm lên một tiếng, cơ thể tỏa ra ánh
sáng trắng. Đây chính là ánh sáng sinh mệnh mà hắn rèn luyện ra. Có rất nhiều
cường giả trên hoặc bằng cấp ba ở trong Thánh tộc đều tu luyện ra được ánh
sáng sinh mệnh. Đó là ánh sáng lấy sinh mệnh bản thân làm căn nguyên để ngưng
tụ ra, có được lực lượng vô cùng mạnh mẽ, có thể chống đỡ tất cả các loại công
kích. Đương nhiên loại năng lực này cũng có hạn chế. Một khi sử dùng đại lượng
ánh sáng sinh mệnh, vậy thì thể lực, tinh thần, lực lượng của người sử dụng sẽ
nhanh chóng giảm xuống trên diện rộng trong khoảng thời gian ngắn. Tướng Mã
Nhất Minh vận dụng sinh mệnh ánh sáng, chính là có lòng muốn giết chết Nhạc
Trọng. Dưới sự bảo vệ phòng hộ của ánh sáng sinh mệnh, Tướng Mã Nhất Minh ngay
lập tức xuyên qua Ma Viêm kia, sau đó vươn móng vuốt hung hăng đâm sâu vào
trong đầu Nhạc Trọng. Trong khoảng khắc đó, cơ thể của Nhạc Trọng đột nhiên vỡ
vụn ra, hóa thành từ điểm sáng tan biến trong thế giới này.
– Phân thân? Ảo giác? Đúng lúc này, trong hư không, một cái động lớn đột
nhiên xuất hiện, mười gai xương bén nhọn từ bên trong động lớn bắn ra, đâm
thẳng về phía Tướng Mã Nhất Minh. Lần đột kích này vô cùng đột nhiên bất ngờ,
nếu đổi thành thần chiến sĩ cấp ba khác thì chắc chắn đã bị ám sát chết rồi.
– Chút tài mọn! Vỡ nát cho ta!! Tướng Mã Nhất Minh nở một cười lạnh lùng,
đánh ra một quyền mang theo uy thế khôn cùng ngăn lại mười gai xương bén nhọn
kia, lực lượng cuồng bạo bùng nổ, khiến cho mười chiếc gai xương sắc bén kia
lập tức nổ tan tành.
– Thật mạnh! Trong lòng Nhạc Trọng dâng lên kinh sợ hoảng hốt. Hắn đã dùng
toàn lực để ứng phó, lợi dụng đủ loại kỹ năng tạo thành một đòn tấn công tiêu
diệt hoàn toàn kẻ địch. Nhưng kết quả lại bị Tướng Mã Nhất Minh thuần túy dùng
lực lượng đánh tan, khiến hắn cảm giác rõ ràng chêch lệnh giữa mình và cường
giả thần chiến sĩ cấp bốn đỉnh cao. Nhạc Trọng cũng không hề nản lòng, tiếp
tục tung ra kỹ năng Ma Viêm, vô số Ma Viêm hóa thành Ma Viêm Long Quyển bay về
phía Tướng Mã Nhất Minh. Đồng thời có khoảng thời gian trì hoãn này, ba cường
giả mạnh nhất Sa Hi, Đoan Mộc Thắng, Cung Thiên Trường đã tiến lên, toàn lực
ứng phó tấn công Tướng Mã Nhất Minh. Trong ba người Đoan Mộc Thắng vốn là
người có thực lực mạnh nhất, nhưng hắn chỉ ở trên mặt đất mới phát huy toàn bộ
đầy đủ thực lực của mình, còn ở trên không thì thực lực của hắn kém hơn cả Sa
Hi nữa. Vì vậy ba người liên thủ, tuy rằng ngăn lại được Tướng Mã Nhất Minh
nhưng lại không thể tiêu diệt hắn. Nhạc Trọng nhân cơ hội nhanh chóng xâm nhập
trái phép vào phòng điều khiển máy tính trung ương kia, sau đó lấy ra một dây
truyền số liệu nối với máy tính trung ương kia. Hai mắt của Bạch Y ở trên màn
hình laptop lập tức trở nên mờ đục, vô số số liệu chạy qua lưu chuyển trong
mắt cô, khiến cho cả chiếc chiến hạm khổng lồ đều vang lên tiếng chuông báo
động ầm ĩ.
– Dừng tay!!!
Tướng Mã Nhất Minh rống lớn một tiếng, muốn xuyên qua ngăn cản của ba người
xông đến đánh chết Nhạc Trọng. Nhưng ba người đám Sa Hi đều là cường giả đứng
đầu, lúc này hắn đã bị thương không nhẹ rồi, căn bản không thể xông qua ba
người rồi giết chết Nhạc Trọng được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Y không
ngừng xâm nhập phá giải máy tính trung ương của chiến hạm trên không này.
