Theo đại lượng người máy chủ chiến RH2 gia nhập vào chiến trường, tầng bọc
thép phủ bên ngoài chiếc chiến hạm thật lớn bay trên bầu trời kia lại càng
xuất hiện nhiều đường rách vỡ. Chiếc chiến hạm trên bầu trời kia tuy rằng mạnh
mẽ, nhưng có trí năng nhân tạo siêu cấp Bạch Y thao túng người máy chủ chiến
RH2 tạo thành một quần chiến đấu công kích thì cũng sẽ bị thương nặng, nếu
không chịu rút lui thì bị hủy diệt cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Tây
Đa Lưu Tư ở trong chớp mắt đã ra một phán đoán với cục diện hiện giờ:
– Trí năng nhân tạo siêu cấp không hổ là bảo vật hy vọng đại diện cho hy vọng
của nhân loại. Tướng Mã Nhất Minh, ngươi chỉ huy chiến hạm. Mấy người các
ngươi cùng ta đi xuống phá hủy hi vọng của bọn họ.
– Vâng! Đại nhân! Bốn thần chiến sĩ cấp bốn còn lại đều hướng về Tây Đa Lưu
Tư cung kính hành lễ. Cửa khoang thuyền của chiến hạm khổng lồ kia nhanh chóng
mở ra, năm người từ bên trong khoang thuyền trực tiếp thả người nhảy xuống
khỏi chiến hạm. Đám người Tây Đa Lưu Tư vừa mở ra khỏi cửa khoang thuyền thì
đã có vô số lửa đạn do Bạch Y thao túng điên cuồng bắn về phía đám người Tây
Đa Lưu Tư. Tây Đa Lưu Tư lật nhẹ tay lên, một tấm chắn ánh sáng, ở trung tâm
tấm chắn được gắn một tinh hạch thú biến dị cấp bốn, có vô số ký hiệu khắc bên
trên, xuất hiện trong tay hắn. Tấm chắn ánh sáng kia đột nhiên phát ra ánh
sáng rực rỡ, những ký hiệu thần bí sáng lên, một tấm màn hào quang màu trắng
chặn trước mặt mọi người. Đạn pháo của cơ quan pháo bắn lên đụng vào màn hào
quang màu trắng kia đều bị đẩy lùi ra, ngay cả tia laser bắn trúng cũng không
để lại bất kỳ dấu vết gì. Màn hào quang màu trắng kia giống như sao băng từ
trên trời xẹt nhanh xuống dưới, rơi trên mặt đất, bốn chiến sĩ Thánh tộc cấp
bốn lập tức phóng thẳng về hướng tây. Tốc độ của bốn chiến sĩ Thánh tộc cấp
bốn đều nhanh hơn tốc độ âm thanh, rất nhanh thì đã nhảy vào trong các người
máy chiến đấu RH2, đem người máy chiến đấu RH2 đập nát không có khả năng chiến
đấu. Chân vừa mới chạm mặt đất một chút thì Tây Đa Lưu Tư chớp mắt đã biến
mất, ngay sau đó xuất hiện ở trước một đám người máy chiến đấu RH2. Hắn vung
một cây roi bằng xương rất dài về hướng người máy chiến đấu RH2. Roi xương
thật dài kia vừa mới chạm vào thân người máy chiến đấu RH2 thì dễ dàng cắt đứt
người máy chiến đấu RH2 kia thành hai đoạn. Vô số linh kiện rơi tứ tung ra
khắp nơi. Ầm! Ầm! Ầm! Một loạt tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên không ngừng,
từng đám từng đám người máy chiến đấu RH2 bị roi xương quấn ngang cắt đứt
thành hai đoạn, linh kiện máy móc vang tung tóe khắp nơi. Cho dù là Bạch Y
thao túng người máy chiến đấu thì vẫn như cũ không thể khóa chặt Tây Đa Lưu Tư
ở một chỗ. Không phải là năng lực tính toán của Bạch Y không đủ mạnh, mà là
tốc độ phản ứng của những người máy chiến đấu này không thể sánh bằng Tây Đa
Lưu Tư. Sức mạnh của máy móc trong khoảng khắc này hoàn toàn không thể so với
sức mạnh của Tây Đa Lưu Tư được. Ở phía trên chiến trường, từng con từng con
người máy chiến đấu RH2 không ngừng bị nổ vỡ, hoàn toàn không có sức phản
kháng. Còn trong căn cứ dưới mặt đất, những cán bộ cao tầng của quân phản
kháng nhìn một màn này, sắc mặt đều trắng bệch. Bọn họ biết thần chiến sĩ cấp
bốn, thần chiến sĩ cấp năm cực kỳ mạnh, nhưng Nhạc Trọng lại sử dụng Bạch Y
cướp lấy quyền khống chế tất cả người máy chiến đấu RH2, trong lòng cũng nhịn
không được sinh ra một tia hy vọng chiến thắng Thánh tộc. Nhưng thần chiến sĩ
cấp năm Tây Đa Lưu Tư vừa ra tay, hy vọng của bọn họ đã bị đập nát, hoàn toàn.