Chiếc chiến hạm trên không này cho dù là ở trong Thánh tộc cũng là một binh
khí chiến tranh cực kỳ trân quý. Toàn bộ lượng chiến hạm trên không giống như
vậy mà Thánh tộc có được còn chưa vượt qua con số năm mươi chiếc nữa.
Mỗi một chiếc chiến hạm trên không đều là tàu chiến chỉ huy của một Thánh tộc
cấp năm, đại biểu uy nghiêm và quyền lực của họ. Một khi chiến hạm trên không
này rơi vào trong tay Nhạc Trọng thì Tây Đa Lưu Tư tuyệt đối chắc chắn sẽ
không bỏ qua cho Tướng Mã Nhất Minh đâu.
Trong chiến hạm không ngừng vang lên tiếng chuông cảnh báo, giằng co suốt một
phút đồng hồ mơi chịu dừng lại. Sau đó ở phía trên chiến hạm, vô số rada quấy
nhiễu được thu lại vào trong thân chiến hạm, đại lượng rada dò xét từ bên
trong thân chiến hạm ló ra, bắt đầu tiến hành dò xét quan sát xung quanh.
Trên màn hình laptop, hai mắt của Bạch Y cũng khôi phục lại trạng thái bình
thường, nở một cười ngọt ngào với Nhạc Trọng, nói:
– Được rồi! Chủ nhân!! Bây giờ tôi đã hoàn toàn nắm giữ máy tính trung ương
của chiếc chiến hạm trên không này rồi.
Nhạc Trọng hỏi:
– Có thứ gì hay vũ khí gì trên chiếc chiến hạm này có thể đối phó với thần
chiến sĩ cấp năm phía dưới không?
Trên chiếc chiến hạm trên không này có một lượng lớn cơ quan pháo nòng lớn hơn
cả chủ pháo xe tặng, loại cơ quan pháo này có uy lực rất lớn, ngay cả thần
chiến sĩ cấp bốn cũng phải cẩn thận. Nhưng nếu dùng để đối phó với thần chiến
sĩ cấp năm thì khá khó khăn, vì dự cảm nguy hiểm của thần chiến sĩ cấp năm
mãnh liệt hơn, tốc độ cũng nhanh hơn, đạn pháo pháo nặng nòng to kia cũng rất
khó bắn trúng bọn họ.
Bạch Y nhanh chóng trả lời:
– Vận dụng tất cả những vũ khí thông thường trên chiến hạm trên không này,
chúng ta có thể đánh lui gã thần chiến sĩ cấp năm phía dưới, bất quá xác suất
thành công giết chết hắn chỉ có bảy phẩy bảy phần trăm thôi. Nếu muốn khiến
hắn thương nặng, giết chết hắn thì phải vận dụng vũ khí chung cực mà chiến hạm
này mang theo – Đạn hạt nhân R32.
Trong mắt Nhạc Trọng xẹt qua tia kinh hãi, thất thanh nói:
– Đạn hạt nhân!! Trên chiếc chiến hạm trên không này thế nhưng lại có chuyên
chở đạn hạt nhân sao?
Uy lực của đạn hạt nhân như thế nào, Nhạc Trọng vô cùng rõ ràng. Một khi sử
dụng, trong vòng phạm vi trăm dặm đều sẽ bị bao phủ bởi uy lực của đạn hạt
nhân, biến thành một vực quỷ.
Tốc độ của thần chiến sĩ cấp năm cho dù khủng bố như thế nào thì cũng không
cách nào ngay lập tức thoát ra khỏi phạm vi trăm dặm.
Lúc trước Nhạc Trọng chính là sử dụng đạn hạt nhân mới cùng một lúc giết chết
hai con tang thi có trí tuệ sinh vật đó. Bất quá sau trận chiến ấy, Nhạc Trọng
cũng không dám liều lĩnh sử dụng đạn hạt nhân nữa. Vì tuy đạn hạt nhân có thể
tiêu diệt hai con tang thi tiến hóa có trí tuệ kia, nhưng cũng đồng thời tạo
ra ô nhiễm trên một diện tích rộng, khiến cho phạm vi hoạt động của nhân loại
rút nhỏ lại rất nhiều.
Nhạc Trọng hỏi:
– Có bao nhiêu đạn hạt nhân?
– Năm!
Bạch Y đột nhiên lên tiếng nhắc nhở:
– Đúng rồi, chủ nhân, trước mắt có một đàn thú biến dị lớn đang di chuyển về
hướng này.