Bọn họ lúc này mới hiểu, vì sao lúc trước nhân loại nắm giữ công nghệ cao, lại
có bảo vật hi vọng trong tay, nhưng vẫn thua đám người Thánh tộc này. Số lượng
người máy chiến đấu RH2 mà một người Tây Đa Lưu Tư đã phá hủy còn nhiều gấp
bốn thần chiến sĩ cấp bốn cộng lại rồi. Hơn nữa từ đầu đến cuối hắn còn chưa
sử dụng dị năng của mình, chỉ đơn giản là vung roi đập nát người máy chiến đấu
RH2 thành một đống bột phấn, thể hiện lực lượng và tốc độ hoàn mỹ của hắn
thôi. Sắc mặt Cung Thiên Trường tái nhợt hỏi:
– Làm sao bây giờ? Sức chiến đấu của Tây Đa Lưu Tư hơn xa tưởng tượng của
Cung Thiên Trường. Chỉ cần cho Tây Đa Lưu Tư đủ thời gian, hắn tuyệt đối có
thể giết sạch sẽ toàn bộ quân phản kháng. Quân phản kháng cũng hoàn toàn không
có sức mạnh đủ để chống lại. Trong mắt Nhạc Trọng xuất hiện tia sáng kỳ dị,
lớn tiếng quát:
– Nếu hắn xuống đây thì chúng ta sẽ đi lên đó là được!! Bạch Y!! Không cần sử
dụng laser công kích con tàu bay đó nữa. Tập trung hỏa lực công kích Thánh tộc
cấp bốn ở phía dưới, hơn nữa phải bảo trì áp lực nhất định lên tàu bay đó.
Bạch Y mỉm cười nói:
– Vâng! Chủ nhân!! Người máy chiến đấu RH2 vốn liều lĩnh sử dụng laser công
kích tàu bay ở trên không bỗng chốc điều chỉnh lại sách lược, đem hỏa lực toàn
bộ tập trung ở trên người Thực nhân quỷ cấp bốn này. Thực nhân quỷ cấp bốn
hoàn toàn không kịp phòng bị, hai Thực nhân quỷ cấp bốn bị laser đan xen nhau
đánh trúng cơ thể, lập tức xuyên thủ qua cơ thể của chúng.
– Xuất phát!! Đám người Nhạc Trọng nhanh chóng đi vào trong một chiếc trực
thăng quân sự đậu ở sân bay. Cửa căn cứ quân phản kháng hé mở ra, chiếc trực
thăng quân sự kia lập tức bay thẳng lên bầu trời, bay về phía chiến hạm trên
không thật lớn kia. Bạch Y xâm nhập vào chiến hạm trên không kia được một lúc,
đạt được một chút tình báo, khiến cho Nhạc Trọng biết, trong trận chiến này,
bộ tộc Thực nhân quỷ chỉ phái tra một thần chiến sĩ cấp năm đến địa đầu trấn
áp nhân loại thôi. Trên thực tế muốn trấn áp quân phản kháng thì chỉ cần ba
thần chiến sĩ cấp bốn mang đội đến thì đã hoàn thành dễ dàng rồi. Nhưng Thánh
tộc lại phái ra một đội hình xa hoa gồm một thần chiến sĩ cấp năm, mười thần
chiến sĩ cấp bốn, và một chiếc chiến hạm chiến đấu trên không. Điều này thể
hiện bọn họ cực kỳ coi trọng thế lực quân phản kháng nhân loại. Nếu không phải
Nhạc Trọng xuất hiện, quân phản kháng quả thật đã bị bộ tộc Thực nhân quỷ tiêu
diệt rồi. Thần chiến sĩ cấp năm Tây Đa Lưu Tư từ lúc từ trên chiếc hạm trên
không nhảy xuống cũng đã khiến cho Nhạc Trọng có cơ hội cướp lấy chiếc chiến
hạm mạnh mẽ này rồi.
– Muốn cướp hạm sao? Nghĩ đến thật đẹp! Tây Đa Lưu Tư liếc mắt nhìn trực
thăng chiến đấu đang tiếp cận chiến hạm kia, trong lòng nở mộ nụ cười lạnh.
Tay nắm lên một tảng đá lớn dùng sức ném đi. Tảng đá lớn đó lập tức như đán
pháo bay về phía trực thăng quân sự muốn đập nát tan tành nó. Tây Đa Lưu Tư
thân là thần chiến sĩ cấp năm, có được lực lượng cực kỳ khủng bố. Nếu hắn dùng
toàn lực để ném mạnh, thì tảng đả cũng sẽ có uy lực lớn như hoặc hơn cả uy lực
của đạn pháo thật sự. Một khi tảng đá lớn đó đánh trung trực thăng, thì chiếc
trực thăng quân sự kia lập tức nổ tung trên không rơi xuống. Trong giờ phút
mấu chốt này, Tư Đồ Băng chậm rãi đứng dậy.